The first 200 lines.
DỰA TRÊN MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
Tháng Hai 1993.
Một vụ nổ lớn quét qua khu vực tầng hầm phía đông.
tòa tháp số hai Trung tâm Thương mại thế giới.
Một vụ đánh bom khủng bố, một tội ác thật kinh hoàng.
Tháng Tám 1998.
Đại sứ quán của chúng ta đã bị đánh bom.
Mạng lưới khủng bố của Bin Laden đã gây ra chuyện này.
Những kẻ đánh bom cảm tử đã làm thủng một lỗ trong tàu.
Năm 2000.
Xin cầu nguyện cho những gia đình có người bị nạn.
trong vụ nổ liên quan đến tàu hải quân Hoa Kỳ Cole.
Ẩn nấp trong rừng núi Afghanistan, Bin Laden đã lên kế hoạch cho những vụ tấn công này.
Ngày 9 tháng Chín năm 2001.
Ahmad Shah Massoud chỉ huy Liên Quân Miền Bắc.
đã bị hai thành viên Al-Qaeda ám sát.
Cái chết của Massoud gây bất ổn cho Liên quân Miền Bắc.
Gở bỏ mối đe dọa duy nhất với quyền lực của Taliban ở Afghanistan.
Tôi đã nói với đổng sự Hoa Kỳ của mình
rằng tôi rất quan ngại
Một chuyện trọng đại sắp diễn ra.
Chúng đang dự định gì đó.
Anh xem trong nhà có mùi gì vậy?
Đúng rồi em, mùi từ lò sưởi đấy.
Đó là lò sưởi mà.
Maddy?
Được rồi. Đứng dậy nào.
Được rồi.
Mang giày vào nào.
Này, bố thích bức vẽ của con lắm.
Bọ rùa đấy ạ.
Bọ rùa à? Chà, đẹp quá.
Em không muốn tháo hết đồ ra chừng nào mình chưa sơn tường xong.
Và "mình" tức là anh đấy.
Có vẻ nhiều việc đây.
Ừ, vậy nghĩa là sao?
Sơn tường đi rồi em cho anh xem.
Em thích ngôi nhà này.
Bố phải học tiếng Tây Ban Nha đi, bố ạ.
Ừ, trong kế hoạch rồi, con gái ạ.
Bố sẽ đưa con đi học nữa chứ ạ?
Và đón con về nữa.
-Thật ạ? -Thật! Vặn nhỏ giùm bố nhé.
Bố ơi, nhìn này.
Hai máy bay đâm vào Trung Tâm Thương Mại Thế giới.
trong một vụ tấn công khủng bố rõ ràng vào nước ta.
Chúng tôi được báo rằng một trong hai chiếc máy bay
là chiếc 767 của Hàng không Hoa Kỳ đã bị cướp...
SÔNG CUMBERLAND, KENTUCKY DIỄN TẬP TRIỆT THOÁI
Chào!
Ơn trời! Cuối cùng cũng tới.
Được rồi!
Thật hả trời?
Thật hả?
-Cái quái gì vậy? -Bình tĩnh đi.
-Anh biết giờ đường tắc cỡ nào mà. -Đường tắc à?
Chúng tôi tê cóng ngoài này cả đêm đấy!
Bình tĩnh nào.
Sao anh không nhảy xuống sông đi?
Sao, dừng lại Starbuck mua cà phê à?
-Latte của tôi đâu? -Milo, 8 giờ 30 rồi đấy.
Đã xảy ra chuyện gì?
Sao, các anh không biết gì à?
Không, bọn tôi ở dưới sông mà.
Trời ạ, họ bay thấp thế.
Cái đó cũng là diễn tập à?
Không phải diễn tập đâu.
Gọi Josh Bailey bên tình báo của Sở chỉ huy Đặc nhiệm Hoa Kỳ cho tôi.
BÁO CÁO CỦA BỘ QUỐC PHÒNG
Bailey ở máy số ba, thưa sếp.
-Cậu nói là máy số ba à? -Vâng.
Nói to lên!
