The first 170 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
Cô phải đùa giỡn.
- Tôi không thể đối phó với nó. - Tôi cũng không.
Không còn nữa. Chỉ nghĩ đến nó thôi, cũng khiến tôi hoang tưởng.
- Chà, chúng ta nên giới thiệu về bản thân. Tôi là Stacy. - Tôi là Melissa.
Hiện giờ, cả hai chúng tôi đều sợ độc thân và quan hệ tình dục.
- Tôi luôn sợ quan hệ tình dục. - Không phải tôi.
Thật là xấu hổ khi phải thừa nhận,
nhưng tôi nhớ khi nói thật ra rất vui.
“Chà, cảm giác đó thực sự tuyệt vời. Nhắc lại xem tên cô là gì?"
Tôi chưa bao giờ quan hệ tình dục với người mà tôi không quen biết.
Đối với vấn đề đó, tôi chưa bao giờ nói "Chà, cảm giác đó thực sự tuyệt vời".
Tình dục dường như luôn là cách tốt nhất để cảm thấy thực sự kết nối với các chàng trai.
Tôi đoán đó là vì tôi đã lớn lên khi tôi làm vậy.
Tôi không phải là một người đi đầu trong cuộc cách mạng tình dục.
Sẽ dễ dàng hơn rất nhiều nếu tôi giống Stacy hơn.
- Melissa, bồ sẽ không bao giờ đoán được đâu. - Cái gì?
Đêm qua, Kenny Kreiger đã đến
đến nơi tớ đang trông trẻ và đoán xem?
Cái gì?
- Bọn tớ đã đánh lừa xung quanh và đoán xem điều gì đã xảy ra? - Gì?
Anh ấy bắt tớ phải chạm vào nó.
Nó thật là kỳ lạ. Nó giống như làn da, chỉ khác.
Nó có màu gì?
Tớ không biết, tớ đã không nhìn nó. Tớ vừa chạm vào nó.
- Bồ chưa bao giờ nhìn thấy nó? - À, tớ không biết nữa, cảm giác như...
Quả cam.
Đến năm cuối cấp, tôi đã nhìn thấy nó. Nhưng tôi vẫn không thể nói cho cô biết đó là màu gì.
Một tháng sau sinh nhật lần thứ 17 của tôi, cuối cùng tôi đã làm được. Với nó.
- Là nó? Chúng ta đã làm điều đó? - Ừ.
Nó hơi đau. Nhưng nó tốt.
Ừ. Em có thấy chiếc giày khác của anh ở đâu không?
Đến năm thứ hai đại học, tôi biết mình không thể trì hoãn lâu hơn.
Tôi là cô gái còn trinh duy nhất còn lại trong ký túc xá.
Ngoại trừ Ronny, người thậm chí còn biết ít hơn về tình dục so với tôi.
Làm ơn đi, Ronny, cậu là bạn nam tốt nhất của tớ.
Lần đầu tiên tớ làm điều đó, tớ muốn với người mà tớ cảm thấy thoải mái.
Chà...
Được rồi. Nhưng chúng ta đừng lo lắng về sau.
Cảm ơn, tớ thực sự cảm kích.
- Tớ đoán tớ nên cởi quần áo bây giờ? - Điều đó sẽ tốt.
Cậu muốn có màn dạo đầu?
Ừ. Điều đó...
Sẽ tốt.
Tôi đặc biệt thấy hứng thú với những loại hình nghệ thuật đang gặp nhiều khó khăn và có nhiều tiềm năng.
Giống như Baylor Schneff, tân hậu pop-Expressionist.
Cuộc làm tình của anh ấy giống như nghệ thuật của anh ấy.
Nguyên thủy, nhưng đam mê.
Brian Ellis, nghệ sĩ guitar chính với Dripping Sweat.
Tôi không thể nhận đủ những đường chuyền hậu trường đó.
Gunther Kroger, bếp trưởng đã đào tạo tôi.
Anh ấy dạy tôi tin tưởng vào bản năng bếp núc của mình.
Joey Eagans, màn kết thúc tại Hộp cười khúc khích.
Thời gian của anh ấy thậm chí còn tốt hơn theo chiều ngang.
Nhưng không phải người đàn ông nào trong đời tôi cũng là một thiên tài nghệ thuật.
