The first 200 lines.
.: CỬA HÀNG TRÊN PHỐ CHÍNH :.
PHỤ ĐỂ VIỆT NGỮ Duchuy2007 Mến tặng anh, chị em diễn đàn "Tuyển tập phim Liên Xô... HDVN"
"Sau khi Hitler chiếm Tiệp Khắc và tuyên bố thành lập ..."
"... Cộng hòa Slovak; Chế độ Tiso đã thông qua ..."
"... chính sách đàn áp Do Thái."
"TRƯỚC NĂM 1942".
Ông Tono!
Ông Tono ơi!
Tono, ông có ở nhà không?
Tono! Ông ấy đâu nhỉ?
Ông giao máng cho bà Firic chưa?
Bà biết hôm nay có bao tấn tàu Anh bị chìm không?
Cái gì chứ?
Hoặc có mấy chiếc tàu Anh bị chìm không?
Bà ấy trả tiền cho ông chưa?
Chà, tôi bảo bà ấy: "Bà Firic, ..."
"... bà cứ yên chí, cái máng tôi làm không thấm nước đâu."
Rồi tiền đâu?
Thế thôi ư?
- Bà ấy đưa tôi cặp bồ câu. - Hời quá nhỉ!
Ông nghĩ tôi mua thức ăn bằng bồ câu được chắc?
Ông đi cất đồ nghề đi!
Ông đang ngủ à? Có nghe tôi nói không?
Tono! Ông làm gì mà lóng ngóng trong đấy?
Tôi đang cất đồ nghề đây.
Ông thấy cái tháp đẹp đẽ đang dựng trên quảng trường chưa?
Cao khiếp! Có rất nhiều người chung quanh nó.
Cả thị trấn này đều bàn tán về nó.
Thậm chí thằng nhóc Tibie cũng đang làm ở đấy, ...
.. tôi còn thấy lão què Frank, Dzurilla, và Kamenicky nữa.
Vớ vẩn ... bà chẳng hiểu gì cả.
Tôi mà không hiểu?
Tôi chưa kể ông nghe là họ xây cái tháp tưởng niệm ...
... mà không cần ngài Brtko giúp sao? Nó đằng kia kìa!
Đúng là cái đồ chết tiệt! Tôi đang thắc mắc họ lấy tiền đâu ra.
Tiền á? Ông chỉ cần ra xem là khắc biết!
Khi nào hứng thì tôi đi.
Phải rồi... ông rành hơn ai hết mà.
Ông quá tự cao, không chịu xin xỏ anh rể.
Ông cứ bảo với Mark là: "Những người kia đã ra trận ..."
"... anh giúp em với." Là được khối tiền.
- Chúng ta có thể sống khỏe đấy! - Cút xuống địa ngục với Mark đi!
Ông sẽ ốm nếu chào theo kiểu phát xít, hả?
Tôi không phải thứ phải nhắc đi nhắc lại.
Ông nghĩ chào kiểu đó là bị tê tay à?
Sẵn sàng phục vụ, thưa bà!
Ai cũng thông minh hơn ông hết đấy!
- Bà im đi! - Cái gì?
Công trường!
Nói chuyện với ông thật phí thời gian! Cứ như ông điếc vậy ...
Essenc! Nào!
Ông đi đâu vậy, Tono?
Tiên sư con mụ này ... Nó cứ sai tôi suốt.
"Ra thị trấn đi!" "Ra công trường đi!"
Chả có gì, nhưng cứ: "Đi - đi - đi!"
Essenc! Essenc! Mấy con này! Tránh ra coi! Essenc!
Chào bác Blumenfeld!
Chúc một ngày tốt lành!
Essenc! Chủ mày đâu?
Này, Tono! Sao thế? Định làm lơ tôi à?
- Tôi đang vội. - Anh thì lúc nào cũng vội!
Lại đây nào ... Có chuyện nói với anh này!
Cái đài tưởng niệm đó không trốn đi đâu mà sợ!
Anh biết ý tôi mà.
Một công việc bẩn thỉu ... Tôi chỉ có một cánh tay và một linh hồn -
nhưng tôi khuyên anh, lời khuyên chân thành nhất, nhé ...
