The first 200 lines.
LOẠT PHIM NETFLIX
Mẹ ơi.
Cheong San à.
Thật là.
Ôi, cái gì vậy? Chết tiệt.
Trời đất ơi!
Ở đây còn một con thây ma này!
Dae Su à!
Đừng đánh.
Dae Su!
Đừng đánh nữa!
Này, cậu làm gì vậy?
- Cheong San! - Chuyện gì vậy?
Thằng chó này!
Đừng đánh nữa mà!
Buông ra!
Mẹ kiếp, buông ra! Đồ khốn!
Mẹ ơi!
Mẹ…
- Nhanh lên. - Đi thôi.
Chạy đi!
- Đi nào. - Mau đi thôi!
Đi thôi.
Cheong San à, đi thôi.
Cậu tỉnh táo lại đi!
Dae Su, đợi mọi người đã!
Gì cơ?
Sao bọn nó không chạy?
Ôi, làm sao đây?
Thấy bọn nó chạy chưa?
Cheong San, tớ xin cậu.
- Đi cùng bọn tớ đi. - Đi nào.
Mẹ!
Mẹ ơi!
Mẹ…
Thấy bọn nó rồi. Chạy mau!
- Wu Jin! - Đứng lên.
Đứng lên nhanh. Ta phải đi.
Xin lỗi các cậu. Thật sự xin lỗi.
Im đi coi. Nặng muốn chết luôn.
Cảm ơn, Mi Jin. Cảm ơn cậu nhiều lắm.
- Vậy hẹn hò với tôi nhé? - Không.
Thằng khốn.
Đợi đã.
Sao vậy? Chuyện gì?
Cậu nghe không?
Chết tiệt, bọn thây ma khốn kiếp.
Chạy thôi.
Đi nào.
Lên núi.
Ji Min à, giúp tớ với.
Này, Hyo Ryeong!
Đứng lên nào!
Đứng lên đi.
Chị?
- Wu Jin. - Sao chị lại ở đây?
Đi nhanh đi!
Nhanh lên!
- Này! - Hyo Ryeong, đi trước đi.
- Làm gì vậy? Chạy mau! - Đi thôi.
Nam Ra à, sao vậy?
Chết tiệt.
Bỏ chạy thôi.
Chạy đi.
Ôi, mẹ kiếp.
Chạy thôi!
- Chạy! - Chạy mau!
- Nhanh lên! - Cậu cứ đi đi!
Cứ chạy đi! Chết tiệt! Cậu chết bây giờ!
Mặc kệ, chết tiệt!
- Ở đây! - Sang đây mau!
Nhanh qua đây!
Park Mi Jin, cậu điên rồi à?
Câm mồm đi!
Không được! Này!
Chị làm gì vậy?
Không! Bỏ tôi ra!
Cút hết đi, bọn khốn!
Chạy nhanh đi!
Không được! Yoo Joon Seong!
- Buông ra! - Đóng cửa lại!
Chết tiệt! Buông tôi ra!
Thật là.
Khỉ thật.
Này, Cheong San à…
Tớ thật sự xin lỗi.
Tớ không biết đó là mẹ cậu.
Tớ xin lỗi.
Đừng mà!
Đừng lại đây.
Mẹ ơi…
Virus phải có đặc tính nhất định thì mới chế được vắc-xin.
Nhưng virus Jonas
có thể tự biến dạng và tiến hóa.
Nó là một con quái vật có hàng ngàn khuôn mặt.
Không thể chế thuốc điều trị hay vắc-xin.
Chỉ có một cách duy nhất.
Đó là cái chết.
Phải thiêu rụi vật chủ đến chết,
không để sót lại một tế bào nào.
Một khi ngạo mạn nghĩ rằng có thể chiến thắng virus,
nhân loại sẽ tuyệt chủng.
Quá nhiều dữ liệu nên chưa thể phân tích toàn bộ,
nhưng một số đoạn khá đáng tin.
Làm sao để chắc chắn?
Cục Kiểm soát Dịch bệnh đang chế virus theo phương pháp của anh ta.
Nếu tạo ra được virus giống hệt,
thì có thể kết luận dữ liệu này đáng tin.
Thật là.
Cứ tưởng chỉ bọn lính điên rồ mới đáng sợ.
