落第賢者の学院無双 ~二度目の転生、Sランクチート魔術師冒険録~
The first 118 lines.
Chừng nào còn mang ấn nô lệ đặc biệt,
cứ mỗi nửa năm ngươi sẽ bắt buộc phải tự động quay về bên chủ nhân là ta.
Dù có chạy đến nơi nào đi nữa, ngươi cũng không thể thoát khỏi ta đâu.
Này cô bé, đi một mình à?
Bé đang làm gì vậy?
Con gái đi một mình vào giờ này nguy hiểm lắm đấy.
Này, có nghe không đấy?
Uầy, chân đẹp đấy.
Nó là nô lệ đặc biệt đấy.
Thật à? Liên kết với chủ nhân bị ngắt rồi sao?
Thế thì hay rồi đây.
Giờ đi vui vẻ với bọn tao nào.
Bọn tao sẽ không giết mày đâu.
Chắc mày cũng quen rồi mà.
Chỉ vui vẻ một chút thôi.
Nào, lại đây.
Thế giới này tràn ngập những ác ý vô lý.
Đúng như ngài Abe nói.
Vì ấn nô lệ đặc biệt bị nguyền rủa này,
mình không thể chết, cũng không thể chạy trốn.
Có lẽ mình sẽ mãi mãi không thể thoát khỏi số phận này.
Giờ thì thế nào cũng được.
Chuyện gì xảy ra mình cũng mặc kệ.
Thế giới này tối tăm quá.
Cô ấy...
đi cùng ta.
Biến đi.
- Xin lỗi! - Cứu với!
Này, Anastasia.
Vâng.
Sao cô mang bảo vật đi mà chẳng nói lời nào vậy?
Tôi xin lỗi.
Vì tôi mang ấn nô lệ đặc biệt nên...
Có lẽ tôi hỏi chưa đúng rồi.
Tại sao cô không nói chuyện đó với tôi?
Chuyện đó...
Cho dù tôi có nói với anh thì
ấn nô lệ đặc biệt đã khắc lên người tôi cũng không thể biến mất,
dù có làm thế nào đi nữa.
Khế ước của ấn nô lệ đặc biệt là tuyệt đối
được thiết lập bằng sức mạnh của thần linh.
Nó không phải thứ mà một cá nhân có thể tùy ý thay đổi được.
Sức mạnh của thần linh ư? Thế thì sao chứ?
Cô nghĩ tôi là ai?
Tôi chính là Ephtal Alcott.
Cô biết Lôi Thần Hoàng Ephtal Alcott chứ?
Vị hiền giả huyền thoại sao?
Ừ.
Người đó chính là tôi.
Tôi đã chết với thân phận Lôi Thần Hoàng Ephtal,
rồi chuyển sinh vào cơ thể này.
Chuyển sinh sao?
Vậy anh chính là Tứ Hoàng huyền thoại sao?
Sao có thể chứ?
Chuyện này phi thực tế quá.
Này, Anastasia.
Từ trước đến giờ ở bên tôi, cô thấy tôi là người thế nào?
Đừng dùng lẽ thường của cô để đánh giá tôi.
Cấp bốn, Vực Sâu Tinh Linh Gió.
Cấp tám, Giải Chú Hoàn Hảo.
Cấp 10, Ephtal.
Tôi đã đưa cô về mà.
Dù đã biết rõ mọi chuyện nhưng tôi vẫn đưa cô về đấy thôi.
Chuyện của cô, tôi sẽ lo đến cùng. Cứ yên tâm đi.
Chủ... Chủ nhân.
Sao?
Tôi...
Tôi không...
Một mình tôi thật sự chẳng thể làm được gì cả.
Xin anh...
Xin anh hãy cứu tôi với.
Được. Còn lại cứ để tôi lo.
Ồ! Quả nhiên là đồ của nhà Portes có khác.
Đúng là một thanh kiếm tuyệt hảo.
Cái này phải thuộc hàng quốc bảo ấy chứ.
Đúng chứ?
Nhà ta là quý tộc hàng đầu mà.
Đồ đương nhiên phải tốt rồi.
Xét về mặt lịch sử thì món này cũng cực kỳ quý giá.
Vậy thì...
Ngươi trả bao nhiêu?
Một ngàn đồng vàng.
Không, năm ngàn đồng vàng thì sao?
Năm ngàn đồng vàng à...
Không tệ.
Chốt giá năm ngàn đồng vàng đi.
Ồ! Vậy chốt thế nhé.
Hôm nay tôi không mang theo số tiền lớn đến vậy,
tôi xin phép dịp khác quay lại nhé.
Được, coi như giao dịch thành công.
Hôm nay cứ uống thoải mái đi.
Vâng, cảm ơn ngài.
Một món thôi đã như thế này, mà vẫn còn tận ba món nữa.
Tuyệt thật đấy.
Từ giờ mình sẽ còn kiếm được bộn tiền nữa.
Về sớm thế.
Dù có đi đâu cũng không thể trốn thoát
ngươi đã chấp nhận sự thật đó rồi sao?
Thứ đó...
Thứ đó... xin hãy trả lại nó cho tôi.
Nói gì như muỗi kêu thế.
Xin hãy trả lại thanh kiếm cho tôi.
Ngươi nói gì cơ?
Ra là vậy.
Tôi hiểu đại khái tình hình rồi.
Vậy thì lập tức đi lấy lại thanh kiếm thôi.
Khoan đã.
Chủ nhân. Anh không giận tôi sao?
Giận?
Tôi đã lấy trộm thanh kiếm của anh.
Tôi đã phản bội anh mà.
Đó là do cô tự nguyện muốn làm sao?
Chuyện đó...
không phải vì tôi muốn làm.
Nhưng tôi không thể thoát khỏi ấn nô lệ.
Và nô lệ không có quyền quyết mình muốn làm hay không.
Thật sự là vậy sao?
Chị cô dù không thể chống lại ấn nô lệ đặc biệt,
No comments yet. Be the first to leave one.