The first 200 lines.
MỌI NHÂN VẬT, ĐỊA DANH, CƠ QUAN, SỰ KIỆN, ĐOÀN THỂ
VÀ BỐI CẢNH ĐỀU LÀ HƯ CẤU, DIỄN VIÊN NHÍ ĐƯỢC ĐẢM BẢO AN TOÀN
PHIM ĐƯỢC TÀI TRỢ BỞI QUỸ PHÁT TRIỂN TRUYỀN THÔNG
CỦA BỘ KHOA HỌC VÀ CÔNG NGHỆ THÔNG TIN
Công ty X Capital chúng tôi
đã tìm kiếm và đầu tư vào các công ty triển vọng trong một thời gian dài.
Nhưng dự án này
không những có triển vọng mà còn có thể thay đổi cả lịch sử.
Vậy thì sao chúng tôi bỏ lỡ được?
Tham vọng được trở thành thiên tài.
Một đỉnh cao mà chưa ai đạt đến được.
X Capital chúng tôi sẽ hỗ trợ mọi thứ.
Thì ra cháu là Ro Hee.
Chào cháu.
Ro Hee.
Cháu ra đón chú đấy à?
Lại đây nào, về thôi.
Lại đây.
Bỏ tôi ra!
Ro Hee à!
Ro Hee!
Ro Hee!
Bỏ con bé ra!
Ro Hee, cháu không sao chứ? Nhìn cô này.
Cháu không sao chứ, Ro Hee?
Sao cậu dám động vào con bé?
Tôi xin lỗi.
Đi thôi.
Cẩn thận đấy, Ro Hee.
Lâu ngày không gặp.
Vâng.
Gặp chị tôi cũng vui lắm.
Sao cháu lại làm vậy? Nhỡ cháu bị thương thì sao?
Nếu có chuyện gì xảy ra với cháu...
Cô đang lo cho tôi hay lo cho con gái của cô vậy?
Ro Hee à.
Sau này
cháu không được hành động như hôm nay nữa.
Bọn cô làm như vậy đều là vì cháu cả. Cháu biết mà.
Cháu là hy vọng của nhân loại đấy.
Ai quyết định rằng tôi có sứ mệnh phải trở thành hy vọng của nhân loại?
Ông trời cũng biết điều đó à?
Ro Hee à.
Nếu có chuyện gì xảy ra với chú ấy,
tôi sẽ không để các người yên.
CHƯƠNG 6. THƯƠNG LƯỢNG
DỰA THEO TIỂU THUYẾT NGÀY BẮT CÓC CỦA JEONG HAE YEON
Chà, mọi thứ vẫn như cũ nhỉ.
Lâu rồi mới lại vào đây.
Lý do anh đích thân đến đây là gì?
Sao chị lại hỏi một câu cứng nhắc thế?
Bộ tôi không được phép đến đây à?
Những người đầu tư vào nghiên cứu của Tiến sĩ Choi
đang muốn thấy thành quả.
Nghiên cứu vẫn chưa kết thúc.
Nhưng ta đã có thành quả rồi mà, Choi Ro Hee đó.
Nghiên cứu chưa kết thúc thì làm sao có thành quả?
Vả lại,
nghiên cứu của Tiến sĩ Choi
vốn được ưu tiên cho những nhà đầu tư sớm như tôi.
Ro Hee tuyệt đối không được đi đâu
cho đến khi dự án kết thúc.
Chị thông minh nên chắc cũng hiểu,
nhưng trong dự án này, chị nghĩ ai đang nắm nhiều cổ phần nhất?
Vốn đầu tư là hai tỷ phải không?
Tính cả chị nữa thì có tất cả năm người.
Mười tỷ.
Đó chính là lý do tôi đích thân về Hàn Quốc.
Chị rút lại vốn đầu tư đi.
Tôi sẽ sắp xếp để chị không phật lòng.
Nghiên cứu này...
trong mắt các người chỉ là tiền thôi nhỉ?
Vâng.
Những thứ không làm ra tiền thì chả có giá trị gì với tôi cả.
Dù là trẻ con hay người lớn,
đã không có giá trị thì cũng không có lý do để tồn tại.
Trời đất! Hết sẩy luôn!
Cỡ này là bao nhiêu tiền vậy?
- Này. - Trời ạ.
Đừng làm gì để bị nghi ngờ, bỏ tiền vào lại đi.
Khi nào đến nơi thì chia đều đấy, biết chưa?
Chia cái đầu tụi bây.
Trời ạ.
Nhưng vụ này có an toàn thật không?
Tao đảm bảo an toàn mà.
Tiền của đám vượt biên thì toàn là tiền bẩn thôi.
Dù hắn có chết giữa biển cũng không ma nào quan tâm đâu.
Đừng có lo.
Còn mấy đứa Trung Quốc?
