The first 200 lines.
Pushing Daisies - Phần 02 Tập 03 "Bad Habits"
Ngay thời điểm này, cô bé Olive Snook
đã được 9 năm, 20 tuần,
4 ngày, 11 tiếng, và 33 phút.
Hai giờ đã trôi qua sau bài học cưỡi ngựa đầu tiên
khi cô xin bố mẹ mua cho mình một chú ngựa Ả Rập.
- Không. - Không được.
Được trời phú cho một ý chí kiên định
và khả năng phủ nhận mọi định kiến,
cô bé Olive bắt đầu lên kế hoạch
để tự mình kiếm được chú ngựa.
Đào đất tới Ả Rập cũng dễ thôi...
Đào thẳng tới lõi của trái đất, rồi rẽ phải.
Sau hai tuần thực hiện kế hoạch,
cô bé tìm thấy một thứ khác biệt...
hóa thạch 65 triệu năm tuổi của tam giác long.
Phát hiện của cô bé đã thu hút sự chú ý của hoàng gia Ả Rập,
họ mang một con ngựa quý giá của mình đến để trao đổi,
theo yêu cầu của Olive.
Ngày hôm đó, Olive Snook học được một bài học đáng giá:
dù đào bới khiến mọi thứ lộn xộn,
nhưng có thể phát hiện được những kho báu bí mật.
Những kho báu bí mật vẫn tiếp tục tồn tại
trong cuộc sống Olive Snook,
chính là loại nấm Perigord đen mọc dưới lòng đất.
Pigby, bới đi!
Mùa thu hoạch nấm cục đã đến tu viện
Thánh Magnatum của các Sơ,
khiến Olive quên đi lý do cô đến nơi này...
tình yêu không được đáp lại dành cho thợ bánh,
và lời thề giữ bí mật
Lily Charles không phải là dì, mà là mẹ của Chuck.
Pigby, bới đi nào!
Trong lúc ẩn trốn nơi này, Olive đã có một người bạn mới.
Quả là một thánh mẫu.
Sơ Larue là người đứng đầu đáng kính của chiến dịch tìm nấm cục.
Quan sát cách Olive đào bới,
cô ấy quyết định sẽ bảo vệ cho vị sơ mới đến này.
Cô ngửi thấy gì?
Mật ong.
Ớt.
Cô bỏ lỡ thứ quan trọng nhất rồi.
Dục vọng.
Loài nấm cục bắt chước mùi hương hooc-môn của lợn đực trưởng thành.
Thế nên lợn nái là loài săn nấm giỏi nhất.
Đang theo bản năng đấy à, nhóc?
Tao biết cảm giác đấy thế nào...
Từng biết...
Đến giờ rồi. Tôi phải đi đánh bóng chuông đây.
Giữ chỗ buổi cầu nguyện trưa cho tôi nhé.
Và nhớ cho Pigby một chút... cô gọi nó là gì nhỉ...
"cái-gì-đó-đấy".
Ồ, xin lỗi.
Amen.
Pigby.
Dậy thôi nào.
Ta phải ăn... bữa sáng Pháp trước cửa nhà em đây,
mà nói vậy hơi kỳ, vì cửa nhà em từng là cửa nhà anh,
mặc dù anh buồn vì em chuyển vào căn hộ bỏ trống của Olive,
anh vẫn đang cố làm quen.
Được rồi, cảm ơn.
Tôi sẽ liên lạc lại sau. Chào nhé
Ai đấy?
Đó là Pennybaker. Em thuê anh ta, nhưng mà chỉ vậy thôi.
Digby, dành cho tao à?
Cảm ơn nhé. Vào đi. Vào đi nào.
Nhanh nào.
Xin lỗii, em nói đến đâu rồi? À phải rồi.
Tối qua, em đang lau dọn đồ đạc
anh đem về từ phòng ngủ của em, em tìm thấy thứ này trong bàn,
bức vẽ từ lớp ba.
Cây gia phả của em. Em chưa hoàn thiện à.
Chưa, tại em chẳng có thông tin nào.
Mẹ mất lúc sinh em, còn bố... Anh biết chuyện gì xảy ra rồi đấy.
Thợ bánh biết rõ,
và mặc dù Chuck đã tha thứ cho anh vì cái chết của bố mình,
nhưng cứ nhắc đến là anh lại chột dạ.
Dì em cũng không biết gì sao?
Họ không phải dì ruột của em. Khi bố 20 tuổi
thì ông nội cưới mẹ của dì Lily và Vivian,
nên họ cũng không hiểu nhau lắm.
Nhưng chắc họ phải biết gì đó chứ.
Không đâu, và họ rất buồn vì đã không biết,
dì Vivian khóc liên tục còn dì Lily thì xỉn 6 ngày liền.
Nên em cứ nộp bài vẽ như thế
và chưa từng hỏi hay nhắc đến thân thế của mình nữa.
Cho đến tận tối hôm qua.
Em đã quyết định...
... phải tận dụng thật tốt cơ hội được sống lại này.
Thế là em cải trang...
Phải rồi, em quên mất.
Và em bắt đầu tự đi tìm câu trả lời
với sự giúp đỡ của Cyrus Pennybaker,
dưới danh nghĩa công ty King Can, phả hệ của bạn sẽ được tìm ra
trong vòng 24 giờ.
Anh đang cau có kìa.
Có đâu.
Khuôn mặt không-cau-có của anh là biểu hiện không hiểu
vì sao ai cũng muốn lục lọi quá khứ của mình thế.
Dù có tìm hiểu được gì, ta vẫn thức dậy trên chiếc giường đó,
làm công việc đó, sống cuộc sống cũ,
trừ khi hiện tại em không vui với cuộc sống của mình.
