The first 200 lines.
- Biên tập: Đoàn Duy Tùng - Biên dịch: Hiếu, Phương Lê
Mày thích gì, thằng khốn này?
Cái mẹ gì vậy?
Thằng điên.
Mẹ kiếp.
Mẹ kiếp, thằng khốn!
Mày giết chết nó rồi!
Đừng!
Thằng chết mẹ nào đây?
Xin chào, ngài Caldwell.
Này, Elric, anh có thể vặn nhỏ...
cái nhạc thô thiển đó lại không?
Vâng, xin lỗi.
Mọi chuyện ổn chứ?
Ừ, Không vấn đề gì.
Chỉ là thẩm vấn thôi. Việc của anh đến đâu rồi?
Tôi đã bắt được gã phá ông rồi.
Dễ như ăn kẹo. Ông đang giữ con lão hả?
Con trai mình ư?
Tôi đang giữ mọi thứ.
Tôi sẽ sớm gặp anh.
Chết tiệt.
Mẹ kiếp!
Suýt rơi, ơn Chúa.
Xin chào?
Chào, Harrison. Bác đang đến trạm dừng xe tai. Cháu có đó không?
Cháu cứ tưởng bác đang bị giam.
Ồ, không, không, không.
Chuyện đó... Bọn bác giải quyết xong rồi.
Chỉ là hiểu lầm thôi.
Thế tốt, tốt quá.
Vâng, thật ra, cháu...
Cháu không ở trạm dừng xe tải...
bây giờ. Cháu phải ra ngoài sớm hơn một chút...
bởi vì bố cháu qua, chúng cháu cãi nhau.
Cãi nhau sao? Cháu không sao chứ?
Vâng. Cháu ổn.
Này, nghe có vẻ không ổn.
Bố cháu không chịu từ bỏ, phải không?
Bây giờ, bố cháu đang ở cùng sao?
Không... cháu không biết ông ấy đang ở đâu.
Ờ, anh ta đã gọi cho cháu để xem cháu có ổn không, đúng chứ?
Không.
Được rồi. Bác chắc bố cháu chỉ làm tròn trách nhiệm của mình thôi.
Nghe này, anh bạn, cháu đang ở đâu?
Cháu đang ở bên kia đường của khu cây thông Noel.
Được rồi, cứ ở nguyên đấy, được chứ?
Bác sẽ đến đón cháu.
Bác có một bất ngờ cho cháu.
Mình phải trốn khỏi tên này,
trở về xe tải của hắn để đi tìm con trai mình.
Chào. Có chuyện gì?
Chuyện là hôm nay là đêm Giáng sinh.
Về thôi.
Ừ, tôi... sẽ về sớm.
- Cô ổn chứ? - Sẽ ổn.
Cô biết đấy, nếu cô từng,
muốn đi đâu đó làm vài ly hay đại loại thế,
tôi chắc chắn Jim rất muốn nghe tin từ cô.
Cô đã nghe chuyên chúng tôi đã đi uống đêm đó chưa?
- Tôi chưa. - Cô biết không, anh ấy hành xử...
rất đơn giản nhưng thực ra, anh ấy...
anh ấy lo rất nhiều thứ...
về cô và Harrison. Ý tôi là, cứ nhìn cách...
anh ấy buồn rầu khi con trai suýt bị sốc thuốc.
Suýt nữa đã giết tên bán thuốc.
Anh đang nói gì vậy?
À, đúng. Cô...
cô đã ở New York. Chúng tôi đã đến Crystal Bar...
để bắt tên bán thuốc phiện, Miles O'Flynn.
Trước đó, Jim đã tìm hắn...
và đánh hắn một trận.
- Anh đã không cho tôi biết điều đó? - Tôi định, tôi chỉ...
Rồi, tôi không muốn mọi chuyện kiểu...
tôi đang nói một điều gì tồi tệ về bạn trai cô.
Ờ, sự tức giận đã khiến anh ấy trở nên như thế.
Nếu... nếu đó là con tôi, có thể tôi cũng sẽ làm như vậy.
Tôi xin lỗi. Thật lòng xin lỗi.
Tôi không cố, cô biết đấy,
làm cho cô khó chịu hay gì đó. Tôi...
Ừ, được rồi. Không sao.
Đúng là... là một tuần khó khăn.
Mình thật sự rất ghét bản thân khi mình bị thương.
Sinh mạng con trai anh...
nằm hoàn toàn trong tay anh.
Cứu thằng bé đi.
Anh đang trên đường đây.
Đây. Tôi đảm bảo nó sẽ khiến cậu thấy bùng nổ.
- Mẹ kiếp. Không. Tôi không làm gì cả! - Này! Đợi đã! Này!
Cậu có một chút thời gian nói chuyện.
Đù má! Tôi chỉ...
- uống một ly bia thôi, sếp à. - Thư giãn đi, Miles.
Tôi sẽ không làm đau hay bắt cậu.
Tôi đến đây để hỏi về cuộc gặp giữa cậu và Jim Lindsay.
Ai cơ?
Người đã khiến mặt cậu thành ra thế này.
Thằng cha đó. Như con chó điên.
Phải. Tôi đang nghĩ về lệnh bắt giữ khẩn cấp.
Cậu có muốn nói với tôi những gì cậu nhớ không?
Đây không phải một cú lừa hay đại loại thế chứ?
Cô không cố tình đưa tôi vào tròng dấy chứ?
Đúng chứ? Vì tôi không phải thằng ngu.
