The first 200 lines.
TẬP 4. LÝ DO SỢ CÁI CHẾT
Mẹ của đứa bé đâu rồi?
Con của mình.
Tôi xin lỗi.
Mẹ xin lỗi con.
Tôi xin lỗi ạ.
Tôi xin lỗi.
Mẹ xin lỗi.
Xin lỗi mọi người.
Tiền của tôi.
10 triệu won của tôi.
Chắc người này là mẹ của đứa bé.
Câu trả lời là "Ngày 19 tháng 11, Ngày Thế giới chống ngược đãi trẻ em."
Mọi người có biết rằng cứ 5 phút lại có một đứa trẻ
ở đâu đó trên thế giới chết vì bị ngược đãi?
Sao mày không im lặng mà ngủ đi hả?
Vì mày mà tao thậm chí không thể uống nổi một tách cà phê đó!
Người phụ nữ này bị gì thế?
- Em về rồi sao? - Cho con ăn đi.
Sao con lại nằm thế?
Phải ăn đã chứ.
Thật may là người bố có vẻ hiền lành.
Anh gì ơi, vợ của anh là người điên đó.
- Anh có biết không? - Gì thế?
Cái này hết hạn 4 tháng rồi mà.
Không sao, không chết được đâu.
Chắc vậy nhỉ.
Nó thì biết gì đâu.
Mấy người này bị gì thế?
Ôi ngon quá này.
- Ngon quá này. - Không ăn đâu.
Không ăn đâu!
Bực mình rồi đó.
Đừng nhổ ra nữa, tao đánh giờ!
Về nhà mà cũng không được nghỉ ngơi nữa, khốn kiếp!
Bực mình chết đi được!
Cảnh sát sao lại đến nữa thế?
Sao? Cảnh sát sao?
Cảnh sát sao?
Khỉ thật.
Tôi đến đây với chuyên gia tổ chức bảo vệ trẻ em
do nhận được tin báo về ngược đãi trẻ em.
Sao ạ? Tổ chức bảo vệ trẻ em sao?
Báo cáo là sao?
Bệnh viên nhi đã báo cáo rằng
họ thấy dấu hiệu bị bao lực trên cơ thể của đứa trẻ.
Sao ạ?
Chúng tôi xin phép vào một lúc.
Làm phiền rồi ạ.
Đây.
Sao họ lại nói vậy chứ?
Tôi xin phép kiểm tra bé một lát ạ.
Tôi nghĩ xương sườn của tôi bị gãy rồi.
Tim tôi cũng đau lắm.
Mình ơi.
Sao họ lại hiểu lầm chúng ta vậy chứ?
Trông chúng tôi giống như người sẽ đánh con mình sao?
KIM SEOK-JAE VIỆN PHÚC LỢI TRẺ EM QUỐC GIA
Tôi là trưởng phòng ở viện phúc lợi trẻ em.
Có vẻ là có hiểu lầm gì ở đây rồi ạ.
Chúng tôi cũng chỉ là làm theo thủ tục thôi ạ.
Vâng, hai vị bớt giận ạ.
Đúng vậy.
Chúng ta đi đến nơi tiếp theo đi.
Không được, không được!
Ôi trời, nhóc này có giọng khỏe quá.
Chắc mẹ của nhóc vất vả lắm.
Làm ơn giúp tôi với.
Giúp tôi với!
Xin lỗi vì đã làm phiền ạ.
Tao đã làm gì sai để cảnh sát tìm đến hả?
Mày là cái quái gì hả?
Từ khi mày sinh ra,
cuộc đời tao không có gì suôn sẻ cả.
Tất cả đều là do mày.
Sao lại không có quả cầu trí nhớ cho đứa bé đó?
Bởi vì nó
không có ký ức hay năng lực gì cả.
Tôi thậm chí còn không biết tên của nó nữa.
Bởi vì không có ai gọi tên của đứa bé cả!
Sao lại có những người bố mẹ như thế chứ?
- Nếu họ là bố mẹ thì đương nhiên... - Đương nhiên thế nào?
Trên đời không có gì là đương nhiên cả.
Chỉ là anh coi mọi thứ thời gian qua là đương nhiên mà thôi.
Anh không quan tâm đến sự sống và chọn cái chết một cách dễ dàng,
nhưng đứa bé đó
thậm chí còn không được lựa chọn.
Có rất nhiều người trên thế giới như vậy.
Khốn kiếp!
Khốn kiếp.
Được thôi.
Nhanh bắn tôi đi.
Sao anh lại gấp gáp thế?
Bắn tôi đi!
Con người luôn đấu tranh để sống chỉ sau khi họ chết.
Sao lúc sống không làm vậy đi?
Nhanh bắn tôi đi.
Cô nghe tôi nói chứ?
