The first 200 lines.
Tên tôi là Mary Alice Young
Trong số báo sáng nay, Có thể bạn đã đọc được
về một ngày bất thường của tôi tuần trước.
Bình thường thì cũng chẳng có gì mới trong cuộc sống của tôi cả.
Nhưng tất cả mọi thứ đã thay đổi từ thứ năm tuần trước.
Dĩ nhiên, mọi thứ ban đầu đều diễn ra bình thường.
Tôi nấu bữa sáng cho cả nhà.
làm các công việc nôi trợ
hoàn thành công việc nhỏ
và các thứ lặt vặt khác.
Thực ra thì, đó cũng chỉ là một ngày bình thường khác nữa.
lặng lẽ làm mọi việc, cho đến khi chúng thực sự hoàn hảo
Đó là lý do các bạn sẽ thật sự kinh ngạc khi tôi đến chiếc tủ ở hành lang
và lấy khẩu súng lục mà trước đó chưa bao giờ được sử dụng.
Xác của tôi được phát hiện bởi bà hàng xóm Martha Huber.
người bị làm giật mình bởi một tiếng nổ nhỏ.
Tính tò mò trỗi dậy,
và bà Huber cố nghĩ ra một lý do để đến nhà tôi mà không báo trước.
Sau vài do dự ban đầu,
bà ấy đã quyết đinh trả lại cái máy xay đã được mượn từ 6 tháng trước đây.
Đó là hàng xóm của tôi, tôi nghĩ cô ấy bị bắn có máu ở khắp nơi.
Vâng, làm ơn cho ngay một xe cứu thương.
Làm ơn nhanh lên.
Và trong một lúc, bà Huber đã đứng bần thần
Đau đớn đến choáng váng vì thảm kịch đau buồn này.
Nhưng, chỉ trong một lúc mà thôi.
Nếu có một từ để tả bà Huber,
thì đó chính là sự lạc quan.
Tôi được an táng vào thứ hai.
và sau đám tang, mọi người dân ở khu phố Wisteria
đều đến để tỏ lòng thành kính.
Cũng như thông thường, họ mang theo đồ ăn.
Lynnete Scavo mang theo gà rán
Lynnete có một công thức tuyệt vời cho món gà rán của mình.
Cô ấy không nấu nướng nhiều lắm khi đang leo lên những nấc thang danh vọng.
Cô ấy không có thời gian.
Nhưng khi bác sỹ thông báo rằng cô ấy có mang, chồng Lynnete lại nghĩ khác.
"Tại sao em không nghỉ việc nhỉ?"
"Bọn trẻ sẽ vui hơn nếu mẹ luôn ở nhà, và như thế thì sức ép cũng ít hơn rất nhiều"
Nhưng đó chẳng phải là vấn đề.
Thực tế là, cuộc sống của Lynnete trở nên nặng nề hơn rất nhiều.
Đến nỗi cô ấy phải mua gà rán ở một tiệm đồ ăn nhanh.
Nếu nghĩ về chuyện này, hẳn Lynnete sẽ thấy thật sự trăn trở
Nhưng cô ấy còn chẳng có thời gian để làm chuyện đó nữa.
- Dừng lại, dừng lại ngay. - Nhưng mẹ ơi...
Không, các con phải ngoan..
Mẹ không muốn bị mất mặt trước toàn khu phố đâu.
Để các con biết mẹ nghiêm túc thế nào.
- What's that? - Santa's ceell-phonee numbeer.
Làm sao mà mẹ có được nó?
Mẹ quen một người, mà người đó biết một người quen của một yêu tinh.
Nếu các con làm rối tinh mọi chuyên lên, mẹ se gọi ông già nô-en
Và nói với ông ấy rằng các con thích được tặng tất cho lễ giáng sinh tới.
Các con sẽ liều thử chứ?
Được rồi, hãy cố mà ngoan đấy.
Gabrielle Solis,sống cuối dãy phố thì mang đến món cơm thập cẩm cay.
Từ khi làm người mẫu ở New York, Gabrielle đã nâng cấp khẩu vị của mình
thành những món ăn đắt đỏ...
..và những người đàn ông giàu có
Carlos, người làm chủ một doanh nghiệp lớn,
Đã cầu hôn vào lần hẹn thứ ba của họ.
Gabrielle cảm động vì những giọt nước mắt dâng đầy trong đôi mắt của anh ta
Nhưng cô ấy cũng sớm biết điều này luôn xảy ra mỗi khi Carlos thành công
Gabrielle thích món cơm nóng bỏng của mình.
Tuy nhiên, mối quan hệ của hai vợ chồng cô thì tẻ nhạt hơn nhiều.
