The first 200 lines.
- Ông làm gì ở đây? - Thứ lỗi cho tôi.
Tôi gọi cho cô mãi mà không được.
Jia, tôi có chuyện cần nói.
Tôi chẳng có gì để nói với ông cả.
Tôi có mời ông vào nhà đâu.
Em trai cô mất tích rồi.
Sao cơ? Ông đang đùa đấy à?
Cậu ấy gọi về từ Trung Quốc khi đang đi thám sát.
Ông có đó không?
Thứ đó là gì vậy?
- Đi xem thử nào. - Ethan!
Whoa!
Luke.
Luke!
Tôi sẽ tìm Luke.
Nhưng tôi cần cô giúp.
Tôi điều hành một nhóm nghiên cứu tại Trung Quốc.
Tối nay ta sẽ bay đến đó.
Đáng lẽ ở Thượng Hải rồi làm vài ly vẫn hơn.
Thôi nào. Anh nên tận tâm làm việc đi chứ.
Làm việc à? Có khi ta đang đi tìm quái vật Chân to ấy chứ.
Phải. Công việc thế thì mới vui chứ.
Vui à? Cuối tuần mà còn phải tới Bangkok, lại ngay khu hẻo lánh... Nghe vui quá nhỉ.
Anh phải ra ngoài nhiều hơn đi, anh bạn à.
Lấy điện thoại hộ tôi với.
Lấy ngay đây.
Ôi chao!
Jia là ai thế?
Chúa ơi.
Chị ấy cứ gọi mãi thế.
Anh điên rồi à? Cô ấy nóng bỏng thế kia mà.
Này, nếu anh không thích cô ấy thì để cho tôi...
Thôi đi. Chị gái tôi đấy.
Rắn taipan.
Một trong những loài bò sát độc nhất thế giới.
Cũng là loài hung hãn nhất.
Nhưng cô là chuyên gia về các loài vật có nọc độc,
nên nếu các em cho rằng
bọn rắn sợ các em còn các em không sợ chúng,
rõ là các em chưa đụng độ với loài rắn này rồi.
Một phát cắn thôi là đủ làm tê liệt
hệ thần kinh trung ương của các em,
nội tạng bị huỷ hoại
và các em sẽ thiệt mạng vài giờ sau đó.
Nhưng đừng lo,
các em có thể chơi đùa cùng con này...
vì nó là đồ giả.
- Em muốn chơi không? - Vâng ạ.
Cẩn thận nhé.
Nó sẽ... cắn em đấy!
Cô cũng có một đứa em trai.
Lớn lên chắc em cũng sẽ giống thằng bé em cô đấy.
Nó là một nhà phiêu lưu dũng cảm bậc nhất.
Hoa hải đằng...
là loài hoa chỉ riêng Madagascar mới có
và có khả năng chữa lành vết thương.
Không ai tin điều đó cả, nhưng những nhà đầu tư của chúng tôi quyết định mạo hiểm.
Chúng ta có thể cứu sống hơn 12 triệu trẻ em
mắc bệnh bạch cầu lympho.
Đây là thương vụ lớn nhất họ từng đầu tư vào.
Thông tin hữu ích lắm, ông Kitteridge,
nhưng nếu muốn hợp tác thì bên tôi cần biết cụ thể hơn.
Ông sẽ được biết.
Chúng tôi có một đội ngũ cập nhật tin tức liên tục.
Tôi vốn nổi danh vì luôn hiện thực hoá những điều không tưởng.
Các ông nên tin tưởng tôi hơn.
Cảm ơn các ông đã đến.
Lisa, cô tiễn họ về hộ tôi nhé?
Vâng, được ạ.
Tối nay các anh sẽ bay à?
- Ta còn nhiều nhà đầu tư khác. - Mason, chúng ta khánh kiệt rồi.
- Chúng ta cần tiền. - Tôi biết chứ.
- Tôi sẽ kiếm ra tiền. - Khi nào chứ?
Mấy công ty dược phẩm
cần một sự đột phá,
còn ông chỉ mãi theo đuổi mấy thứ viễn vông.
Không viễn vông đâu.
Chúng ta đang phát triển thứ không ai ngờ tới.
Thứ này sẽ làm sống dậy nền công nghệ sinh học
với thứ thuốc giúp kéo dài tuổi thọ.
Tới nơi rồi. Ra xem thử xem.
Anh chắc ta đến đúng nơi không thế?
Tín hiệu cuối cùng thu được từ đây.
Ngay rìa phía bắc.
Nơi này bốc mùi cứ như có xác chết thối rữa ấy.
Có chuyện gì thế này?
Mùi ga từ khu mỏ cũ thì phải.
Là do khí metan trộn lẫn với hydro sulfit.
Nếu anh đốt một que diêm thôi thì nguy to đấy.
Phí thời gian quá.
Ta nhanh chóng xong việc,
thì anh sẽ được đi uống vài ly.
Aaah!
Luke! Luke!
Luke, nói gì đi! Anh ổn không?
- Tôi ổn. - Có chuyện gì thế?
Trả lời tôi đi chứ!
Luke!
- Aaah! - Sao thế?
Có gì dưới đó thế?
