Route29

Route29 (ルート29)

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Route 29 2024 1080p UNXT WEB-DL AAC2 0 H 264-NSBC
A Commentary by asshinsui
Maou Aoyama dịch

Tags

webdl
Published on: 2025-11-28
Downloads: 26
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

QUỐC LỘ 29 (2024) Trans: Asshinsui (RA Unlimited) Dịch từ phụ đề của otoka-sub

Được rồi, các em vừa ăn vừa nghe thầy nói.

Từ giờ là thời gian tự do.

Dù là tự do, không có nghĩa các em hành động tùy ý.

Đã hiểu chưa?

Nhất định hãy hành động theo tổ.

Bất kể làm gì phải hỏi ý kiến tổ trưởng.

Hành động dựa vào sự đồng thuận của tất cả thành viên trong tổ.

Chỗ này.

Né gió.

- Né gió. - Né gió.

- Né gió. - Chắn gió nào.

Cơ quan chính phủ yêu cầu tối mật, thứ nhất - thứ tư, mã số 16.

Tao trở lại đây, pink.

Xanh dương!

Cô có sao không?

Tôi đã tìm bé đấy.

Cô là ai?

Cô sống ở đây hả?

Tôi không sống ở đây.

Vậy cô ở đây làm gì?

Mẹ của bé

muốn gặp bé.

Để tôi đưa bé

đến chỗ mẹ của bé.

Không hiểu gì hết.

Không hiểu cũng phải để tôi chở về.

Đầu cô có điện không?

Tôi bình thường.

Khá tròn nhỉ.

Để tuần tới xét nghiệm một lần nữa.

Ở đây ở đây.

Lấy ra hết thứ này.

Bệnh nhân có bắt chuyện với mình

xin đừng tùy tiện đáp lại.

Trước đây có rắc rối vì chuyện này.

Vâng.

Ta bắt đầu thôi, nhờ vào tất cả các cô.

Cô có thuốc lá không?

Cô có thuốc lá không vậy?

Tôi không thể nói chuyện với bệnh nhân.

Vậy ư?

Rồi có mang thuốc lá không?

Ở đây được phép hút thuốc à?

Được chứ, cô có thuốc lá ha.

Ừm.

Tôi có.

Xin cho một điếu.

Tôi tặng cô đó.

Tại sao cô ở đây vậy?

Tôi ở đây làm việc.

Làm công việc dọn dẹp.

Còn tôi không biết sao mình ở đây nữa.

Cô thích công việc của mình không?

Thích chứ.

Vậy...

tôi muốn nhờ cô một chuyện.

Con gái tôi.

Hãy mang cô bé này đến chỗ tôi.

Cuối cùng, đã đến lúc tôi cận kề cái chết.

Từ khi sinh ra, tôi đã luôn

quấn quanh cái cảm giác này.

Nhưng buồn thay, nó luôn phản bội tôi.

Lần này

tôi cảm giác mình tin tưởng được.

Chính lần này, thực sự

cuối cùng tôi sẽ chết.

Trước khi chết

tôi muốn gặp đứa bé này.

Cô bé này đang ở đâu vậy?

Himeji.

Nakai ơi.

Cô xong chưa vậy?

Lại viết gì kìa.

Nhà thơ ơi, ngồi sát qua kia đi.

Ah, mình quên cái đồ hốt rác.

- Em đi lấy cho. - Hửm?

Ừ, cô lấy đi.

Này là chìa khóa.

- Tôi đi xem sao. - Vâng.

Này.

Này! Này!

Ồn quá, muốn chết không.

Sư phụ Shake. (Cá hồi)

Con sẽ đi ngao du chuyến.

Muốn làm gì làm.

Không được chết trước khi con quay lại nhé.

Ngày mai ta sẽ chết.

Chú ngủ ngon.

Good night.

Con sẽ đi với ai?

Một người rất lạ.

Thế thì ta lo lắm.

- Ta quyết định đi với con. - Đi nào.

