The first 200 lines.
Lên nào, Cal.
Được rồi, Callahan, lên đi.
Ra ngoài.
Đừng có ném trượt đấy. Ném đi nào.
Ồ!
Giờ, nhìn và học hỏi đây này.
Jaeger, đừng để vào tai.
Đừng nghe họ.
Bùm.
Snowball.
Được rồi.
Nhanh lên Snowball.
Lên nào, Snowball. Đừng áp lực.
Woo! Di chuyển với tốc độ ánh sáng đó.
Không!
Thôi nào. Không có gì ngốc nghếch cả.
Phải đó, anh em. Tiến lên, cho bọn anh thấy cú ném của em.
Nào, nó đây rồi.
Nào Oyster.
Hú!
Ô, quỷ thật.
Lạy chúa.
- Xin lỗi nhé. - Thật là ngu ngốc.
Này, này, này.
Tôi đã bảo các cậu dừng chơi rồi cơ mà?
Chúng tôi sẽ dừng chơi khi ông cắt đuôi tóc của ông.
Đó quả là một thỏa thuận hợp lý đấy.
Đừng để tôi phải gọi cảnh sát, thông minh lên, được chứ?
Này, lần cuối cùng anh tra dầu.
Phải rồi, em trai.
Họ thật là hấp dẫn, nên tôi không thể ném trúng được.
Tony, anh muốn nhảy với tôi chứ?
Tôi nghĩ chúng ta đã bước nhầm chân rồi.
- Và tôi thích được... - Tránh xa tôi ra.
Oh, nào, nào, nào.
Tránh xa tôi ra.
Ái chà.
Nhìn này, nếu các cậu lỗ mãng tôi không thích điều đó.
Tôi quản lý chỗ này, tôi có thể đuổi cổ các cậu.
Hóa ra, tôi lại là tên lỗ mãng đấy. Phải đấy.
Chúc mừng.
Tôi sẽ gọi cảnh sát, chết tiệt.
Này. Này. Thôi nào. Tất cả bình tĩnh nào.
Chúng tôi không sao.
Anh bạn này là cớm đây.
Này, này, này. Thôi được rồi.
Tony, nhìn này. Đưa đây... Đưa anh cái đó.
Ngồi xuống. Ngồi xuống nào.
Xin lỗi. Lỗi của tôi. Đây là tuần đầu tiên tôi làm.
- Này, Tony, phải không? - Phải.
Xin chào. Tôi là Chris Callahan.
- Tony. - Rất hân hạnh.
Xin thứ lỗi. Tuần đầu tôi làm ở đây.
Được rồi, người anh em. Không sao cả.
Hàng tuần chúng tôi đều đến đây.
Chúng ta nên làm quen lẫn nhau.
Sẽ rất tuyệt. Tôi có ý này.
Nếu em tôi ném một lượt, đổ cả, 3 phát liền...
Yeah.
...Anh sẽ đãi chúng tôi một chầu.
- Nếu không được, chúng tôi sẽ về. - Sao cơ?
Wow. Ván cược hay đấy, Tony.
- Đi nào. - Chơi luôn.
- Được rồi. - Cứ giải quyết như thế đi.
- Em làm được chứ? - Được mà.
Được. Đi thôi. Lên nào. Chơi đi.
- Quả đầu tiên. - Chúng tôi được một quả.
Một quả.
Thằng nhóc chơi khá lắm. Quên không nói với anh.
Và quả thứ hai cho anh trai kém đẹp trai của tôi.
Oh!
Tony, chuyện gì vừa xảy ra thế nhỉ?
Biết gì không?
Lượt thứ ba, Tôi sẽ bịt mắt lại.
- Không. - Không đời nào.
Em làm được. Em hứa đấy.
Không. Em nghiêm túc đấy.
Cậu ta mà làm được, Tôi sẽ đãi hai chầu.
Hai chầu. Anh ta sẽ đãi hai chầu.
Anh sẽ đãi chúng tôi 2 chầu sao?
- Em hứa đấy. - Cứ ném đi.
Không thể tin nổi.
Nào, bóng đây, em trai. Bóng đây.
Bước hai bước rồi ném.
- Ném quả bóng quái quỷ đó đi. - Ném sang phải. Sang phải.
Ném bóng đi.
Tại sao chứ?
Rất tiếc, Tony. Tôi chỉ được hai lượt.
Chúng tôi vẫn được ở lại chứ?
- Tony. - Thôi nào, Tony.
- Cho bọn tôi ở lại đi. - Thôi nào, Tony.
Cho bọn tôi ở lại, nhé?
Tôi sẽ không đãi các cậu đồ uống khỉ gió nào hết.
Anh thấy sao?
Được đấy. Hẹn gặp lại vào thứ tư.
Được rồi. Tôi cần đi đón thủy thủy trên tàu.
