The first 200 lines.
Xin chào, anh Waters, tôi là Jeremy gọi từ văn phòng của Bác sĩ Andrews.
Tôi chỉ gọi để xác nhận buổi tái khám của anh
vào hai giờ chiều mai.
Hãy gọi nếu có thắc mắc. Hẹn gặp anh ngày mai.
Bart, bác sĩ Andrews đây.
Hôm qua anh không đến tái khám,
nên tôi gọi để hỏi thăm.
Chúng tôi cần giữ liên lạc với bệnh nhân trong vài tháng
trong quá trình điều trị.
Vì vậy hãy đặt một buổi hẹn khác.
Chúng tôi chỉ muốn đảm bảo bệnh không tái phát.
Chào, B, Whit đây.
Hôm qua em nhận được cuộc gọi từ bác sĩ tâm lý.
Chắc em vẫn là liên hệ khẩn cấp của anh.
Có lẽ lúc nào đó anh nên đổi lại đi.
Dù sao thì, họ muốn anh gọi lại để hẹn lịch tái khám gấp.
Chuyện này giờ không liên quan đến em,
nhưng em muốn đảm bảo anh chăm sóc bản thân.
Vậy nên hãy gọi họ, Bart, làm ơn.
Được chứ? Em sẽ nghĩ về anh.
Bart, lại là Bác sĩ Andrews đây.
Anh thật sự cần tiếp tục...
Được rồi. Tôi ước cô đã không làm thế.
Nhưng điều đó thật vô lý. Phải.
- Phòng 409. - Xin lỗi, tôi ngủ quên.
Được rồi. Đây là một tòa nhà cũ,
vậy nên, cô biết đấy, cô phải thận trọng với đường ống nước.
- Cho phép tôi? - Cứ tự nhiên.
Được rồi, cô biết đấy, quy tắc nên làm
là nếu thứ gì to hơn con cá vàng, đừng cho vào bồn cầu và xả nước.
Không. Được rồi.
Không, lát nữa tôi sẽ cử thợ đến. Vâng. Tạm biệt.
Mụ đàn bà khốn khiếp đó cố xả con chuột nhảy xuống toilet.
- Ai làm vậy chứ? - Ở đây cho nuôi chuột nhảy à?
- Giờ thì không. Mẹ kiếp. - Ngày hôm nay của cô có vẻ tệ, nhỉ?
May là anh có rượu. Cảm ơn đã cho tôi một ly.
- Vâng. - Có khách đến xem nhà trong 20 phút nữa.
- Vậy ổn không? - Vâng. Để tôi ra khỏi đây.
- Bart, đừng bỏ tôi. - Tôi ước có thể ở lại,
nhưng trừ khi cô bảo chủ nhà giảm tiền cho thuê...
cỡ 100%, còn không thì tôi phải đi.
- Tôi biết làm gì nếu thiếu anh? - Cô sẽ ổn thôi.
Vâng, đúng thế.
Vậy là anh sẽ chuyển đi vào đầu tháng tới?
Đúng vậy, thưa bà.
Tôi sẽ nhớ anh.
Ôi, phòng 206. Tôi ghét công việc của mình.
Eddie, sao thế?
Tôi sẽ không làm vậy.
Vì tôi không thể kiểm soát thời điểm phòng 306 làm tình.
Tôi không thể bảo ai đó nên quan hệ trên ghế sofa
vì đệm của họ tạo ra tiếng ồn lớn.
Chết tiệt.
Vào đi, anh bạn. Tôi sẽ giúp, nhưng tay bận mất rồi.
Tôi cũng không muốn.
- Tất cả đồ đó hả? - Không phải tất cả nhưng còn ít lắm.
Tốt. Chúng tôi còn nhiều chỗ. Teddy, đừng làm vậy.
Con không phải Teddy. Con là Người Khỏa Thân.
Vậy, Người Khỏa Thân, đừng làm thế.
Trời ơi. Rachel!
- Rach! - Chúa ơi! Em đang đi vệ sinh.
Eve cần em, và Người Khỏa Thân lại phá ghế kìa.
- Em chỉ muốn hai giây bình yên. - Chúa ơi. Anh chỉ là một ông bố.