Dù tôi làm gì thì cô cũng chẳng quan tâm mà.
Đúng vậy.
Tôi không quan tâm anh làm gì cả.
Sao?
Tại sao?
Bởi vì nhìn thấy hành động của anh cho đến này,
dù anh có đấu tranh bao nhiêu thì anh cũng chết thôi.
Nhưng nếu anh có ý định giết ai đó
thì lúc đó tôi sẽ can thiệp.
Cô nghĩ tôi là loại người gì thế?
Sao tôi lại giết người chứ?
Tuyệt đối sẽ không có chuyện đó đâu.
Nhanh chuyển sang cuộc sống tiếp theo của tôi đi.
Được thôi, nếu anh đã muốn chết như vậy thì...
Mình cần phải tìm tiền trước đã.
Hôm nay là ngày mấy nhỉ?
Điện thoại của mình đâu rồi?
Đây rồi.
"Ngày 6 tháng 4, 8:45 tối."?
Vậy là tiền sẽ biến mất sau 15 phút nữa.
Mình đang ở đâu thế này?
Tôi xin lỗi!
Tôi xin lỗi.
Tôi không sao.
Khỉ thật!
Đợi đã!
Đợi một lát!
Anh đợi một lát, tôi lấy đồ của tôi đã.
Một, hai, không, một.
Là đồ của tôi.
Anh vất vả rồi ạ.
Suýt soát quá.
Tên này đẹp trai quá nhỉ.
Gì thế?
Sao giọng lại hay thế này?
Thì ra
tên này là người mẫu.
Đến đây nào.
Tên tôi là Jang Geon-u, 24 tuổi.
- Chúc mừng sinh nhật, Geon-u! - Từ khi còn nhỏ,
tôi đã được mọi người yêu mến vì ngoại hình của mình.
Vì vậy lúc nào tôi cũng là mối tình đầu
của những cô gái - mối tình đầu của các chàng trai khác.
Tôi dễ dàng kiếm tiền nhờ vẻ ngoài đẹp trai của mình,
và tôi đã sống cuộc đời làm người mẫu mà không có mục đích đặc biệt nào.
Một người có nhiều tiền và đẹp trai.
Òa.
Vàng này.
Tên nhóc này sống tốt thật.
Nhìn này.
Đứa bé 5 tháng mất mạng được tìm thấy! Bắt giữ bố mẹ ngược đãi con đến chết
Vậy là cuối cùng vụ ngược đãi đã được đưa ra ánh sáng.
Liệu sẽ bị phạt mấy năm nhỉ?
Ước gì mình có thể đến làm chứng chống lại họ.
Bọn khốn này.
Kẻ giết người hàng loạt chưa bị bắt?
Hỏa hoạn.
Tai nạn giao thông.
Người này sẽ chết như thế nào nhỉ?
Hỏa hoạn?
Tai nạn giao thông?
Hay là bệnh nan y nhỉ?
Ôi, đau đầu quá.
"Seok-jin."
Là ai thế nhỉ?
- Alo? - Cậu đang đến phải không?
Đến đâu?
Còn đâu nữa, hôm nay chúng ta phải tham dự bữa tiệc VIP mà.
- "Bữa tiệc VIP" sao? - Đúng rồi.
Nhanh đến đây đi.
Tất cả những mỹ nhân Hàn Quốc đều có mặt ở đây rồi.
Mỹ nhân sao?
Đúng rồi, thay vì lo lắng về cái chết
thì sẽ tốt hơn nếu mình đi tham dự bữa tiệc.
Tớ biết rồi, đến ngay đây.
Đúng rồi, đời chỉ sống một lần mà.
- Cụng ly! - Cụng ly!
Bình thường mình có thể uống nhiều hơn mà.
Này.
Người uống một ly đã say mà sao lại uống nhiều thế?
Tớ uống một ly đã say sao?
Hèn gì.
Ôi trời.
Nghe nói chủ nhân của bữa tiệc đã đến rồi.
Nếu cậu thể hiện thật tốt với người đó
thì cậu có thể trở thành người mẫu đại diện cho tập đoàn Taekang đó.
- Tập đoàn Taekang sao? - Ừm.
Tôi xin mời chủ nhân bữa tiệc tối nay,
CEO Park Tae-u.
Chào giám đốc.
Anh vẫn khỏe chứ ạ?
- Lâu ngày quá. - Đây là bạn của tôi ạ.
Cậu ấy là người mẫu.
- Vậy sao? - Vâng ạ.
Chà, cậu đẹp trai quá.
Hi, chào anh.
Nhưng mà anh biết tôi chứ?
Để xem nào.
Tôi không chắc nữa.
- Hinh như chúng ta từng gặp... - Ôi trời.
Hình như chúng ta từng gặp nhau rồi.
Có vẻ cậu bạn này say quá rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.