Trong khi Charlotte Charles ngẫm nghĩ về quá khứ,
Olive Snook suy nghĩ về tương lai.
Thưa Cha, con muốn được ở đây và phục vụ cả đời.
Nếu đây không phải nơi dành cho con, xin hãy ra một dấu hiệu.
Thật đau lòng
khi tôi phải nói rằng Sơ Larue đã tự tử.
Cô ấy ở một mình trong gác chuông.
Không có dấu hiệu cho thấy chống cự hay tai nạn.
Nhưng tôi vừa mới gặp cô ấy. Cô ấy đã rất vui vẻ.
Tước đi một mạng sống là tội chết.
Chỉ cầu nguyện mới làm dịu nỗi đau tâm hồn cô ấy
trong ngọn lửa địa ngục vĩnh cửu.
Địa ngục? Sơ Larue sao?
Đối với Olive Snook,
những định kiến vẫn không thể chấp nhận,
và cầu nguyện vẫn chưa đủ.
Thám tử tư Emerson Cod hiếm khi ở văn phòng muộn.
Tối nay, may là ông ta ở lại.
- Tôi có thể làm gì cho cô, thưa Sơ? - Emerson, là tôi, Olive.
Olive Snook.
Khi Olive Snook giải thích tại sao cô cần dịch vụ của Emerson Cod,
những lời cô nói đều bị lờ đi.
Vị thám tử kỳ cựu mất tập trung
vì tấm khăn choàng đầu trước mặt mình.
Buồn cười chết mất.
Ông làm trò đủ chưa?
Tôi nói rồi đấy, đây là vấn đề giữa Thiên Đường và Địa Ngục.
Tôi cần ông chứng minh Sơ Larue không hề tự sát.
Được rồi, chờ chút đã.
- Sao cô lại giả vờ làm nữ tu? - Ồ, không hề.
Tôi là một con chiên, người đang tu luyện.
Điều gì khiến cô đến tu viện vậy?
Ồ, Emerson. Ông thực sự muốn biết sao?
Cũng không hẳn.
Tôi chỉ đang cố gắng nói năng cho lịch sự thôi.
Mà thôi, bàn về tiền công đã nào.
Ờ thì,
tôi không có gì cả.
Tôi đã thề sống giản dị cơ cực rồi.
Nhưng tôi có thể cầu nguyện cho ông.
Olive sẵn sàng tinh thần,
cô biết bản thân Emerson Cod luôn cầu nguyện đến...
thần Đô-la quyền năng.
- Cô đã rất ngạc nhiên, khi ông ta nói... - Đồng ý.
Tôi đại diện cho...
Điều cô ấy không biết là
vị thám tử mệt mỏi tìm kiếm đứa con gái mất tích
cần mọi lời cầu nguyện.
Ôi, cầu nguyện nào! Tốt rồi.
Chuyện là thế này.
Các vị sơ khác và tôi? Luôn sống ẩn dật.
Người lạ và khách đi đường không được tiếp cận.
Tôi cần ông xâm nhập một cách kín đáo, không dính líu đến tôi ấy.
Còn nữa, ta chưa bao giờ gặp mặt.
Cuối cùng, nhưng cũng rất quan trọng,
tôi phải làm rõ một vài điểm...
... không có Ned và Chuck!
Ông đã hứa sẽ không đem anh ấy đến đây mà?
Tôi cần kĩ năng đặc biệt của anh thợ bánh, và cô thợ bánh đi cùng cậu ta.
Sao cô thợ bánh không trông coi Pie Hole?
Vì cô ta muốn trông chừng cậu ta hơn.
Vả lại, cậu ta đã thuê phục vụ mới. Brandy, Candy gì đó.
Một người đặt tên theo rượu hoặc đồ ăn.
Xin lỗi, Olive. Tôi không thể đợi lâu hơn nữa.
Olive tin tay mình có thể vòng ra ôm Chuck.
Tiếc thay, cô không tin miệng mình, với khoảng cách càng gần
khả năng sự thật bại lộ sẽ càng cao.
Tôi xin lỗi. Tôi không biết cô.
Thôi nào, Olive. Chỉ có chúng ta ở đây thôi.
Chẳng có ai cô độc trong vòng tay của Chúa cả.
Đúng là đống phân dơi.
Tu viện này dị lắm! Tôn trọng chút đi!
Tôi đang chỉ đống phân dơi kia kìa.
Với một người có trách nhiệm chăm sóc nơi này,
thì Sơ Larue đúng là người nửa vời.
Cô ấy chỉ mới đánh bóng cái chuông.
Sơ Olive?
Sao cô không báo có khách đến vậy?
Thành thật xin lỗi.
Tôi là mẹ bề trên Mary Mary.
Đây là cha Eduardo De Donde.
Cha De Dowling. Cảnh sát Vatican.
Và...
Đây là cộng sự của tôi, cha Mulcahy và sơ Christian.
Chúng tôi tưởng rằng các anh là người Ý.
Chúng tôi là...
người Ý.
Một phần.
Nghĩa là chúng tôi làm việc ở đây,
nhưng trái tim lúc nào cũng hướng về Quảng trường Thánh Phêrô.
Có lý do gì khiến sơ Larue buồn bã không?
Vụ thu hoạch nấm không được tốt bằng vài năm qua.
Nó gây khó khăn cho tài chính của tu viện,
nhưng chúa sẽ ban phước.
Chắc chắn là vậy rồi.
Tôi cần...
... kiểm tra thi thể của sơ Larue,
cũng như phòng cô ấy, và các giấy tờ của cô ấy nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.