The first 200 lines.
Nghe tôi này. Ta đang nói về cái gì vậy?
Phê thuốc à? Không. Chúng ta đang nói về một hành trình.
Đi săn trong tiềm thức. Thám hiểm tinh thần. Dạo trong tâm trí.
Hành tinh này lâu nay đã bị cưỡng bức, cướp bóc, được chứ?
Và tâm trí là vùng đất duy nhất chưa được khám phá.
Và thứ quái quỷ này là con tàu.
Nó là tàu Nina, Pinta và Santa Maria và anh là Magellan chết tiệt.
Ôi, chết tiệt! Tôi làm đổ một ít rồi!
Nói gì đây, anh bạn Serbia yêu dấu?
Anh muốn đi du lịch, hay muốn ngồi chai mông?
Được rồi, Napoleon, xem anh có gì nào.
Robi.
Con chó đó làm tôi chết khiếp.
Con chó to chết tiệt. Làm bạn gái tôi khó chịu.
Tôi không thích chó lắm. Không hề chào đón chó chút nào.
Đừng đá động đến chó của tôi, nhé?
- Để tôi xử lý. - Anh xích nó lại được không?
Nó sẽ làm theo lời tôi.
Tôi sẽ cho nó thấy ai là chủ, bằng vài miếng mồi và mấy cú đấm.
Ngoan lắm. Thưởng cho mày này.
Nó biết ai là chủ mà.
Đỉnh dữ! Này, tôi cũng có một con chó.
Này, Tony! Tôi thích gã này. Nóng máu lên là làm cho ra trò.
Được rồi, tôi sẽ cho thấy ai là chủ, bằng vài miếng mồi và mấy cú đấm.
- Hiểu chưa? Có điếu nào không? - Không. Đi đây. Tôi nói rồi đấy.
- Mày cãi tao đấy à? - Đâu có.
Mày trừng mắt với tao đó hả, đồ lợn Ireland khốn kiếp?
Chết tiệt! Thấy chưa?
Tôi cũng có chó đấy thôi.
Của mày đây, chó.
- Rồi giờ sao? Có chơi không? - Khốn kiếp!
Thằng khỉ này nói gì vậy?
- Nó nói có quen chó của anh. - Chó của tôi à?
Nó nói chó của anh làm chứng ở phiên tòa của em trai nó ba năm trước.
Ôi, chết tiệt.
Nó còn nói chó của anh không xứng làm chó.
Nó là con lợn dơ dáy, đáng chết!
Và tôi tin nó.
Chúa ơi!
Chết tiệt! Gọi chi viện đi!
- Đội 17 yêu cầu hỗ trợ. - Chết tiệt.
- Tầng bốn, một nghi phạm. - Anh ổn chứ?
Ừ, ổn! Đi mau!
Chó ngoan.
Chết tiệt!
Rồi! Coral, đi qua cầu thang đằng kia.
- Hiểu rồi. Tony! - Đi nào. Ôi, chết tiệt. Được rồi.
- Anh đi hành lang bên phải. - Ừ.
- Tôi lo bên trái. - Rồi.
Bị thằng khốn đó bắn mới đau chứ.
Chết tiệt!
Tony!
Chết tiệt!
Chết tiệt!
Sĩ quan bị bắn hạ! Nhắc lại. Sĩ quan bị bắn hạ!
Nghi phạm ở cầu thang phía bắc!
Tôi sẽ đuổi theo hắn! Chi viện của tôi đang ở chỗ quái nào hả?
Đứng yên!
Khốn thật!
Chết tiệt.
Chết tiệt, xong rồi!
Cứu với! Tôi là cảnh sát!
Giúp tôi với! Gọi cấp cứu đi!
Chết tiệt! Gọi cấp cứu mau lên!
Chết tiệt!
8 THÁNG SAU
Alô? Ừ. Chết tiệt, phải.
Không. Tôi dậy rồi. Tôi sẽ đến ngay. Được rồi. Tạm biệt.
Chào anh bạn.
Lại đây, đầu đất. Lại đây.
Chào buổi sáng.
Lạnh quá, mọi người.
Năm nay Detroit sẽ đón năm mới trắng xóa
vì một cơn bão nữa đang đến.