Nhà khoa học điên rồ còn đáng sợ hơn.
Anh nghe tin mở rộng lệnh giới nghiêm chưa?
Thế là sao?
Vẫn đang đối phó hiệu quả mà?
Tôi quen một tiền bối ở Cục Tình báo.
Anh ấy nói có đề xuất đẩy tuyến phòng ngự vòng ngoài ra đến Yangdong
và mở rộng lệnh giới nghiêm đến đó.
Vậy còn thành phố Hyosan?
Có vẻ họ sẽ chấp nhận hy sinh.
Dù đã tạm ngưng tác chiến giải cứu
nhưng có thể rồi sẽ phải tiếp tục giải cứu người sống sót.
Tăng cường binh lực ở vòng ngoài thành phố Hyosan.
Một khi tuyến phòng ngự bị đục thủng,
sẽ có người phải đứng ra
bỏ rơi thành phố Hyosan.
Cầm đi.
ĐƠN TỪ CHỨC
Tôi cứ tưởng Đại diện Đảng đích thân đến cứu tôi ra.
Hóa ra là vứt bỏ tôi.
Tin Cục Tình báo tuồn ra
là sắp có chuyện xảy ra ở thành phố Hyosan.
Đó là khu vực của bà. Nếu có chuyện không hay xảy ra,
ta sẽ tuyên bố bà đã từ chức để ngăn chặn chuyện đó.
Như thế bà cũng có thể tránh trách nhiệm.
Trách nhiệm gì cơ?
Tất cả.
Cứ tin tôi và ký vào đi.
Tôi sẽ bảo vệ con đường chính trị của bà đến cùng.
Tôi cho bà chút thời gian để suy nghĩ nhé?
Hyosan sẽ không được cứu đúng không?
Sẽ bị bỏ rơi hả?
Bà cứ từ từ suy nghĩ.
Ký tên trong hôm nay rồi đưa lại cho người quản lý ở đây.
Đại diện Đảng.
- Đại diện… - Đi thôi.
Đại biểu! Giờ ta sẽ được ra phải không?
Đại diện Đảng đã đích thân đến đây. Tất cả sẽ được lo liệu chứ ạ?
Ngài ấy sẽ cứu chúng ta phải không ạ?
Đại biểu?
Tớ đã nghĩ cả đêm.
Tớ phải làm sao đây?
Phải sống sao đây?
Để sau rồi hẵng nói.
Ngày mai hoặc ngày mốt.
Không thì tuần sau.
Sau khi ta ra khỏi đây, ăn cơm,
đi tắm rửa sạch sẽ.
Khi đó hẵng nói tiếp.
Nhé?
Chúng ta còn nhiều chuyện phải nói mà.
Làm vậy đi.
Dù xảy ra chuyện gì…
cũng đừng bỏ cuộc.
Biết chưa?
Tớ biết rồi.
Nhất định đấy.
Ừ.
Cậu cũng vậy nhé.
Ừ.
Tớ cũng vậy.
Sao vậy?
Cậu thấy gì à?
Mùi càng ngày càng rõ.
Tớ đâu ngửi thấy mùi gì.
Có vẻ tất cả đều đang ùa đến đây.
Mùi rõ lắm.
Chúng ta bị kẹt cứng ngắc trong này rồi.
Không có cách nào để ra cả.
Đừng nói thế.
Thật mà.
Chả có cách nào cả.
Thôi. Tớ mặc kệ.
Chết thì chết chứ sao.
Mà chị này.
Chị không bị trượt vòng loại đấy chứ?
Không phải đâu.
Chị đậu rồi.
Vậy chị phải thi đấu chứ.
Sao không ở sân đấu mà lại ở trường?
- Cậu là em nó à? - Vâng. Sao vậy ạ?
Nó bắn được điểm tối đa, vào thẳng tuyển quốc gia rồi.
Tôi thấy tận mắt.
Thật sao?
Ừ, thật.
Vậy là chị được vào tuyển quốc gia thật sao?
Bố mẹ biết chưa?
Làm sao biết được? Đang ra cơ sự này mà.
Nó xuống xe của đội bắn cung rồi lao vào trường để tìm cậu đấy.
Nhóc con.
Đối tốt với chị vào đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.