Luke, anh làm tôi sợ đấy. Anh nói gì đi.
Không thể tin nổi.
Ethan, xuống đây.
- Sao cơ? Tôi không xuống đâu! - Nhanh lên Ethan.
Máy bay đang đợi ở Bắc Kinh
để đưa ta đến khu cứu hộ.
Tôi xin lỗi, Jia.
Nhất là sau chuyện đã xảy ra với bố mẹ cô.
Các nhà chức trách xác nhận
đã tìm thấy các mảnh vỡ từ chiếc máy bay hạng nhẹ
biến mất khỏi màn hình rada
gần biên giới phía bắc hơn ba tuần trước.
Chiếc máy bay này thuộc sở hữu của vị CEO công ty Biotech,
ông John Lee, và vợ là bà Catherine Lee.
Ông đến nhà tôi... nhà bố mẹ tôi
và báo với tôi rằng tai nạn đã xảy đến với bố mẹ tôi
nay lại tới lượt em tôi gặp phải sao?
Không giống nhau mà. Cậu ấy vẫn còn sống.
- Tôi đảm bảo đấy. - Ông im ngay.
Ông là cộng sự của bố tôi.
Còn với tôi, ông chẳng là gì hết.
Ông Lee đã lập ra đế chế dược phẩm Biotech
cùng tiến sĩ Mason Kitteridge 52 tuổi.
Họ mất đi để lại hai đứa con thơ.
Chị Jia...
Đừng đáp xuống đó chứ.
Nơi này rộng lớn lắm.
Cẩn thận đụng đầu đấy.
- Trông to đấy nhỉ? - Phải.
Jia, đây là Chen Xhu, một nhà khảo cổ học.
- Chào anh. - Chào cô.
- Đây là Milly Piper bên hậu cần. - Milly.
Cô ấy là tư vấn viên của ông à?
Tư vấn về gì thế?
Chuyện đó thì cô không cần phải biết.
Vậy là rõ rồi.
Lúc sớm chúng tôi nhận được một tín hiệu.
Tuy tín hiệu không liền mạch nhưng
có thể đó là từ GPS của Luke.
Nhưng có một vấn đề.
Tín hiệu bắt được vào tám tiếng trước tại sa mạc Gobi.
Nơi này khắc nghiệt lắm.
Tốc độ gió vào khoảng 20 knot,
áp suất giảm, tốc độ đang tăng.
- Đó là gì thế? - Tọa độ cuối cùng ghi nhận được từ Luke và Ethan.
Tín hiệu vẫn di chuyển liên tục.
Bão cát sẽ tăng lên cấp bốn
khi đến lưu vực này.
Sẽ chẳng khác nào mò kim đáy bể đâu.
- Còn bao lâu nữa? - Khó đoán được lắm.
Không khí hanh thế này, cơn bão có thể đổ bộ
bất cứ lúc nào trong vòng 24 giờ tới.
Ta có hai sự lựa chọn.
Chúng ta đợi đến khi mất tín hiệu GPS.
Hoặc ta đến đó, mắc kẹt trong cơn bão
và mạng sống của tất cả đều bị đe doạ.
Anh từ đâu đến thế?
Đây là chuyên gia cứu hộ của chúng tôi,
Jack Ridley.
Jack, cảm ơn anh đã đến. Thật vui được gặp anh.
Tiến sĩ Jia Lee. Cô ấy
đang tìm em trai.
Thật à?
- Tôi giải thích tí được không? - Đừng để cảm xúc lấn át lý trí,
phán đoán sai là có thể chết như chơi đấy.
Thật ra tôi bảo cô ấy tham gia cùng đấy.
Cô ấy có thể giúp ích chúng ta vài thứ.
Được rồi. Cô có thể tham gia.
Nhưng phải làm theo lệnh của tôi.
Được chứ?
- Được rồi. - Bây giờ ta phải lái xe bốn giờ
để lên núi,
đường sẽ dài đấy,
nhất là khi bão cát sắp thổi bay ta đi nữa.
Lên đường thôi!
Thứ đấy không tốt cho anh đâu.
Ăn mười cái một ngày thôi thì chẳng sao đâu.
Jack, cho tôi để túi vào sau xe.
Jia, lên xe đi.
Được rồi.
- Cô biết anh ta không? - Ridley à?
Anh ấy đến đây khoảng hai năm trước,
sau khi hoàn thành nhiệm vụ cứu hộ tại Nepal.
Anh ta xuất sắc lắm.
Anh ta từng là phản ứng viên tại Đội cứu hộ Quốc tế.
Họ cử anh ta làm nhiệm vụ cứu hộ khẩn cấp
tại New York.
Vậy anh ta làm gì ở đây?
Có chuyện gì đó xảy ra ở phiên trực của anh ta.
Nhưng anh ta không chịu kể.
Nhưng tôi sẽ khiến anh ta phải kể ra.
Để ở phía này này.
Tôi ngồi sau à?
Nhanh lên.
Tôi là một con chó à?
Đừng có trả lời.
Có đủ mọi thứ rồi chứ?
Được rồi.
Ngồi sau đó ổn chứ?
Bão đã đến rìa núi phía nam với tốc độ 20 knot.
No comments yet. Be the first to leave one.