The first 200 lines.
Hoa trà cho người phụ nữ quý phái.
Tôi làm chúng lớn gấp đôi bình thường.
Ngày mai tôi sẽ đặt bó lớn gấp đôi hôm nay.
Gấp đôi ư...?
Ồ, đừng nghe cô ấy, Barjon. Tôi thừa biết chúng đắt đỏ thế nào.
Chẳng phải bà sẵn lòng nghe cô ấy khi cô ấy đặt mũ và váy từ bà sao?
Đó là một sự đầu tư.
Tất nhiên rồi, tôi đặt quá nhiều hoa, mũ và nhiều thứ khác nữa.
Nhưng tôi muốn chúng.
Đến rạp hát thôi.
Cô không cần phải dè sẻn gì cả. Giờ cô không còn trẻ mãi nữa đâu.
Đã đến lúc cô phải tính toán cho tương lai của mình.
Và ta biết một người rất hợp với cô.
- Thật sao? - Thật.
Cô không tò mò muốn biết là ai sao?
Ồ, có chứ, là ai vậy?
Nam tước de Varville, một trong những quý ông giàu có và lịch lãm nhất Paris.
Một người sắp về bên kia thế giới ư?
Không hề. Hoàn toàn ngược lại. Ông ấy trẻ và đẹp trai.
Ta nghe từ một cô gái trong tiệm của ta, biết tin đó từ người hầu của ông ấy...
...ông ấy sẽ đến rạp hát tối nay. Đó là lý do ta muốn cô mặc đẹp nhất.
Lại đây nào.
Tôi muốn gửi một lời nhắn.
Và tôi sẽ thưởng hậu hĩnh nếu bà đưa nó đến đúng người.
Bà có biết Nam tước de Varville không?
- Có, thưa bà. - Tốt.
Vậy là xong.
Chúng ta đi lối này.
Này, cô gần như là một nữ nam tước rồi.
Đừng quên. Tất cả là do ta sắp xếp.
- Chúng ta ngồi ở đâu? - Lô A, tất nhiên.. Ta luôn yêu cầu Lô A.
Nam tước không thể bỏ lỡ đâu. Nào, bà bạn già, mở Lô A ra đi.
- Có người khác ở trong đó. - Cái gì?
- Chào buổi tối. Cho tôi xem vé của bà. - Đây.
- Sao vé này ghi là Lô B? - Tôi đã yêu cầu Lô A.
Nếu bà chịu đeo kính vào, bà sẽ thấy mình nhận được cái gì.
- Đừng có cãi lại. - Đừng làm ầm ĩ.
- Chờ đã, ai ở trong đó? - Một người bạn của bà.
- Olympe. - Olympe.
Được rồi.
Có gì buồn cười chứ, ta muốn biết.
Cái cách bà sắp xếp mọi thứ cho Olympe.
Con mèo đó. Nếu ả nghĩ tôi sẽ để một kẻ lừa đảo, dối trá như vậy
làm xáo trộn kế hoạch của tôi, thì ả lầm rồi.
- Cô ta phải đổi chỗ cho chúng ta. - Vậy thì cứ đánh nhau đi, các quý cô.
- Thiên thần của ta. - Marguerite, em yêu.
Ôi, em khỏe không, em yêu? Hôm nay em trông thật xinh đẹp.
- Nước hoa thơm quá. Hiệu gì vậy? - Đó là bí mật của em.
- Còn bà thì sao, mụ trộm già? - Cô giỏi trêu chọc thật đấy, phải không?
Có lý do gì để chúng ta đứng ngoài cửa, trong cái gió lùa này?
Ôi, nhìn này, Olympe, có chút nhầm lẫn về vé của chúng ta...
...và chúng tôi muốn cô đổi chỗ cho chúng tôi.
Tại sao chứ?
Tôi không hiểu tại sao bà cứ phải ngồi lô này, trong khi lô của bà cũng tốt như vậy.
À, cô biết bà Prudence mà. Bà ấy là một phụ nữ đầy bí ẩn.
Ngay cả việc thay áo nịt ngực cũng là một bí ẩn lớn.
Một số thứ phải bí mật chứ.
Nhưng nếu cô làm theo điều tôi yêu cầu, tôi sẽ gửi tặng cô chiếc mũ lông đó.
Được thôi. Khi nào giải lao, tôi sẽ chuyển đi.
Lại đây, Marguerite.
Một lá thư cho Ngài Nam tước.
"Tại Lô A ngài Nam tước de Varville sẽ có một chỗ ngồi cùng với một quý cô,
người đang mong đợi Ngài sẽ ban cho cô vinh dự bằng sự có mặt của Ngài."
- Ô nào là ô A? - Ở đó, thưa Ngài Nam tước. Bên trái.
Dẫn ta đến chỗ ngồi.