Nếu em bắt chuyện với Al Mason
và nhắc đến chuyện anh đã tốn bao nhiêu cho chiếc vòng cổ của em.
Thế sao không dán tờ biên lai vào ngực em cho rồi?
Ông ấy đã cho anh biết về giá của chiếc mui trần mới sắm cho vợ mình.
- Hãy làm thế nhé. - Không thể nào.
Tại sao lại không? Ở tiệc Donahuee,mọi người đều nói về những chuyện như thế.
Và em đã kể là em đã ngủ với cả nữa đội Yankees còn gì.
Nhưng đó là trong bối cảnh hoàn toàn khác
Mọi người đang nhìn kìa, em nói nhỏ thôi chứ
Tất nhiên rồi, em đâu có muốn mọi người nghĩ chúng ta không hạnh phúc.
Bree Van De Kamp, người sống bên cạnh nhà chúng tôi.
Mang đến những rổ bánh quy xốp tự làm
Bree nổi tiếng vì tài nấu nướng, tự may quần áo
cùng với việc tự làm vườn nhà,
và tự sửa sang lấy đồ đạc
Vâng, rất nhiều tài lẻ của Bree được mọi người trong khu phố biết đến.
Tất cả mọi người dân ở Wisteria đều nghĩ Bree là một người vợ, người mẹ hoàn hảo.
Tất cả mọi người, ngoại trừ chính gia đình của Bree.
Paul, Zachary.
- Xin chào cô Van De Kamp - Bree à, lẽ ra cô không cần phải làm thế này.
Chẳng phiền phức gì đâu, giỏ có ruy-băng màu đỏ là dành cho khách.
Giỏ có ruy băng màu xanh là dành cho hai người.
Có bánh cuộn,bánh xốp, và những đồ ăn sáng khác.
Cảm ơn cô.
Ít nhất thì tôi cũng phải đảm bảo hai người có những thứ tử tế,
để mong chờ vào mỗi buổi sáng chứ.
Tôi biết hai người đang đau buồn lắm
Vâng
Tôi sẽ lấy lại những cái giỏ khi hai người ăn xong.
Tất nhiên rồi.
Susan Mayer, người sống ở nhà đối diện.
mang theo macaroni và pho mát.
Chồng Karl của cô ấy luôn trêu chọc về những món này
rằng đó là những thứ duy nhất cô ấy biết nấu, và hiếm khi ngon được.
Nó quá mặn khi hai người dọn nhà đến đây.
Quá nhão vào đêm Susan tìm thấy vết son trên áo chồng.
Và cháy khét khi chồng cô ấy bỏ nhà để đi theo ả thư ký.
Một năm đã trôi qua kể từ khi hai người ly dị.
Và Susan bắt đầu cần một người đàn ông ở bên.
kể cả anh ta có trêu trọc cô về tài nấu nướng của mình.
Mẹ ơi, tại sao người ta lại tự sát nhỉ?
Ừm, đôi khi người ta quá bất hạnh,
Và họ nghĩ rằng đó là cách duy nhất để giải quyết vấn đề.
- Nhưng cô Young luôn hạnh phúc mà. - Ừ.
Đôi khi người ta cố giả vờ, nhưng thật ra lại không phải vậy.
Như bạn gái bố luôn nói những thứ tốt đẹp, nhưng chúng ta đều biết đó là một con quỷ cái.
Mẹ không thích từ đó, Julie à, nhưng đó là một ví dụ chính xác.
Chào cô
Mọi chuyện thế nào rồi?
Xin lỗi tớ đến muộn
- Chào Susan - Ngồi đi.
Vậy Karl nói gì khi hai người thẳng thắn nói chuyện?
Các cậu sẽ thích cho mà xem, hắn nói"chẳng vì cái gì ngoài tình dục cả"
Ừ, đúng là câu cửa miệng của một thằng sở khanh.
Và hắn ta nhìn tớ thế này và nói
"Em có biết tất cả những người đàn ông đều sống một cuộc đời tuyệt vọng không?"
- Đừng nói là cậu không đấm hắn đấy nhé. - Không, tớ hỏi lại hắn là
"Vậy cuộc sống của mọi phụ nữ thì sao? Một cuộc sống tràn ngập hanh phúc à?"
- Tốt cho câu. - Hắn bắt buộc phải quan hệ với ả thư ký ấy à.
Sao không phải là một cô tốt hơn cơ chứ.
Một cái ấy căng cứng sẽ chẳng lựa chọn kỹ lắm đâu.
Kể cả những cái yếu đuối nhất cũng không phải là ngoại lệ.
Đó cũng là lý do vì sao tớ tham gia NRA.