Josh à, lạy Chúa, các anh làm hỏng vụ này rồi hả?
Đã xác nhận chưa?
Tôi cần gì biết là ở đâu. Anh mới cần.
Chúng tôi chỉ cần sẵn sàng.
Vậy đừng phí thời giờ nói chuyện với tôi nữa.
Sao cậu lại ở đây? Mặc thường phục và râu đầy mặt.
Không phải cậu mới về từ Kuwait ba tuần trước à?
Vâng, thưa sếp. Xin thứ lỗi. Đúng ra tôi vẫn đang nghỉ phép.
Nếu hôm nay cậu đã tới, thì hết phép nhé.
Nhìn quanh đi, Đại úy. Bọn tôi hơi bận.
Cậu muốn gì?
Muốn về lại đội của tôi, thưa sếp.
Cậu làm gì có đội. Cậu đã được phân làm tham mưu của tôi.
Theo yêu cầu của cậu chứ đâu.
Đó là chuyện lúc trước. Được chứ?
Trước khi lũ kia đâm máy bay vào mấy tỏa tháp.
Chỉ huy của cậu đã nộp đơn xin nghỉ hưu, và cậu được thăng cấp.
Nên đội của cậu không tồn tại, nhé?
Cậu sẽ được đưa vào các đội tác chiến Alpha khi cơ hội đến.
Nếu tôi là cậu, tôi sẽ về bàn ngồi và bắt đầu xem thông tin về Afghanistan.
Taliban tài trợ cuộc tấn công à sếp?
Al-Qaeda đã lên kế hoạch vụ tấn công này.
Chúng ẩn nấp ở AFghanistan.
Nhưng vùng Trung Đông được phân cho nhóm tôi mà sếp.
Thế à? Tôi không biết cơ đấy!
Tình hình là thế này. Cậu chẳng có vùng nào cả
vì cậu không có đội!
Nên về bàn ngồi giùm đi và để tôi làm việc của mình!
Khỉ thật.
Trung sĩ, máy số bốn là ai?
Chẳng bao lâu sau thì tòa tháp sập xuống.
Thiệt hại về người là rất thảm khốc, ước tính lên đến 10.000 người.
Nhưng con số đó có thể còn cao hơn rất nhiều.
Những hình ảnh này nằm ngay gần sông Potomac của Lầu Năm Góc.
vẫn đang bốc cháy, ngọn lửa đã vượt tầm kiểm soát
sau khi một chiếc máy bay bị cướp, một chiếc khác.
Chúng tôi tin rằng chiếc máy bay này là của Hàng không Hoa Kỳ
đâm vào Lầu Năm Góc vào khoảng 9 giờ 45...
Này, sao rồi, Đại úy?
-Sao rồi, Milo? -Anh làm gì ở đây?
Đang cố đòi lại đội của mình đây.
Trái ớt nhỏ nhà anh chắc không vui vẻ gì đâu, nhỉ?
-Ừ, chắc thế. -Anh đang nói gì vậy?
Đội này giải tán rồi. Và nhờ có anh
bọn tôi sẽ được xem toàn bộ vụ này trên kênh CNN đấy.
Việc tôi đã làm, là vì gia đình tôi.
Tôi đâu có biết là sắp có chiến tranh chứ.
Bạn hiền, anh và gia đình anh, cả nhà anh sẽ ổn thôi.
Ở trong văn phòng nhỏ êm ái này, anh sẽ ổn thôi mà!
Anh nghĩ tôi sẽ ngồi ngoài rìa khi vụ này xảy ra sao, Dill?
Anh nói chuyện với Bowers chưa?
Có, nói rồi đấy. Tôi đòi quay lại và anh ta từ chối.
Anh ta sẽ không từ chối tôi đâu.
Hãy nói là anh chưa nộp đơn nhé.
Chưa, tôi đang để trên bàn.
Tốt.
Nếu có kẻ ở Trung Đông ra tay, thì Đội đặc nhiệm Năm sẽ vào cuộc.