Tôi phải đón thủy thủ đoàn.
Ớt Jalapenos và nghêu chiên.
Thật là kinh dị.
Hoặc là rất tuyệt.
Ông anh...
chạy như bà già vậy.
Đua nào.
Chạy tiếp chứ.
Cuối cùng cũng về.
Anh về trễ 20 phút. Bọn em chờ anh nãy giờ.
Tôi đang ném ra lửa này.
Cậu định làm gì thế?
Tôi định làm gì à? Không biết nữa.
Ừm, tôi sẽ không xin thứ lỗi đâu.
Đừng làm thế. Đừng làm thế.
Đừng lại gần.
Chào. Rachel.
Nhìn xem ai đây nào!
Con bé xinh quá.
Quái vật tới đây.
Chạm tay nào.
- Ồ mạnh quá. - Ừ.
- Snowball, sao rồi? - Chào anh trai.
- Khỏe chứ? - Con quái vật này.
Được rồi. Người tôi bốc mùi rồi. Tôi đi tắm đã.
Năm phút thôi. Mặc áo vào.
Năm phút thôi đó, McKowski.
Xin chào.
Hi hi hi.
- Thật phát ốm. - Chết tiệt.
Anh xịt nước hoa đó à?
Lượn đi.
Anh có ngửi thấy không? Mùi đầy xe đây này.
Ừ, khỉ gió. Anh có thấy mùi.
Em nghĩ là chúng ta đang ở trong
một hàng nến sáp thơm.
Em ngồi ngay bên cạnh. Sắp chết đến nơi rồi đây này.
Mùi như nước cạo râu ấy.
Nó là một phần của nghi lễ buổi sáng, được chứ?
Nghi lễ buổi sáng là gì thế? Khai sáng chút nào.
Ừ, phải, phải.
À thì, em
về nhà, như mọi khi.
Trườn ra khỏi cửa sổ.
- Trườn ra khỏi cửa sổ. - Trườn ra khỏi cửa sổ.
Làm ố áo trắng đấy.
- Trong tầm nửa giờ. - Đồ khốn.
Cậu sẽ làm tất cả thứ này.
Rồi sẽ làm tóc.
Thật tuyệt... có 15 phút.
Phải, thật tuyệt cho điều đó.
Và rồi... Tôi ra ngoài cửa
xịt vài phát rồi bước qua.
Bước qua cánh cửa.
Loại nước hoa đó gọi là gì nhỉ?
Nó gọi là gì?
Đó gọi là Sự Siêu Nghiệm.
Không!
Không, Cal.
Đừng bắt bọn em tập squat.
Thôi nào. Có mỗi một ngày nghỉ một tháng.
Anh làm được mà.
Chết tiệt. Có ai thấy mũ của em đâu không?
Ồ, thôi nào.
Chết tiệt. Chết tiệt.
Không, em nghĩ là em đã bỏ quên ở...
Thật quái quỷ.
Mũ của anh đâu, anh lính?
Chết rồi.
Dừng lại.
Trung sĩ Callahan, lại đây.
Trung sĩ, có chuyện gì với đội của cậu thế?
- Xin thứ lỗi, thủ trưởng. - Không phải hai cậu là người nhà à?
Anh em cùng cha khác mẹ.
Khi nào mày sẽ lại dọn phân tiếp nhỉ?
Không. Khi nào mày mới thôi làm trai bao đây nhỉ?
- Này. - Nào, nào, nào.
Này, bây giờ mày mới là đứa mất mũ.
Nào, nào, nào, nào. Chuyện quái quỷ gì xảy ra vậy?
Cậu ta cướp mũ của tôi.
Hắn bắt đầu trước. Hỏi hắn đi.
Đưa đây.
Em xin lỗi.
Chuẩn bị cho tôi 20 chướng ngại vật.
- Vâng, thưa trung sĩ. - Lại đây.
Có chuyện quái gì với em vậy.
Anh, hắn suốt ngày gây sự với em.
- Hắn làm bẽ mặt em. - Cái quái gì thế?
Em không được tập mà không có mũ.
Phải. Em biết. Em có ông anh che chở tốt quá.
- Không được ra ngoài sân tập, - Sao cơ?
Thôi. Đi mà. Cho em ra tập bắn đi mà, Cal.
- Phải gọi là Trung sĩ. - Trung sĩ,
- Cho em ra tập đi. - Ngay bây giờ.
Được rồi, cả đội. Tất cả bật đèn lên.
Thực trận. Điều kiện số một.
Đi theo cặp, nhắm vào đầu. Nhắm thẳng vào đầu.
- Lượt thứ nhất. - Yeah!
Xông lên! Cửa bên phải!
Trống.
Di chuyển!
Tiến lên.
Di chuyển! Tất cả.
Đã trống!
No comments yet. Be the first to leave one.