... đừng động vào cái việc bẩn thỉu đó! Lũ cảnh sát phát xít.
Bác Geza, tôi để tiền ở nhà mất rồi.
Essenc! Van xin cho đẹp coi!
Chà! Đẹp nhỉ! Đây này.
Chầm chậm! Chậm thôi! Nhích sang phải nào!
Chào Brtko!
Này, ông chủ! Đến giúp bọn tôi một tay à?
Anh cứ làm công việc của anh một mình đi!
Đến kiểm tra công việc à, Tono?
Chỉ xem tí thôi ... Chào ông Kuchar!
Anh nghĩ sao về tháp Babylon gỗ của chúng ta?
Làm đẹp lắm! Ông sẽ không tìm được cái nào như thế.
Nay mai ... Chúng ta có thể với tay ...
... chạm vào những ngôi sao!
Ông cứ đùa, ông Kuchar!
Tôi không đùa ... Tôi không muốn mạo hiểm tiền trợ cấp của mình.
Thế gian này chẳng có cái gì lạ cả, anh bạn.
Trước đó là Pharaoh - và kim tự tháp.
- Ai chứ? - Pharaoh!
Nhưng giờ là đống tro tàn ... và chỉ còn sự xấu hổ ở lại.
Đây là thứ nghiêm túc, ông Kuchar.
Vâng, rất nghiêm túc, rất.
Mất 50 khối gỗ, 1500 Cua-ron,
... là ba lần năm.
Vâng, nhưng họ được trả lương cao!
Chẳng phải vậy sao? ... Anh là thợ mộc giỏi, đúng không?
Đúng ... Nhưng tôi còn một bà vợ ưa cằn nhằn nữa.
Ông Kuchar, ông còn nhớ khi tôi làm cổng cho ông chứ?
Thứ tôi cần bây giờ là nguyên liệu tốt.
Sếp đến kìa! Anh đang chờ ông ta phải không, Tono?
Tốt nhất là tôi nên biến ngay!
Sao lại phải trốn? Đợi đã.
Anh sợ anh rể mình à?
Ông ta có thể biến thành con quỷ - anh rể tôi đấy!
Cứ chờ đi! Nếu chờ đủ lâu, có thể anh sẽ thấy ngày đó!
Trông ông ấy béo phát khiếp.
Bọn ấy toàn là đồ tể và rượu ngon!
Ông ta béo như giám mục vậy! Anh không nhớ giám mục là gì à?
Một vị tổng giám mục! Một ông thần thổ địa.
Với tôi thì anh ta cũng vậy. Một kẻ lười nhác vô tích sự -
Một nhân vật chỉ huy quan trọng!
Tôi mà có anh rể như anh,
tôi sẽ xin một công việc nhàn hạ.
Chà, cười với ông ta đi! Cười đi, được không?
Chuyện gì đây?
Laudatur!
Essenc!
Essenc, đi thôi!
"Tôi đã làm gì mà phải lấy ông chồng như vầy hả giời?"
"Xéo đi, đồ súc sinh! Mày cũng tệ như chủ mày vậy!"
Im đi!
Chào cả nhà!
Sao vậy? Mèo ăn mất lưỡi rồi à?
Chị Rosie!
Cậu đây rồi, Tono! Thuốc cho cậu! Chụp!
Ôi, Chúa ơi!
Trông anh ta kìa!
Cứu, cứu! Chảy tùm lum hết rồi!
Trông ông ta làm kìa ... Cứ như trẻ con vậy.
Thì đã sao? Tung tóe như trẻ con vậy.
Ý tưởng anh hài thật, Mark!
Đừng phiền đống lộn xộn này, em sẽ dọn nó ngay lập tức.
Ông đừng có chết dí trong vũng nước như vậy!
Lấy cho tôi chổi và giẻ, nhanh!
Không cần anh làm đâu!
Đã bảo đừng ngâm chân trong bếp, cứ ngâm ngoài sân,
mà có chịu nghe đâu!
Đây, lau đi! Chị Rosie yêu mến.
Tất cả là lỗi bọn chị.
Dĩ nhiên là không phải! Có gì đâu chứ.
Em luôn bảo Tono: "Một giọt máu đào còn hơn ao nước lã..."
Có gì đâu mà nhặng xị? Xem tôi có gì đây này!
