The first 200 lines.
KHÁNH DƯ NIÊN Phần 1
Tập 40
Thật ra cũng không khó đoán.
Bây giờ hắn chỉ muốn,
có Tiêu Ân mà thôi.
Nhưng Phạm Nhàn không hề biết,
nơi giam giữ Tiêu Ân.
Ngươi biết vì sao,
ta giam giữ Tiêu Ân không?
Thuộc hạ không rõ.
Chính là vì thời khắc này.
Đi,
mời Hà Đạo Nhân và Lang Đào tới.
Vâng.
Đa tạ đại tướng quân.
Cùng đại tướng quân cưỡi ngựa nói chuyện,
thật là vui.
Ta đi đây.
Đi dặn dò,
chuẩn bị theo kế hoạch,
Phạm Nhàn nói.
Ngày mai ra tay.
Phạm Nhàn chưa chắc thật lòng giúp chúng ta.
Hắn muốn mượn đao giết người.
Mượn đao của ta giết Thẩm Trọng.
Đại nhân nhìn thấu rồi sao?
Không thể nói là nhìn thấu.
Dù sao Thẩm Trọng,
ta nhất định phải giết.
Vâng.
Theo kế hoạch,
sau khi cứu nghĩa phụ ra,
Phạm Nhàn nhất định sẽ tự mình tiếp ứng.
Sau khi cứu lão đại nhân,
cũng chỉ có thể trốn tới Nam Khánh.
Đến lúc đó nghe hiệu lệnh của ta.
Giết chết Phạm Nhàn.
Vậy chúng ta làm sao đi Nam Khánh?
Ai nói chúng ta nhất định phải đi Nam Khánh?
Sau khi giết Phạm Nhàn,
chúng ta tức tốc tới biên cương.
Thu thập đại quân.
Khởi binh?
Chỗ thất sách của Phạm Nhàn,
chính là hắn cho rằng,
chúng ta chỉ có thể có một con đường sống,
là đi tới Nam Khánh.
Mọi chuyện chuẩn bị xong, ngày mai ra tay.
Ta đi gặp Thượng Sam Hổ rồi.
Với khả năng của Thẩm Trọng,
nhất định đoán được là muốn cứu Tiêu Ân.
Ngươi muốn,
tạo thành cục diện hai hổ đấu nhau.
Hai người này phải chết một người.
Người nào chết?
Thật ra đều như nhau.
Hai người họ ai chết,
đối với Khánh quốc chúng ta đều là chuyện tốt.
Thẩm Trọng không thể chết.
Gì cơ?
Thẩm Trọng không thể chết.
Vì sao?
Hà Đạo Nhân bảo ngươi tiếp quản,
cửa hàng của nội khố ở Thượng Kinh,
đúng chứ?
Đúng.
Sổ sách này có vấn đề.
Vấn đề gì?
Sổ sách của cửa hàng ở Thượng Kinh trong mấy năm nay,
giao tới Kinh đô,
giám sát viện chúng ta đều xem qua.
Ghi chép quá khác so với ở đây.
Cho nên...
Cho nên tất cả sổ sách giám sát viện nhận được,
đều là giả.
Hơn nữa từ trên này có thể thấy,
ở giữa có người,
báo giả tung tích,
của một khoản tiền lớn.
Buôn lậu.
Bút tích của trưởng công chúa.
Càng tệ hơn là số tiền này,
là thông qua cẩm y vệ của Thẩm Trọng,
đưa vào lãnh thổ Khánh quốc.
Thẩm Trọng vì sao muốn giúp,
Lý Vân Duệ buôn lậu?
Mưu lợi từ đó sao?
Thẩm Trọng không phải kẻ hám tài.
Hắn đồng ý buôn lậu,
chỉ có một khả năng.
Số tiền này,
có thể gây ra nội loạn cho triều ta.
Số lượng bao nhiêu?
Tích lũy theo năm,
đủ để nuôi một doanh tư binh.
Giáp sắt, vũ khí, lương thảo,
ngựa,
đều là tốt nhất.
Lúc mấu chốt,
đủ để khởi binh tạo phản.