Ngài Nam tước không muốn gửi lại lời hồi đáp sao?
Ta sẽ đợi và quyết định sau.
Này, cô có thấy người đàn ông đang đứng kia không?
- Người nào? - Ở hàng thứ hai, phía lối đi.
- Thấy. Cô có biết ông ta không? - Biết chứ.
Ông ta là Nam tước de Varville, giàu một cách đáng kinh ngạc.
Tôi không biết rằng những người giàu lại điển trai thế.
Người này thì có. Ông ấy đang nhìn chúng ta.
Ông ta thấy chúng mình nhìn ông ấy.
Tôi đổi ý rồi, bà Prudence. Bà có thể giữ chiếc mũ lông lại.
Nam tước de Varville đang đến ô này, và tôi sẽ ở lại gặp ông ta.
Nhưng anh ấy đến đây để gặp tôi.
- Ra đó là con át chủ bài của cô. - Chính tôi đã mời anh ấy đến đây.
Không gì có thể tốt hơn. Cảm ơn bà, Prudence thân mến, vì đã sắp xếp việc này.
Nhưng bà đã làm nhiều lần rồi, bà phải để tôi tiếp anh ấy một mình.
- Thật không may, tôi cũng thích anh ấy. - Tại sao lại không may?
Bởi vì ánh mắt anh ấy đã âu yếm tôi cả buổi tối.
Nói dối! Anh ấy hầu như không liếc nhìn cô.
Tôi chưa hề rời mắt khỏi khuôn mặt anh ấy...
...ngoại trừ một khoảnh khắc để anh ấy nhìn thấy mắt tôi.
Có lẽ đó là khoảnh khắc anh ấy mỉm cười với tôi.
Anh ấy không mỉm cười với cô, và sẽ không gặp cô ở đây.
- Vậy thì anh ấy phải tìm tôi ở nơi khác. - Ngồi xuống, Marguerite.
Nghe này, Olympe, tôi cầu xin cô bằng danh dự, nếu cô có thứ đó.
Ồ, im đi, bà già. Cút đi kẻo tôi cho người lôi cổ bà ra.
Thôi nào, bà Prudence.
- Cô đúng là đồ ngốc, Olympe. - Cô mới là đồ ngốc.
Cô biết rằng Prudence chẳng khác gì một con kền kền già.
Kền kền! Cô ta gọi tôi là kền kền.
Cái loại mà đến túi người chết cũng không tha.
Nói thêm để cô biết:
Nếu cô không dừng cái thói tiêu tiền như nước...
...cô sẽ phải đi ăn mày trước khi nhắm mắt xuôi tay đấy.
Hoặc quay lại cái trang trại nơi cô đã đến...
...vắt sữa bò và dọn dẹp chuồng gà.
Bò và gà là bạn còn tốt hơn những kẻ tôi từng gặp ở Paris này.
Lại đây!
Đừng để nam tước đến Lô A.
Bảo ông ta đến Lô B với chúng ta. Nhanh lên. Nhanh lên
Thưa ngài Nam tước. Có một sự nhầm lẫn,
Người phụ nữ gửi ngài tờ giấy không muốn ngài đến Lô A...
...mà muốn ngài đến gặp cô ấy và bạn cô ấy ở Lô B.
Ra là ngài. Mời vào, thưa ngài.
Còn câu trả lời thì sao, thưa Nam tước?
Bà cứ nói rằng hiện tại tôi đang bận.
- Anh đang theo dõi tôi à? - Vâng.
Cô mỉm cười với tôi lúc nãy, đúng không?
Hãy nói tôi biết đã: anh mỉm cười với tôi hay với bạn tôi.
- Bạn nào cơ? - Anh thậm chí không thấy cô ấy sao?
- Không. - Thật tuyệt.
Tôi tự hỏi liệu cô có mời tôi ngồi nếu tôi gõ cửa lô này không.
Tại sao không?
Có vẻ định mệnh đã run rủi cho chúng ta gặp nhau tối nay, phải không?
Chắc hẳn định mệnh đã góp phần vào buổi tối này.
Tôi hy vọng điều đó từ rất lâu rồi.
- Cô không tin tôi sao? - Không.
Lần đầu tiên tôi thấy cô là cách đây một năm rưỡi.
Cô ngồi trong một cỗ xe ngựa mui trần và mặc đồ trắng.
Tôi thấy cô đi vào một cửa hàng ở Place de la Bourse.
Ừ, có lẽ vậy. Tôi đã đến một thợ may ở Place de la Bourse.
Cô mặc một chiếc váy mỏng với vô vàn bèo nhún...
...một chiếc mũ rơm rộng vành, một chiếc khăn choàng thêu,
một chiếc vòng tay, một sợi dây chuyền vàng nặng...
...và tất nhiên, những bông trà cài ở eo cô.
Anh có một trí nhớ tuyệt vời.