Để tìm chỗ cho cậu dỡ đồ. Đi nào.
Người Khỏa Thân!
Anh có chắc là tôi ở đây không phiền quá chứ?
Mẹ kiếp, không. Anh phải đi khỏi chỗ đó.
Với lại, có anh ở đây sẽ rất vui. Như thời xưa, nhỉ?
Rachel ơi? Rachel!
Anh có thể ở đây đến khi nào anh muốn. Thật đấy.
- Bọn trẻ yêu anh. - Để em bế con.
Nghe này, Teddy vừa để lại một thứ rất kinh khủng
trên sàn cạnh bồn cầu, nếu anh có thể...
Chào, Bart. Chào mừng. Rất vui khi anh đến đây ở.
Đừng dùng nhà vệ sinh.
- Anh chuẩn bị đi dọn chưa? - Ừ.
Được rồi. Tạm biệt.
Tôi sẽ sớm nhận được việc này.
- Để nhanh thôi làm phiền anh. - Anh bạn, im đi. Được chứ?
Anh có thể ở đây mãi mãi. Tôi nói thật mà. Rõ chưa?
Vậy, tuyệt lắm, anh bạn.
Tôi đã đọc qua bài của anh,
dù tôi không phải nhà phê bình văn học, nhưng chúng có vẻ rất hay.
- Cảm ơn ông. - Thật đấy anh bạn.
Tôi thích câu chuyện về người bị hôn thê bỏ rơi
và bị suy nhược thần kinh.
Ý tôi là, nó... Nó rất chân thực.
- Vâng, nên là vậy. - Tôi đã nghĩ Marley & Me buồn, nhưng...
Nhưng này, anh xem Marley & Me chưa?
- Tôi chưa. - Anh nên xem.
Tôi thích phim về chó. Nhưng tôi tiết lộ nhé, con chó chết.
Tôi cảm thấy anh quá tài năng cho công việc này.
À, cảm ơn vì đã nói vậy, nhưng, ông biết đấy...
Nói thật, những câu chuyện thế này không giúp trả hóa đơn điện.
Vậy thì, anh sẽ không được viết thứ gì quá sáng tạo cho danh mục của chúng tôi,
- nhưng tôi cá là anh sẽ thấy vui. - Với tôi viết gì cũng là viết, thật đấy.
- Tôi sẵn lòng đương đầu mọi thứ. - Được rồi. Việc khá đơn giản.
Anh nhận sản phẩm và dữ liệu nghiên cứu
rồi anh viết thứ gì đó nghe thú vị cho khách hàng.
Như cái này. Ống thông đường tiểu mới. Cầm lấy.
Nó nhỏ và mỏng hơn. Anh sẽ thấy dùng cứ như không.
À thì, anh biết nó ở đó vì nó là một ống lớn
luồn vào dương vật của anh.
Nhỏ hơn và dẻo hơn nghe có vẻ rất có lợi thế
- ở thế giới ống thông tiểu. - Đó?
Nghe tuyệt hơn rồi đấy.
Tôi sẽ báo anh sau.
Và, tôi luôn bảo bạn mới,
tôi rất thích tiệc trò chơi, nếu anh định tổ chức.
Chào. Cho tôi một vé.
Bart, lại là Bác sĩ Andrews đây. Tôi vẫn chưa thấy anh liên hệ.
Tôi thực sự khuyến khích anh sớm đặt lịch hẹn.
Không phải vấn đề gì lớn đâu.
Chỉ để đánh giá cảm xúc của anh
và đảm bảo liều mới có hiệu quả.
Hãy gọi cho văn phòng và chúng tôi sẽ chờ anh.
Đó là điều đẹp đẽ nhất tôi từng thấy.
Chào, anh bạn.
- Anh bạn. - Này, anh bạn.
Hết phim rồi.
Bộ phim đã kết thúc.
Ôi, khỉ thật.
Cảm ơn cô.
Này! Này, anh kia.
- Áo của anh. - Tệ thật. Cảm ơn nhé.
Vâng. Anh bỏ quên ở ghế.
- Tôi uống một ít lúc xem. - Vâng, tôi có thấy.