- Không phải chứ. - Tiếp theo là tin thể thao.
Tình dục kiểu này là bản năng tiến hóa, thưa các quý ông.
Ví dụ. Sân vận động Tiger. Vắng hoe, chỉ có tôi và một người bạn.
Ở đâu cũng được, chúng tôi cứ thích là nhích.
Không ai thấy trừ tay chặn bóng trái.
Anh ta thích xem thì cứ xem thôi, mà tôi cũng chẳng quan tâm ai thấy.
Tình dục bốc đồng nằm trong máu ta rồi. Đừng chối bỏ bản thân.
Tôi phải lao vào tuyết cho đỡ nóng đây.
- Năm mới vui vẻ, I. - Cưng cũng vậy nhé!
Gã đó đúng gu của cô đấy, Iris.
Hình như là cựu tù nhân. Hai người ngủ với nhau xem sao.
Biến đi, Carlyle!
Đang nói về những lần bốc đồng vô tội vạ thôi.
Đừng giận, I. Cô ngủ với tội phạm thôi mà.
Ai cũng biết mà.
Thật không may cho tôi, vì tôi yêu cô.
Tôi không ngủ với tội phạm. Tôi chén trai hư. Khác biệt lớn nhé.
Tôi chỉ mong không phải làm sát nhân rìu để chứng tỏ tôi xứng đáng.
- Cái quái gì đây? Vui vẻ chơi đùa à? - Phá đám ghê.
- Còn ai làm việc nữa không? - Trung sĩ. Anh đến muộn. Năm mới vui vẻ.
Này, các anh làm tôi bực đấy. Mau biến đi trước khi tôi giao việc.
Các anh không muốn mắc kẹt ở đây tối nay đâu.
- Tạm biệt các anh. - Hẹn gặp ở phân khu mới.
- Chúc mừng năm mới, Iris. - Gặp sau nhé.
Mắc kẹt? Nói vậy hơi kỳ nhé, sếp!
Cô nói đúng. Tôi xin lỗi.
Cô đáng yêu tuyệt vời và tôi rất vinh dự được đón giao thừa với cô.
Anh đang cà khịa tôi đấy hả?
Tối nay chúng ta sẽ rất vui, sếp ạ.
Nửa đêm đồn ta chính thức đóng cửa, mà mọi cuộc gọi đều bị chuyển hướng
nên có lẽ giờ ta nghỉ luôn cũng được.
Ta có thể bắt đầu chơi từ rất sớm!
Sớm vừa thôi. Vẫn phải gói ghém đồ đạc.
Ít đồ mà. Phần lớn các thiết bị và máy tính đều chuyển đi hết rồi.
Thôi nào, Trung sĩ. Đây là ngày lễ yêu thích của tôi mà.
Tôi thậm chí còn đi đôi bốt Giáng Sinh rất đặc biệt, gợi cảm này.
Dù đang ở đây, tôi vẫn muốn làm cho đúng.
Sao có thể làm sai được?
Đừng bao giờ xem nhẹ sức mạnh lớn nhất, sức mạnh để lựa chọn.
Hãy cân nhắc những lựa chọn của mình trong quá khứ.
Và khi chúng khiến các con lạc lối,
niềm tin vào thời khắc đối lập sẽ giúp các con được cứu rỗi
hay thường là cách khiến các con dễ bị cám dỗ.
Hãy nghĩ đến hậu quả và trân trọng sức mạnh để chọn con đường đúng đắn.
Đoán xem, khi Chúa chứng giám, tôi có tự tin hơn để nói sự thật không?
Nếu anh tin vào Chúa, anh Portnow.
Anh thì không à? Tôi chưa từng gặp người anh em nào không có đức tin.
Tôi đã đứng trước hàng tá người khi họ đang phải đối mặt với cái chết.
Người nào cũng cầu xin Chúa cứu vớt.
Sau khi thấy những lời cầu xin đó không được đáp lại,
tôi…
không còn niềm tin nữa.
- Vậy là sao? - Câu trả lời của tôi…
là đây.
Không.
Chắc tới đây là được rồi.