Chỉ sợ trong chuyện này,
không chỉ có trưởng công chúa có liên quan.
Trưởng công chúa xưa nay cùng một phe với thái tử.
Lẽ nào là kế hoạch của Đông cung?
Chân tướng trong này,
chỉ có cách hỏi Thẩm Trọng.
Hỏi ai?
Thẩm Trọng.
Hắn sẽ không nói.
Vậy thì nghĩ cách.
Chi bằng ngươi,
cưới muội muội hắn,
sau đó các người chính là người một nhà.
Ngươi hỏi gì,
hắn đều đồng ý với ngươi.
Phạm Nhàn, đây là chuyện lớn.
Không được nói đùa.
Ngươi cũng biết là nói đùa.
Tiểu Ngôn công tử,
ngươi biết mình đang nói gì không?
Ngươi biết,
ta tốn sức thế nào,
để xoay vần giữa các thế lực của Bắc Tề,
cuối cùng đổi lấy cơ hội ngày mai,
có thể giết chết Thẩm Trọng không?
Bây giờ ngươi nói với ta,
Thẩm Trọng không thể giết.
Ngươi còn muốn ta,
hỏi ra bí mật từ miệng hắn.
Ngươi coi ta là gì?
Ngươi coi ta là thần sao?
Thử bắt sống, nghiêm hình ép cung.
Đây là Thượng Kinh.
Ngươi muốn ta ở đây,
bắt sống Thẩm Trọng, nghiêm hình ép cung.
Ngôn Băng Vân,
ta còn chưa muốn chết.
Viện trưởng bảo Hà Đạo Nhân gợi ý cho ngươi.
Chỉ e là đã phát hiện đầu mối gì đó.
Đây chính là nhiệm vụ,
viện trưởng giao cho ta và ngươi.
Được.
Vậy ngươi bảo Trần Bình Bình,
tự mình tới đây điều tra.
Phạm Nhàn, hãy chú ý thân phận của ngươi.
Ta có thân phận gì?
Đề ti giám sát viện.
Thế thì sao?
Chúng ta đã vào giám sát viện,
thì phải nghe theo lệnh của viện trưởng.
Tất cả vì Đại Khánh.
Không sợ sống chết.
Vậy nếu ta chỉ muốn,
sống tốt thì sao?
Suy nghĩ lúc đó của ta không hề sai.
Loại người như ngươi,
căn bản không xứng làm đề ti giám sát viện.
Đại sự đã quyết.
Ngày mai cứu Tiêu Ân.
Nhân cơ hội giết Thẩm Trọng.
Cục diện bây giờ như tên đã lên dây,
không thể không bắn.
Ngươi vẫn chưa khỏe,
mấy ngày nay đừng ra ngoài nữa.
Cẩn thận.
Đừng làm hỏng căn viện này.
Vâng.
Đại nhân.
Canh chừng Ngôn Băng Vân giúp ta.
Ta muốn biết nhất cử nhất động của hắn.
Đại nhân.
Vâng.
Theo lời Phạm Nhàn nói thì chính là đây.
Đi lên chỗ cao trên núi.
Hành sự theo kế hoạch.
Tuân lệnh.
Chỉ huy sứ.
Có người xông vào viện rồi.
Xuất phát.
Chia ra lẻn vào.
Mau chóng tìm được nghĩa phụ.
Rõ.
Tiêu đại nhân, mạt tướng Đàm Vũ,
nhận lệnh của đại tướng quân cứu ngài ra ngoài.
Đại nhân, tìm được rồi.
Thành công rồi.
Xông ra ngoài.
Cạm bẫy.
Đi hậu viện.
Mau rút, mau.
Trước sau đều bị bao vây rồi.
Có chuẩn bị từ trước rồi.
Lẽ nào là Thẩm Trọng với Phạm Nhàn,
liên thủ bày mưu?
Đã không quan trọng nữa.
Các huynh đệ,
cùng ta chiến đấu.
Đại tướng quân.
Ngài là cao thủ cửu phẩm,
nếu như đơn thương độc mã,
No comments yet. Be the first to leave one.