Tôi thành công rồi, phải không?
Không sao. Đó có vẻ là cách giải trí thú vị cho buổi chiều.
Vâng. Tôi từng có những buổi tệ hơn. Cảm ơn cô. Cảm ơn lần nữa.
Này.
Anh biết quanh đây có chỗ nào tôi có thể kiếm thứ này không?
- Ý cô là uống một ly? - Phải.
Có hai quán rượu khá gần đây.
Một chỗ khá xập xệ.
Chỗ kia thì sang hơn chút.
Có cocktail pha chế riêng, các loại rượu pha trộn.
Được rồi, tuyệt đấy. Đi nào.
- Xin lỗi. Cô muốn tôi đi cùng? - Vâng.
Tôi không rành khu này lắm. Tôi đi lang thang một mình.
Nói thật, tôi thấy hơi chán rồi.
Anh có vẻ là người tương đối lành.
Anh không giết người, phải chứ?
Không. Đến giờ thì chưa giết ai.
Tuyệt.
Miễn là anh cứ duy trì điều đó,
tôi nghĩ anh nên đi uống một ly với tôi.
- Thật ư? - Thật.
Đi nào.
Được rồi. Mẹ kiếp. Đi uống, nào.
Dẫn đường đi.
Được.
- Xin chào, tôi là Vienna. - Chào. Tôi là Bart.
Rất vui được gặp anh.
- Chờ đã. Thật ư? - Phải. Phim đó rất hay.
Vậy đó là một trong những phim anh thích và đã xem hơn 100 lần
và không thể nói là tại sao.
Đơn giản là phim đó rất hay.
Tôi đoán...
Tôi là một người dễ xúc động, tôi đoán vậy.
Được rồi.
Vài năm trước, tôi vô tình xem Being There trên TV,
và tôi không rõ tại sao, nhưng...
Theo cách nào đó, khi xem nó trên sofa hôm ấy, tôi cứ như bị hút hồn.
Đời thật buồn, căng thẳng, bi thảm và tuyệt vọng,
và không thể tránh được, cô biết chứ?
Nhưng bộ phim đó như lời nhắc nhở rằng tất cả chỉ là một trạng thái.
Ta có thể khiến những điều đó nhỏ hoặc lớn theo ý ta.
Tôi không nói bộ phim chữa lành cho tôi,
nhưng vào khoảnh khắc đó nó đã làm tôi cảm thấy khá hơn.
À, điều đó cũng đáng kể.
Hôm nay nó có thế không?
- Không hẳn. - Tại sao không?
Tôi không rõ. Chỉ là không thôi.
Ổn chứ, hai bạn?
- Vâng. Chúng tôi ổn. Cảm ơn. - Vâng.
Vậy, vì sao cô đến đây?
Kiểu như, cô từ đâu đến, làm công việc gì
và tại sao cô ở đây?
Ta ra khỏi đây nhé. Được chứ?
Vâng?
- Được. - Đưa tôi tới quán rượu xập xệ.
Thật chứ?
- Thật. Chỗ này sang quá. - Được rồi, đi thôi.
- Để tôi trả cho. - Để tôi.
- Chỉ... - Chúa ơi.
Cô định đi hộp đêm thoát y, hay cô vừa cướp nhà băng?
Không, không. Chỉ là thẻ của tôi có vấn đề,
nên tôi mang theo tiền mặt cho chuyến đi.
- Thế 60 đôla có đủ không? - Hẳn 60? Thế quá nhiều.
Chỉ một nửa chỗ đó thôi. Đã boa đậm nữa. Đây.
Được rồi. Tuyệt.
Theo giá cả ở LA, tôi tưởng phải hơn thế nữa.
Đưa tôi tới quán kia đi.
- Được rồi. - Ồ, khoan đã.
Quán rượu độc đáo của anh, họ có làm chặt vụ giấy tờ không?
Vì tôi quên thẻ căn cước ở nhà rồi.
À, trông cô quá 21 tuổi nhiều, tôi nghĩ sẽ ổn thôi.
Tuyệt, cố tỏ ra quyến rũ.
Cô rất đáng yêu.
No comments yet. Be the first to leave one.