Nghĩ sao vậy? Anh tưởng tôi sẽ để anh rời khỏi đây với đám đông bảo vệ à?
Đứng dậy đi. Bước lên trước tôi.
Ngợi ca Chúa từ ái
Ban ơn lạ lùng
Đời tôi vốn tràn
Những lệ đắng
Tôi đã hư mất bao ngày
Lầm than trong nơi tội đầy
- Đứng lại đó! - Đứng yên, Bishop! Bỏ vũ khí xuống!
Bỏ súng xuống, đồ khốn!
Chúng tôi đang ở Phân khu 21 mới,
nơi một trong những đối tượng tội phạm nguy hiểm nhất thành phố,
Marion Bishop, đang bị bắt giữ vì cáo buộc giết hại
một cảnh sát chìm.
Bishop, khét tiếng với những cách thức hành hình tàn bạo,
kiếm được hàng triệu đô từ nhiều hoạt động phạm pháp ở Detroit.
Người của Bishop đấy.
Sao?
Giờ không phải lúc.
- Tôi là Trung úy Holloway. - Marcus Duvall.
Điều tra Tội phạm có tổ chức và lừa đảo. Đây là đội của tôi.
Tôi biết anh là ai. Rất tiếc về người của anh.
Thằng đó đang ở đâu rồi?
Tôi không ở trong này, dù chỉ một đêm.
Và ta đều biết tại sao.
Phải làm bất cứ điều gì cần thiết để đưa tôi ra khỏi đây.
Cô hiểu chưa?
Gã đó là kẻ giết cảnh sát.
Tòa mà cho bảo lãnh,
thề có Chúa tôi sẽ…
Không xét xử vì là ngày lễ.
Bishop bị giam hai ngày mới có cơ hội được bảo lãnh.
Đừng lo, Đại úy. Bắt được hắn rồi. Ta sẽ không để hắn thoát.
Chúc mừng năm mới!
Thôi nào. Chỉ ba chúng ta ở đây chứ ai.
Ừ, bao gồm một người Ireland mà.
Chúa ơi, nhìn thứ này đi. Dám nó còn già hơn tôi.
Đừng hòng bắt sống tôi, Đặc vụ!
Nhìn phòng này đi. Hẳn là ở đây còn bằng chứng
từ những ngày đầu lúc tôi mới vào nghề.
Người ta vứt hết đồ thời Nội Chiến rồi.
Ôi trời! Này, có khiếu hài hước ghê. Đừng có nghe vậy rồi bỏ nghề cảnh sát đấy.
- Trung sĩ? Cuộc hẹn ngày thứ Sáu. - Sao?
Đùa tôi đấy à?
Gần đây anh có thấy bất an không?
Có. Hai chữ thôi. Sư tử.
Chúng khiến tôi rất bất an.
Làm ơn, đừng né tránh câu hỏi của tôi, Trung sĩ.
Anh vẫn dùng thuốc giảm đau à?
Thôi nào, Bác sĩ.
Cả cô cũng phải thấy chán mấy cuộc nói chuyện này rồi chứ.
Sao ta không nói về lý do thật sự
khiến cô đến tận đây vào ngày cuối năm,
giữa cơn bão thế này?
Được rồi. Để xem nào. Chúng ta có hẹn mà.
Tôi nghĩ lý do thật sự…
là cô đang yêu tôi.
- Có thể thấy điều đó trong mắt cô. - Ồ. Thú vị đấy.
Thế nên cô mới ăn diện thế này.
Rất tôn dáng…
nhưng tôi nghĩ cô không nên phủ nhận nữa, cô biết không?
Tôi nghe… Không, tôi nghe rồi. Anh nói đúng.
Nhìn mặt tôi là biết tôi nói dối rồi.
Tôi đâu phải ăn vận thế này vì tối nay phải đi tiệc giao thừa.
Ôi không. Không, Trung sĩ.
Tôi mặc thế này là vì anh. Một hình thức quyến rũ.
- Có hiệu quả không? - Rất hiệu quả.
Mừng ghê.
Được rồi, ta sẽ nói nốt chuyện này vào lúc khác.
- Cái gì đây? - Này, cái đó của tôi!
No comments yet. Be the first to leave one.