Hai vị chưa bao giờ thấy nhiều thức ăn như thế trong đời đâu.
Y như cửa hiệu bán đồ nấu sẵn!
Có gì đâu, Evelyn.
Mark từ văn phòng về nhà và nói:
"Nhanh lên, Rosie, chúng ta đi thăm nhà này."
Tôi nói, thăm ai? "Tono và Evelyn" , anh ấy bảo.
Bọn chị không thể chần chừ chút nào.
Đương nhiên anh ấy không yêu cầu chị hai lần!
Tiên sư bố nó! Quên trứng cá muối ở nhà rồi!
Rum!
Nhanh lên, Tono, lấy cốc trong tủ ấy!
Lẽ ra chúng ta đừng đến nếu không có trứng cá muối!
Làm hay quá! Không nên như vậy mới phải ...
Cho em xem chiếc mũ nào. Chị mua nó ở ...
... hiệu bán mũ cho phụ nữ trên phố chính à? Ồ, đẹp quá!
Này, cháy đồ kìa!
Lạy Chúa! Nước ... lấy nước, nhanh!
Tono, đừng chạy loanh quanh như thế!
Hoan hô, Tono ... cậu sẽ là lính cứu hỏa giỏi cho mà xem!
Chà, quý vị... Cuối cùng, thời vận của chúng ta đã đến!
Chúng ta đã lên hương, nhiều đồ ăn thức uống,
tạ ơn Chúa... và tự do nữa.
Chúng ta sống bình yên, đoàn kết - tư cách đáng kính ...
... và gia đình thì phong lưu! Uống vì điều đó nào!
Anh ấy dễ thương, phải không?
Nói hay lắm, Mark!
Các bà vợ muôn năm!
Chà, Tono? Ly nữa nhé?
Rót nào! Hãy uống vì ông tổ thợ mộc của cậu!
Ông bà xưa nói rằng, "Hai ly - giúp anh hát, .."
"... ba ly - giúp anh ôm chặt, còn năm ly - giúp anh cãi nhau."
Quên nó đi, Tono! Quá khứ là quá khứ,
hãy nhận chìm nó trong ly rum này, Slivovitz hoặc Terkelitz ...
Bất cứ gì cậu muốn!
Chúng ta sẽ hạnh phúc hơn trước! Chúc mừng nào!
Tono, bọn tôi phải quỳ xuống xin cậu hay sao?
Cậu không uống sao, Tono?
Uống đi, nếu không tôi sẽ cáu đấy ...
Tôi ổn ... Thậm chí tôi còn cảm thấy như đang uống vậy.
Cậu bảo ông bà xưa nói .... ly gì nhỉ?
Thậm chí tôi không nhớ nữa.
- Ba ly giúp gì nhỉ? - Để hát.
Ồ... đúng rồi, uống theo cách ông bà xưa nói nào.
Chỉ có điều, tôi đoán là họ có không nhiều. Họ nghèo, ...
nhưng chúng ta giàu và sắp giàu hơn!
Cạn nào!
Rosie yêu dấu, biết bao giờ em mới thanh toán được cho chị?
Khoan! Để tôi nói câu này.
Sao anh cứ cản cậu ấy? Cứ để cậu ấy nói, cậu ta dễ thương mà!
Nào Tono, nói đi, đừng bận tâm cô ấy!
Nước ta giờ đã tự do. Cậu cứ nói đi!
Nếu anh ra lệnh, tôi chả nói!
Thôi đi, Tono!
Nhưng Tono thân mến, hãy nói những gì phải nói,
đó là điều mà bọn tôi đến đây! Đến lượt cậu nói đấy! Nói đi!
Tôi sẽ nói đây; dù anh có muốn hay không, biết chưa?
Đúng vậy, anh chị đã làm bọn tôi vui với rất nhiều quà.
Anh chả có lý do gì để phàn nàn cả!
Chỉ là... những gì tôi muốn biết ... Đồ ma quỷ, nhà tài trợ của tôi,
... ai sẽ trả thừa kế cho tôi?
Tôi đang chờ điều đấy đấy!
Vâng, nó là thứ làm tôi phải suy nghĩ.
No comments yet. Be the first to leave one.