The first 173 lines.
Thứ 7 này?
Đúng thế.
Nghe nói từ lúc đó sẽ hoành tráng và đẹp lắm.
Mưa sao băng à?
Chắc phải ước thử dần thôi.
Ước?
Mưa sao băng là cả chùm sao băng luôn mà?
Ta có thể ước ba điều trước khi sao vụt tắt.
Vái trời kiếm được người yêu! Vái trời kiếm được người yêu! Vái trời kiếm được người yêu!
Chán chết!
Chưa gì đã lo chuyện vợ con rồi sao?
À, phải rồi. Càng đông càng vui. Chắc rủ thêm vài người nữa nhỉ?!
Như Tanuma, hoặc... Taki?
Được thôi.
Thiệt hả?
Tuyệt vời. Quá đã luôn.
Gì thế chứ?
Thích quá nhỉ, Nishimura?
Mới trước đây ít lâu,
mình luôn một mình ngắm sao, vậy mà...
Chào.
Ờ.
Từ bé, thỉnh thoảng tôi vẫn thấy những thứ kì lạ,
Những thứ người khác không thấy được đó.
Có lẽ chúng là thứ mà người ta gọi là yêu quái.
Natsume-sama!
Ngài là Natsume-sama ạ?
Ông là...
Natsume-sama, xin hãy giúp tôi.
Chân bạn tôi bị đá đè nên không cử động được.
Khoan đã!
Làm ơn! Nếu không lẹ lên thì chân cậu ấy... chân cậu ấy....
Tôi không còn ghét những thứ đó như trước nữa,
nhưng những ngày tháng rắc rối vẫn kéo dài.
Chút nữa... Chút nữa thôi...
Cảm tạ ngài rất nhiều!
Còn nữa, ừm...
Còn gì nữa sao?
Ngài là Natsume-sama, vậy ngài có Hữu nhân sổ...
Làm ơn...
Làm ơn trả tên cho tôi!
V-Vậy sao?! Được thôi.
Hỡi kẻ bảo hộ ta, hãy xưng danh!
Cảm tạ ngài rất nhiều, Natsume-sama!
Không có gì!
Natsume-sama...
Chạy lẹ lên!
Này!
Xem ra đúng là Hữu nhân sổ rồi.
Hóa ra ngươi là Natsume, người giữ Hữu nhân sổ à?
Ông là ai?
Chà, ra đây là Natsume hay được nhắc đến sao?!
Có vẻ yếu nhỉ?
Càng tốt thôi.
Giải quyết nhanh gọn hơn.
Nào, nhóc con, mau giao Hữu nhân sổ đây.
Dừng lại!
Giao ra đây.
Nyanko-sensei.
Vừa định tới đón thì lại thấy cậu gặp rắc rối rồi.
Đừng lúc nào cũng lo chuyện bao đồng thế Natsume!
Cảm ơn.
Lại phiền thầy cứu tôi rồi.
Thiệt tình! Làm hỏng cả hứng uống rượu của ta.
Đừng uống rượu ban ngày ban mặt nữa, vệ sĩ!
Vậy, chúng là đám nào?
Chúng nhằm vào Hữu nhân sổ hả?
Có vẻ vậy.
Nhưng, đây là lần đầu có cả đám đến thế này.
Hữu nhân sổ là thứ do bà tôi, Natsume Reiko, để lại.
Bà đánh bại yêu quái, rồi ép chúng viết tên lên để thể hiện sự phục tùng.
Nó cho phép chủ nhân điều khiển nhiều yêu quái khác nhau.
Con về rồi.
Mừng con về.
Chắc lạnh lắm nhỉ.
Những yêu quái muốn được hoàn lại tên.
Những yêu quái mưu cầu sức mạnh.
Rất nhiều yêu quái muốn Hữu nhân sổ xuất hiện.
Nhưng những yêu quái hôm nay...
Có cảm giác như chúng khác những yêu quái trước đây.
Mình có linh cảm xấu.
Có vẻ chúng dùng lũ yêu quái nhãi nhép đó...
để dụ cậu tới.
Ừ.
Mình muốn trả tên lại cho thật nhiều yêu quái.
Để làm điều đó, không thể để cuốn sổ này rơi vào tay người xấu được.
Nishimura bảo Natsume-kun cũng sẽ tới.