Tôi phải thừa nhận rằng một số là những người lạ rất hấp dẫn.
Đó là đầu những năm 80 và tình dục vẫn là một cách tốt để gặp gỡ những người mới.
À, xin lỗi.
Tôi chưa bao giờ mạo hiểm như Stacy.
Ngoài thời gian đó với Ronny, Tôi chỉ ngủ với một người khác.
Gary Erdman, chàng trai mà tôi sắp cưới.
Tôi dạy mẫu giáo, và một trong những đứa trẻ của tôi đã sửa chúng tôi.
Thực ra đó là mẹ của Joey, nhưng Joey đã nhận công.
Chúa ơi, tôi thích ý tưởng được kết hôn, không được ở một mình.
Với Gary, tôi nghĩ rằng cuối cùng tôi đã cảm thấy thoải mái với tình dục của chính mình.
Với Bird, bên trong, kết thúc. Mở giỏ...
Nhưng trong sâu thẳm, tôi đoán tôi biết nó sẽ không hoạt động.
Được rồi, tôi không biết, nhưng tôi có cảm giác.
- Gary? - À, hả?
- Anh có yêu em không? - Đảm bảo.
Anh yêu em. Không thể tin được! Celtics luôn được nghỉ.
Hai tuần trước đám cưới, Gary đã thay đổi quyết định.
Anh ấy nói xin lỗi, nhưng anh ấy đang trải qua một giai đoạn ích kỷ.
May mắn thay, các thẻ vẫn còn trên váy của tôi,
nhưng tôi không thể trả lại 600 khăn ăn có chữ lồng.
Chỉ một lần thôi, tôi muốn mặc một chiếc váy trắng gợi cảm phồng lên quanh mình
và không có người đàn ông chạy đi la hét.
Chỉ một lần thôi, tôi muốn có loại trải nghiệm tình dục
nơi bạn không đi vệ sinh và khóc sau đó.
Tôi cá là Marilyn đã khóc trong phòng tắm sau khi quan hệ.
Có lẽ nhiều hơn một lần. Ai cũng làm vậy.
- Đàn ông cũng vậy? - Họ không thể, họ đang ngủ.
Có lẽ Melissa ghen tị với quá khứ liều lĩnh của tôi,
nhưng khoảng giữa những năm 80, tôi bắt đầu hối hận về điều đó.
Một ngày nọ, tôi đang xếp hàng ở siêu thị mini
và tôi tình cờ nhìn vào giá đựng tạp chí.
Time, Newsweek, People, nó đã ở trên mọi trang bìa.
Vậy, Stacy.
- Mọi thứ ở nhà hàng thế nào? - Ồ, tốt thôi.
Vâng? Khi nào họ sẽ biến cô trở thành đầu bếp?
Sớm thôi. Ông có kết quả của tôi chưa?
Vâng, đừng lo lắng, cô vẫn ổn.
- Ông đã kiểm tra tất cả mọi thứ? - Ừ, tôi đã kiểm tra tất cả mọi thứ. Được chưa?
- Và cô hoàn toàn khỏe mạnh. - Ông có chắc không?
Tôi chắc chắn. Tạm biệt, Stacy.
Ồ, cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn vì đã bỏ qua một lời tán tỉnh trước đây,
tự phát và... Hãy đối mặt với nó,
con chó săn quá lăng nhăng.
Ngài sẽ không phải hối tiếc, bởi vì từ bây giờ, con thề con sẽ có một cuộc sống thăng hoa thuần khiết.
Con sẽ tập aerobic cho trái tim nhỏ bé của mình. Con sẽ thiền. Con sẽ sáng tác các bản giao hưởng.
Con sẽ làm bất cứ điều gì để không bao giờ chạm vào da thịt người nữa.
Con sẽ đưa ra nghĩa mới cho từ "độc thân".
Ồ...
Stacy, cô không cần phải cam kết sống độc thân suốt đời.
Chỉ cần thực hành tình dục an toàn.
"Tình dục an toàn."
Ai có thể nghĩ rằng hai từ đó sẽ tồn tại trong cùng một câu?
Tớ không biết, có lẽ kiêng khem không phải là một điều xấu.
Nhịp nhàng ngủ với những kẻ không gọi lại cho bồ sau đó.