Không? Cậu giúp tôi, bù lại tôi sẽ cho cậu một đặc ân.
Được. Được thôi.
Tôi đang trong bar uống rượu...
rồi một gã tên Jim hay cái mẹ gì đó...
tiếp cận tôi, rất thân thiện và khốn nạn.
- Thân thiện? - Đúng. Hắn ta hỏi tôi...
có thể... cho hắn ta một liều không.
Nghe đồn cậu biết nơi nào có đá.
Theo tôi ra ngoài.
Anh ta đã hỏi cậu về ma túy?
Đấy là cô nói, không phải tôi.
Dù sao thì, hắn ta đưa tôi giá vượt tầm bọn phá giá.
Thế nên tôi...
Thế nên cậu giúp anh ta?
Đúng. Ngoại trừ việc không biết từ đâu ra, hắn ta xông vào đánh tôi.
Anh ta đã tấn công cậu mà không một lời buộc tội?
Vâng, chỉ cố đấm tội.
Được, điều này nghe có vẻ điên rồ...
nhưng trước khi hắn ta đấm tôi...
hắn ta đã chọc vào cổ tôi một thứ gì đó, giống như một cây kim.
- Kim à? - Đúng, tôi cảm nhận thế.
"Cái mẹ gì vậy?" Tôi nghĩ và thấy cảnh sát ập đến...
và tôi kiểu, rốt cuộc chuyện chết mẹ gì đây?
Đó là lúc hắn ta bắt đầu tung nắm đấm.
- Khoan. Đợi đã - Hắn ta rất nhanh tay.
Anh ấy đánh cậu sau khi cảnh sát đến sao?
Vâng, sếp. Ngay lúc đó họ xuất hiện.
Thứ anh ấy đâm cậu, cậu chắc đó là kim chứ?
À, tôi không thực sự nhìn rõ, phải không nào?
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, nhưng, tôi nghĩ thế.
Tôi vẫn còn cái nốt chết tiệt đó này. Cứ kiểm tra xem.
Kurt nói tao phải đưa mày còn sống về.
Mày biết điều gì không?
Ông ta sẽ phải hiểu thôi.
Đúng không?
Cháu biết đấy, vớ vẩn lắm.
Cháu nghĩ trường đóng cửa nghỉ lễ Giáng sinh.
Đúng, họ chưa thay khóa...
bởi vì bác là huấn luyện viên môn đấu vật của Matt, vì vậy...
Camera an ninh thì sao?
Ồ, ý cháu là vì lũ trẻ trước đây hả?
Không, chúng được giữ lại để theo dõi lũ hươu trắng...
bởi vì điều đó rất quan trọng, phải vậy không?
Đôi lúc, thứ dở tệ có thể mang lại cảm giác tốt.
Cháu không nghĩ thế à?
Vâng.
Ngoài ra, họ sẽ làm gì... lại bắt bác sao?
Thứ tuyết chết tiệt.
Ngay cả một đưa trẻ ba tuổi cũng có thể theo dấu mình.
Lại đây, tên béo, lao đầu xuống dòng suối này,
có thế tao mới về gặp con trai được.
Trận hoàn hảo đầu tiên...
- trong lịch sử học đường. - Đó có phải Matt không?
Đúng vậy. Thàng bé chạc tuổi chau.
Bác đã từng có mặt bất cứ trò chơi nào của thằng bé.
Đó là điều tuyệt vời nhất với bác khi là một người cha.
Anh ấy đạt huy chương tại ba môn thể thao sao?
Ừ. Thằng bé...
thằng bé khác biệt.
Anh ấy làm như thế nào? Gần đây, bác có nói chuyện với anh ấy không?
Thực ra... bác chưa từng.
Ừ, mối quan hệ của bọn bác chưa bao giờ tốt cả.
Không giống như cháu và bác.
Nghĩa là anh ấy không về nhà vào dịp Giáng sinh sao?
Ừ... cháu biết đấy, có thể do việc khám xét,
bác nghĩ thằng bé sợ xuất hiện ở đó.
Thật tệ.
Con người khá vị tha.
Đặc biệt trong dịp lễ.
Không phải tất cả.
Nào, đi đến chỗ thú vị nhé? Đi thôi.
Một trò lừa kinh điển trong sách.
Mày muốn chơi không?
Tao có thể chơi nguyên ngày chết mẹ này đấy.
Mày có thể chơi cả ngày, còn tao thì không.
- Khiếp. Chỗ này lớn thật. - Ừ, đúng nhỉ?
Những thị trấn nhỏ thì thích thể thao, công nhận không?
Ý bác là chúng ta sẽ làm trận nhỉ?
Được.
Ờ, xem nào...
Cái này...
Được rồi.
- Đặt quả bóng đó vào chính chỗ này - Được rồi.
Xong, đợi bác xuống đó.
Được.
Nào.
Bất cứ lúc nào.
Matt tuổi gì so với bác, đúng chứ?
Đúng vậy, bác đã lãnh đạo đội Mountain League...
trong trận đánh năm cuối cấp của bác.
Dạy thằng bé mọi thứ...
nó biết. Được, đủ rồi.
Để thứ này lại trước khi bác tự làm mình bị đau.
Cháu từng chơi chưa?
- Sao, Jim chưa bao giờ dạy cháu à? - Chưa.
Được rồi. Xem cháu có gì nào.
Trại hè.
Một nơi lý tưởng cho kể giết người hàng loạt...
No comments yet. Be the first to leave one.