Thôi.

Thôi không được.

Hôm nay Kumi sẽ tới đây.

Chú đã nói sẽ không gặp lại cô Kumi nữa mà.

Ta không thể làm vậy.

Oh.

Sakamoto.

Dạo gần đây Sakamoto cứ bồn chồn.

Gì thế?

Tonbo. (Chuồn chuồn)

Cô từ giờ trở đi là tonbo.

Tonbo!

Được.

Gọi xác nhận thôi.

Tonbo.

Bao lâu nữa tới nơi?

Khoảng chừng 3 tiếng.

Fuck!

Ba ơi, có vụ án.

Vắng khách quá.

Như thế này cũng tốt.

- Vui lòng để chó ở ngoài. - Vâng.

Xin chào con.

Chào buổi tối.

Nóng nực quá.

Tôi có thể ngồi bàn cô không?

Được.

Cô thích chó không.

Không thích cũng không ghét.

Thực ra tôi nuôi ba chú chó.

Chúng cùng lứa.

Chó của tôi đi khám thú y 3 lần mỗi tháng.

Có người nói tôi chiều chuộng chúng quá mức.

Tại sao tôi không được làm vậy.

Tụi này không hẳn ghét đi khám.

Tuy nhiên, chỉ một con

nó chống đối dữ dội

cực kỳ phản kháng tôi

làm tôi trong tình thế nan giải.

Chuyện là ba ngày trước.

Khi tôi bảo chúng rằng sẽ dẫn đi khám.

Nó ngoan ngoãn lạ thường và vâng lời.

Thậm chí vẫy đuôi tự xuống trước cửa.

Hân hoan chào đón tôi.

Trên đường đi

tôi cảm thấy trái tim của tôi và ba chú chó đồng điệu.

Cùng chung một suy nghĩ.

Đó là chuyến đi bộ tuyệt với.

Tôi sống cho tới nay

đó là khoảnh khắc hạnh phúc nhất.

Nhưng khi tới phòng khám.

Chỉ một thoáng sơ hở

chỉ một thoáng sơ hở, chú chó đó chạy mất.

Tôi không thể đuổi theo kịp.

Cũng vì nó chạy rất nhanh.

Nó đã chạy nhanh như thế đấy

thoát khỏi tôi.

Vui lòng để chó ở ngoài.

Biết rồi.

Nên là hôm nay tôi đến kiếm nó.

Chú chó bị lạc mất.

Chiếc xe sáng loáng đỗ ở ngoài là của cô à.

Vâng.

Nếu cô không phiền

có thể cho tôi đi cùng tìm chó không?

Không tốn nhiều thời gian của cô đâu.

Tôi nhận thấy cô là người tử tế và tốt bụng.

Cảm giác cô có trái tim chân thành.

Tonbo.

Mình tìm nó thôi.

Con thứ ba.

Ta hãy ra ngoài xem.

Có mùi của nó ở đâu đây.

Vâng.

Này.

Chú chó thứ ba.

Đầu máu của con thứ ba.

Con thứ ba thì sao?

Thực sự ổn không?

Tonbo ăn không?

Không. - Ngon lắm.

Cô bận tâm điều gì?

Tôi không phải bận tâm.

Hai ta đi bộ như này tới Tottori, sẽ mất vài năm đó.

Đến lúc đó cả hai hóa bà già.

Tonbo có thể sẽ chết.

Urashima Taro.

Bé muốn về lại thì về đi.

Tôi sẽ đi một mình.

Đi không có Tonbo vô vị lắm.

Chuồn chuồn sáng sớm đờ lám.

Còn sống không?

Không biết.

Này.

Ông ta chết rồi.

Ổng đi theo chúng ta kìa.

Vãi shit!

Thôi thôi, đường hầm này bị chặn.

Đi đâu đấy?

Đi từ đường này.

Này.

Này.

Ủa?

Tonbo đâu?

Hồ hô.

Hồ hô.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left