Và tớ với bồ có nhiều điểm chung hơn, là cả hai đều sợ quan hệ tình dục.
Điều đó thật an ủi.
Tớ nhớ nó. Ý tớ là, tớ không biết làm thế nào để gần gũi đàn ông nếu không có nó.
Có bạn trai của bồ.
Vậy thì sao? Có của bồ.
Chà, đã mười tháng 17 ngày,
và người đàn ông duy nhất trông an toàn với tôi là bác sĩ Goodman, và tôi không bị ông ta thu hút.
Sau đó, có vẻ như tôi không bị thu hút bởi bất kỳ ai,
khiến tôi sợ hãi hơn cả bệnh AIDS.
- Bồ đã ở đâu? - Chúa ơi, tớ xin lỗi, nhưng tớ có một bất ngờ lớn.
Cái gì?
Đây là nơi chúng ta sẽ đi nghỉ.
Được rồi. "Oasis Health Spa".
Tất cả họ đang tập thể dục. Đó không phải là một kỳ nghỉ.
Không, có tất cả các loại sự kiện xã hội. Nhìn kìa, có khiêu vũ và tiệc tùng.
Nhìn nó đẹp làm sao. Nhìn xem.
Ôi, không.
Mẹ tớ đã kể cho tớ nghe về một chuyến du ngoạn đến Hawaii
nơi chúng ta có thể phơi nắng và có đốm màu trong một tuần.
Đó là một kỳ nghỉ.
Ừ, nhưng chúng ta sẽ gặp những người như thế nào?
Tại nơi này, ít nhất chúng ta biết mọi người đều khỏe mạnh.
Ý tớ là, nó sẽ giúp tớ chữa khỏi chứng hoang tưởng của mình.
- Stacy. Thế nào rồi? - Ồ.
Chào, Baylor. Bồ có nhớ anh ấy từ Lễ hội Fringe?
Ồ, vâng. Chào.
Stacy, bây giờ tôi đang yêu một thứ hoàn toàn khác.
Tôi thậm chí không thể diễn tả thành lời. Tại sao cô không đi qua?
Ừm, à, tôi xin lỗi, chúng tôi đang ăn trưa.
Ồ, vâng. Được rồi, tuyệt. Hãy để tôi cho cô địa chỉ mới của tôi.
Số mới của tôi. Được chứ?
- Đó là một nhà để xe sắp xếp. - Tuyệt vời.
Tớ phải ra khỏi thị trấn này.
Tạm biệt!
Vâng!
- Chúng ta rất phối hợp màu sắc. - Chúa ơi! Chúng ta sẽ là những người đẹp nhất ở đó.
Tôi muốn hai người biết rằng, các cô có căn phòng lớn nhất nơi này.
Vậy sao?
Vâng, nó từng là phòng trăng mật khi đây là một khách sạn bình thường.
Sao hai cô không nhìn quanh một lượt rồi tôi sẽ lấy hành lý lên phòng.
- Sẵn sàng để phá vỡ một số trái tim? - Ừ hử.
- Chào cưng. - Tạm biệt.
Úi chà!
Cái này thật đẹp.
Ôi, Chúa ơi, tớ cảm thấy khỏe mạnh hơn rất nhiều, và chúng ta vừa đăng ký.
Coi nào.
Này, cô khỏe không'? Tên tôi là Vinny.
- Chào. - Tốt hơn hết là các cô nên đối xử tốt với tôi.
Tôi đã đến tận New York chỉ để gặp cô.
- Vậy sao? Phần nào? - Chà, thực ra thì, Patterson, New Jersey.
Cô quen thuộc với ngõ ra đường Straight?
- Không hẳn. - Không?
Sau đó, những gì các cô làm là nhảy trên cầu George Washington, phải không?
Khi các cô đi ngay qua lối ra công viên Leonia,
cô đón Quốc lộ 80,
mà còn được gọi là xa lộ Passaic.
Vinny, Vinny, tôi xin lỗi, nhưng...
- Chúng tôi phải về phòng. - Vali của chúng tôi.
Xin lỗi. Chào.
Đó là bạn trai của bồ.
Có phải... Tôi đã nói đi về phía tây vào ngày 80?
No comments yet. Be the first to leave one.