Lần tiếp theo là ở Opéra Comique.
Cô ngồi trong một lô ghế khoác một chiếc áo lông thú...
...với Gaston, một gã mà tôi cũng quen.
Gã nói: "Marguerite bị ốm rồi."
Và điều đó khiến tôi đau lòng.
- Lần tiếp... - Hãy nói tôi biết,
nếu mọi chuyện đều đúng, tại sao anh chưa bao giờ nói với tôi trước đây?
- Trước hết, tôi không quen cô. - Tối nay anh cũng không quen tôi.
Nhưng sau khi cô mỉm cười với tôi, tôi biết cô sẽ không phiền.
Còn bây giờ, kể từ khi anh gặp tôi?
Bây giờ tôi biết rằng tôi yêu em...
...và đã yêu em kể từ ngày đầu tiên đó.
Marguerite, cô em thân yêu.
Sau những gì xảy ra, tôi đã phải uống một ly brandy.
- Và sau đó, hai ly brandy. - Sau đó cậu ấy bắt tôi uống thêm ly nữa.
Chà, chỉ là bốn ly thôi mà.
Giờ bà uống thêm ly nữa đi, Prudence, rồi thêm một ly nữa.
- Cô không muốn làm tôi say chứ? - Cô ấy muốn tống khứ chúng ta.
Cô ấy muốn ở một mình với bạn tôi.
Lần đầu tiên trong đời anh nói đúng đấy, Gaston.
Rốt cuộc bạn cô là ai vậy?
Nam tước de Varville, đây là hàng xóm của tôi, Bà Duvernoy.
- Nam tước de Varville? - Anh ta là Nam tước de Varville ư?
Thảo nào cô ấy muốn tống khứ chúng ta.
À, tôi... tôi chưa bao giờ nói tôi là "Nam tước" của ai cả.
Nam tước de Varville ở kia kìa...
...đang ngồi sừng sững như tượng, với con nhỏ đáng ghét Olympe.
- Thật sao? - Chắc chắn.
Chà, chuyện này khá là buồn cười.
- Buồn cười? - Vâng, tôi hoàn toàn đồng ý với cô. Thật buồn cười.
Ồ, kể cả anh không phải Nam tước de Varville, xin cứ ngồi xuống.
Tôi không nghĩ mình sẽ được chào đón, khi sự tầm thường của tôi đã bị phát hiện.
Đừng ngốc nghếch thế. Anh là ai vậy?
Tên tôi là Armand Duval.
Tôi chưa bao giờ có lý do để xấu hổ về điều này.
- Armand Duval? - Vâng.
Tôi không phải lúc nào cũng chân thành.
Ở cái thế giới này không thể lúc nào cũng thật lòng được.
- Nhưng tôi không hối tiếc vì sự nhầm lẫn này. - Tôi cũng vậy.
Nam tước cứ nhìn về phía này. Chắc đang lo lắng điều gì đó.
Chà, nếu anh không muốn ngồi xuống, vậy có thể đi mua cho tôi ít kẹo được không?
Anh có thể mua một cân marrons glacés...
...ngay cả khi không phải là nam tước giàu có.
Tôi sẽ không quay lại sớm với kẹo của cô đâu.
Bạn của em tên gì?
Ý anh muốn nói đến người bạn nào?
Cô gái ngồi đối diện mà anh bạn kia vừa nói chuyện.
Ồ, cô ấy à?
Cô ấy không phải là bạn em.
Em biết cô ấy, tất nhiên rồi.
Nhưng không dễ hòa hợp với cô ấy. Hỏi bất cứ ai thử xem.
Em vừa nói cô ấy tên gì?
Và cô ấy nổi tiếng là một trong những cô gái xa hoa bậc nhất ở Paris...
... đồng thời cũng giả tạo nhất.
Em thích sự chân thành, anh có thích không?
Đó là một phẩm chất đáng ngưỡng mộ.
Chà, em phải nói với anh điều này
Cô ấy là kiểu người nói một đằng làm một nẻo.
- Ai cơ? - Marguerite, cô gái chúng ta vừa nói đấy
Marguerite?
Họ của cô ấy là gì?
Gautier. Không phải tên thật của cô ấy đâu.
Cô ấy có một cái tên rất bình thường, trước khi đến Paris.
Anh không cần phải nghĩ nhiều về cô ấy đâu.
Một người bạn của em có tổ chức một bữa tiệc nhỏ vào tối nay, nếu anh muốn đến.
Tôi ghét tiệc tùng. Cảm ơn em vì có màn dạo đầu quyến rũ.
Em sẽ gặp lại anh chứ?
Tôi nghĩ điều đó có thể xảy ra vào lúc nào đó. Chúc buổi tối tốt lành.
Chúc buổi tối tốt lành.
Chúc buổi tối tốt lành.
No comments yet. Be the first to leave one.