Khi Rex bắt đầu dự những hội nghị đó.
Tớ luôn muốn anh ấy biết tớ ở đằng sau.
Với một khẩu Smith & Wesson đã lên đạn sẵn.
Lynnie à, Tom luôn đi công tác, cậu không lo gì à?
Anh ấy làm tớ có mang 3 lần trong 4 năm.
Tớ ước là hắn đi quan hệ với người khác cho rồi.
Susan à, hắn sẽ dừng việc gặp gỡ người phụ nữ ấy chứ?
Tớ không biết được.
Tớ xin lỗi, tớ chỉ...
Tớ không biết phải vượt qua chuyện nay thế nào nữa.
Nghe tớ này.
Chúng ta luôn có những lúc tuyệt vọng.
Và nếu chúng ta có thể đối mặt được với chúng, cũng chính là lúc sức mạnh của ta được bộc lộ.
Susan.
Susan.
Tớ chỉ muốn nói là Paul muốn chúng ta ghé qua vào ngày thứ 6
Anh ấy cần chúng ta giúp đóng gói đồ đạc của Mary Alice.
Anh ấy không thể làm chuyện dó một mình được.
- Tất nhiên rồi. - Cậu ổn đấy chứ?
Ừ, tớ chỉ giận quá thôi.
Nếu Mary Alice có vấn đề gì, cô ấy đáng ra nên để chúng ta giúp.
Nhưng cô ấy có vấn đề gì được cơ chứ? Cô ấy luôn khỏe mạnh
có một ngôi nhà đẹp, một gia đình hạnh phúc cuộc sống của cô ấy..
Cuộc sống của chúng ta.
Không, nếu Mary Alice bị khủng hoảng tinh thần, chúng ta đều sẽ biết.
Cô ấy sống cách chúng ta có 50 bộ thôi mà.
Gabby à, một người phụ nữ đã tự vẫn, chắc chắn phải có vấn đề gì đó.
- Tôi sẽ không ăn chúng nếu tôi là anh. - Vì sao chứ?
Tôi làm chúng mà, tin tôi đi.
Này, này, anh đã viết di chúc chưa đấy?
Không, tôi không tin có ai đó lại không thích Macaroni và pho mát cả.
Ôi chúa ơi.
Làm sao cô...?Nó có vị như bị cháy khét và chưa chín vậy.
Vâng, tôi bị thế nhiều rồi mà, của anh đây.
Cảm ơn, tôi là Mike Defilno, tôi vừa chuyển đến nhà bên cạnh.
Susan Mayer, tôi sống ở ngay đây thôi.
Bà Huber cho tôi biết rằng cô vẽ tranh minh họa cho sách trẻ con phải không?
Vâng, hầu hết là những quyển cho trẻ dưới 5 tuổi.
Còn anh làm gì?
Thợ sửa ống nước, nếu ống nước nhà cô có bị tắc..
..hay sao đó.
Mọi người chắc đều biết tôi có mang đến rồi.
Có lẽ tôi nên vứt chúng đi thôi.
Từ từ nào, con quỷ con này.
Lynnete, tôi tìm cô ở khắp nơi.
Cô có biết mấy đứa con trai nhà cô đang làm gì không?
Đại bác đây!
Các con đang làm gì vậy, chúng ta đang ở một đám tang mà.
- Mẹ nói bọn con có thể đến bể bơi mà. - Mẹ chỉ nói các con có thể ngồi cạnh bể bơi.
Các con có mặc đồ bơi không đấy?
Có chứ ạ, bọn con mặc sẵn bên trong mà.
Ba đứa có kế hoach trước rồi à, giỏi thật đấy. Ra ngoài ngay.
- Không. - Không ư?
Mẹ là mẹ của các con, các con phải làm theo lời mẹ, ra ngay.
Tụi con muốn bơi và mẹ không thể cấm đâu!
Được rồi.
- Không! - Ra ngay!
Không nghĩ là mẹ có thể xuống đây và lôi mấy đứa ra à? ra ngay!
Ôi!
Lại đây.
Được rồi, đưa tay đây.
Được rồi, lại đây ngay.
Đi, đi nào, nhanh lên.
Ra ngoài ngay.
Paul, tôi phải đi đây, một lần nữa tôi rất tiếc vì mất mát của anh.
Đi nào.
Lynnete không cần phải quá bận tâm về chồng tôi làm gì.
Anh ta đang nghĩ đến những thứ khác, những thứ mà chẳng ai biết được.
Buổi sáng sau tang lễ, mọi người đều trở về
Với cuộc sống bận rộn hàng ngày.
Khi một vài người đang nấu nướng...
...Lau rửa...
No comments yet. Be the first to leave one.