Còn sao nữa?
Này, khi nào lũ Trung Quốc đến thì chia cho chúng ba xấp thôi.
Chỉ cần nhiêu đó là chúng sẽ tự động lo liệu hết cho.
Biết chưa?
Này, lát nữa làm một ván xì tố...
Này, chúng đến kìa. Mau giấu hết đi.
Giấu nhanh lên!
Chà, lâu rồi mới gặp mấy đại ca!
- Cảm ơn. - Được rồi.
Người muốn vượt biên đâu?
Chuyện có hơi rối rắm một chút...
- Sao nào? - Chờ chút nhé.
Này, mau mang lại đây.
Nhanh lên.
Nhanh lên xem nào!
Biếu anh.
Nhờ anh xử lý cả nhé.
Cái gì đây?
Mấy đại ca vất vả rồi mà, cứ lấy nó mà nhậu nhẹt thả ga đi.
Đám người này chẳng nắm bắt được tình hình nhỉ?
Dạ?
Cái túi đó là của bọn tôi.
Họ bảo chỉ cần xử lý người trên thuyền thì số tiền trong túi đó là của bọn tôi.
Đây là tiền xử lý anh ta thôi, nên mấy người giữ đi.
Đưa tôi cái túi với cái xác đó.
Này, ông chú.
Nói vớ vẩn gì vậy hả?
Lũ khốn này, còn dám lôi cả đồ nghề ra à?
Không nhận được túi tiền đó thì bọn tôi sẽ không xử lý cái xác.
Quay thuyền lại đi!
Bọn tôi vứt anh ta xuống biển là được chứ gì.
Này, ra hết đây!
Chết tiệt.
Không đưa tiền thì khỏi đi đâu hết.
Trời ơi, đau quá đi.
Ngộp thở quá.
Ủa?
Xử tụi nó!
Có chuyện gì vậy?
- Anh! - Tránh ra!
- Tiền của tôi! - Này anh!
Chết tiệt.
Chết tiệt thật chứ!
Bắt nó lại!
Thằng khốn.
Thằng khốn chết tiệt!
Chết đi!
Không đấy!
Tao sẽ không chết!
Tôi bảo quay lại đi mà!
Đi thôi.
Đi mà.
Thật sao?
Vâng.
Kim Myeong Jun, kẻ bắt cóc Choi Ro Hee, là chồng của Seo Hye Eun,
còn Seo Hye Eun thì từng được Choi Dong Eok nhận nuôi
trước cả Choi Jin Tae.
Cả vụ bắt cóc và giết người
đều có dính líu đến Seo Hye Eun sao?
Cũng có khả năng là như vậy ạ.
Ừ.
Hả?
Kim Myeong Jun là người đã gọi đến à?
Không ạ, là một người đàn ông khác.
Anh ấy bảo sẽ cho tôi số tiền này nếu tôi giúp bố Hee Ae
được gặp cô bé lần cuối.
Lần cuối sao?
Ban đầu tôi cũng bị tiền làm cho mờ mắt, nhưng giờ nghĩ lại,
tôi thấy sợ lắm.
Thật sự xin lỗi.
Cô biết anh ta đã đi đâu không?
Việc đó thì tôi cũng không biết.
Nhưng mà...
nhìn anh ấy có vẻ như sắp đi luôn.
Anh ấy đã nói lời từ biệt Hee Ae
như thể không quay trở lại nữa.
Đã có được CCTV ở bãi đỗ xe.
- Truy vết đi. - Vâng.
Kỹ sư Park.
- Chào anh. - Anh đã uống cà phê sáng chưa?
Vâng, tôi uống rồi.
À, ra là anh đã uống rồi.
Lần sau tôi nhất định sẽ uống cùng anh.
Vâng.
Tôi đã suy nghĩ thử rồi.
Anh có thấy
vụ án giết người lần này bế tắc hơn hẳn không?
Tôi nghĩ...
cái đó chính là chìa khóa.
Cái gì là chìa khóa cơ?
Anh đang giữ tất cả video từ CCTV
ở bệnh viện ta phải không?
Video của ba tháng gần đây chắc vẫn còn được lưu giữ.
Chắc là ta nên nói với cảnh sát.
Người phụ nữ đó...
Bác sĩ.
Lần trước anh bảo sẽ khao tôi một bữa nhỉ?
Gì cơ ạ?
Anh thấy tối nay được không?
À.
Được thôi.
Ro Hee ơi, ăn sáng nào.
Chào buổi sáng, Ro Hee.
Trà không?
Hay con nít thích uống sữa?
Chú ấy sao rồi?
Chú không biết.
Tầm này chắc là đến Trung Quốc rồi.
Dẫn về đây đi.
Sao chú phải thế?
Vì tôi cần chú ấy.
No comments yet. Be the first to leave one.