Đúng vậy, bạn hiền. Chuẩn rồi. Ý tôi là, lẽ ra phải là chúng ta.
Nếu như chúng ta có đội trưởng.
Chúng ta sẽ đánh trận này, các anh ạ. Nhớ lời tôi đấy.
Ông ấy đang họp, thưa anh. Họp riêng đấy anh.
Đơn xin nghỉ hưu ấy hả?
Chẳng còn gì mà nộp nữa, thưa sếp.
Tôi vẫn là sĩ quan Chuẩn úy của Biệt đội Tác chiến Alpha 595
và đội của tôi có kinh nghiệm ra trận hơn cả Đội đặc nhiệm Năm cộng lại.
Những gian khổ chúng tôi đã kinh qua ở Somali, Bão Sa mạc
phải có ý nghĩa gì đó chứ.
Anh mà giải thể đội này, là cắt đầu con rắn độc nhất của mình đấy, sếp ạ.
Rồi.
Được rồi.
Tôi sẽ kiếm đội trưởng cho anh và để anh tham gia.
Bọn tôi có đội trưởng rồi, sếp ạ.
Đội trưởng của anh không có kinh nghiệm thực chiến. Cậu ta chưa từng ra trận.
Cậu ta mới chỉ huy lúc huấn luyện thôi.
Cậu ta đã được thăng làm tham mưu rồi. Chiến dịch này sẽ phá hủy sự nghiệp đó.
Anh hiểu điều đó, đúng không?
Tôi rất tôn trọng anh, nhưng tôi đã có hai năm xem anh ta dẫn đội của mình.
Nếu anh nghĩ anh ta đi lính là để thăng tiến
thì anh cần tìm hiểu đội trưởng của mình đi, sếp ạ.
Cứ ngồi đi.
-Xin lỗi về vụ cái bàn. -Không, không. Đòn ác liệt đấy.
Hơn nữa, ở nơi cậu sắp tới thì cậu cũng chẳng cần.
Đội đặc nhiệm không có áo quần giữ nhiệt à?
Quân đội không ngờ đến vụ này.
Phải.
Họ cũng bất ngờ như em kìa.
Anh nói với con đi.
Em sẽ không nói dối thay anh đâu.
Marsha.
Em sẽ yêu anh khi nào anh về.
Này, con trai.
Bố sắp đi ạ?
Ừ, bố phải đi.
Bao lâu ạ?
Bố không biết.
Này.
Con biết là bố yêu con, đúng không?
Chùi sạch tới cả cái lò luôn hả em yêu?
Vợ nhà khác thì khóc, còn em thì lau chùi.
Này, anh đang nghĩ là
em muốn chùi lò bao lâu cũng được khi anh đi rồi.
Và anh thì sắp hết thời gian. Nên...
Vâng và em cá là em biết anh muốn dùng thời gian ít ỏi đó ra sao.
Anh còn có hai tiếng. Anh sẽ làm thật nhanh.
-Siêu nhanh luôn. -Vâng, không có đâu nhé.
Tạm hoãn việc đó là cách duy nhất em có thể đảm bảo anh sẽ về với em.
Đi mà?
Một tí thôi cũng được.
Được rồi, em biết sao không?
Chiến tranh sẽ qua nhanh thôi. Một tuần là xong chứ đâu.
Anh hứa.
Anh gọi con dậy đi.
Dành thời gian chơi với con.
Em biết em cưới ai mà. Chúng thì không.
Đừng ước cái mà anh không muốn.
Hai tháng trước em lên máy bay tới New York.
Anh không cần khai với em.
Em lấy chồng lính mà.
Và em thật may mắn.
Đến giờ em mới chỉ phải lo về bệnh sốt rét và trực thăng rơi thôi.
Đi trực thăng thì chỉ sợ đến thế thôi.
Giờ thì hết rồi.
Em không cần biết anh đi bao lâu...
chỉ cần anh về với em là được.
Anh hiểu chưa?
Có, anh hiểu mà.
Vậy thì hãy nói anh sẽ quay về đi.
Không được, vợ à. Thế là điềm xui đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.