Ờ, ừm.
Nghĩ lại thì tớ cũng chưa từng ngắm mưa sao băng.
Tớ cũng thế. Mới lần đầu nên mong quá.
À, nhưng...
Có thể tớ sẽ không đi được.
Nếu thế, hai cậu nhắn giúp lại với Nishimura giùm được không?
Lại vì yêu quái à?
Ừm.
Có chút chuyện.
Natsume, phải chuyển qua phòng học bên cạnh đó.
Ờ.
Chào nhé!
Giá như cậu ấy dựa vào chúng ta hơn chút nữa.
Đúng thế nhỉ?
Sao cậu ấy cứng nhắc vậy nhỉ?!
Tớ có hỏi một lần rồi, hỏi là vì sao cậu ấy không nói ra mình có thể thấy được.
Và bảo rằng vợ chồng dì Fujiwara hẳn sẽ tin cậu ấy.
Hỏi thẳng luôn à.
Vậy, cậu ấy bảo sao?
Vì cậu ấy muốn họ mãi tươi cười.
Tươi cười?
Ban đầu tớ cũng không rõ lắm.
Nhưng, có lần tớ mơ thấy Natsume bị yêu quái ăn thịt.
Rồi tớ hiểu.
"À, hóa ra thế."
Giả như, lúc Natsume tới trễ,
Tớ sẽ bồn chồn, lo lắng biết đâu cậu ấy bị ăn thịt như trong giấc mơ đó rồi.
Nhưng, Nishimura không biết gì thì vẫn có thể tươi cười và đợi cậu ấy.
Hẳn họ nghĩ Natsume ngủ dậy trễ.
Nếu như kể ra rồi, có thể mỗi lần giặt đồ bị dơ của cậu ấy, dì Touko lại lo lắng.
Lúc đó thì không thể tươi cười được nữa.
Natsume không muốn thế.
Hẳn đó là điều cậu ấy sợ nhất.
Xong rồi.
Này, Natsume, trên đường về, ghé ăn bạch tuộc nướng nhé.
Ừ.
Tớ cũng hơi đói rồi...
Natsume? Sao thế?
Hữu nhân sổ đâu?
Có sao không, Natsume?
Natsume!
Xin lỗi, Nishimura!
Tớ đi trước!
Chúng vào tận trường luôn.
Này, Natsume?
Tớ đi trước.
Này, Natsume!
Không hay rồi.
Ngay chỗ đông người thế này,
Một đám yêu quái đeo mặt nạ khỉ?
Ta chưa từng thấy chúng trước đây.
Có vẻ chúng nhắm đến Hữu nhân sổ.
Có vẻ trong giới yêu quái, Hữu nhân sổ hơi bị nổi đó.
Có cảm giác chúng khá mạnh rồi.
Ngươi có biết gì không?
Nhắc mới nhớ,
Nghe nói có một khu rừng thuộc quyền đám như thế ở vùng núi phía đông.
Rừng?
Nghe nói là một khu rừng mà ranh giới giữa yêu quái và con người khá mờ nhạt.
À, nhớ rồi.
Gì?
Không nên lại gần đó.
Tại sao?
Vì có thứ không tốt ở đó.
Thứ không tốt?
Đ-Đây là đâu?
Là rừng của chúng ta.
Con người khó thoát khỏi đây lắm.
Nếu không muốn gặp chuyện không hay thì giao Hữu nhân sổ ra đây.
Các ngươi định làm gì với Hữu nhân sổ?
Có nó bọn ta có thể điều khiển được nhiều yêu quái khác.
Nhãi ranh loài người như ngươi mà định điều khiển yêu quái ư?
Chủ nhân của chúng ta muốn sức mạnh đó.
Phải đưa nó cho chủ nhân.
Giao ra đây!
Tôi không dùng nó để điều khiển bất kì ai, cũng sẽ không giao cho ai định dùng nó để điều khiển người khác.
Mạnh mồm lắm, nhãi ranh.
Chuẩn bị tinh thần rồi chứ?
Natsume, cậu đâu rồi?
Nyanko-sensei!
Cảm giác này là sao?
Sao mà bất an quá.
Im lặng.
Nyanko-sensei?
Thiệt tình...
Ta vừa tò mò nên tới coi mấy chuyện Misuzu kể,
No comments yet. Be the first to leave one.