The first 200 lines.
Tên tôi là Stephen Jameson.
Tôi là người của "Thế Hệ Tương Lai".
Họ gọi sức mạnh của chúng tôi là bộ tam siêu năng lực.
- Khả năng ngoại cảm... - Stephen?
Dịch chuyển bằng ngoại lực...
Và dịch chuyển tức thời.
Có một cuộc chiến ngầm giữa chúng tôi và Ultra...
- Không! - ... tổ chức bí mật đang săn lùng chúng tôi.
Cách duy nhất để giúp giống loài chúng tôi khỏi bị tuyệt diệt
là tìm ra bố tôi.
Và cách duy nhất để làm việc đó là làm việc cho kẻ thù.
Tóm tắt The Tomorrow People...
Stephen. Tôi sẽ để ý Astrid hộ cậu.
Tôi đã chứng kiến việc Ultra làm với những người biết quá nhiều.
Chúng tôi chẳng muốn để lại cả đống lộn xộn đâu đúng không?
- Tôi phải ở đây bao lâu nữa? - Cho tới khi an toàn.
Nhưng cậu phải để bọn tớ bảo vệ cho cậu.
Cậu là lý do ngay từ đầu tớ cần được bảo vệ.
Vậy có chuyện gì với bạn trai mẹ câu?
Có lần tôi chắc chắn ông ta đã sử dụng sức mạnh.
Có thể không phải ông ta sử dụng sức mạnh.
Là Luca.
Nó bắt đầu có sức mạnh.
Bỏ túi tiền xuống! Giơ tay lên!
Tôi nói giơ tay lên!
Stephen ra ngoài à?
Vâng. Muộn rồi ạ.
Bố Astrid lại gọi đấy.
Ông rất lo lắng. Ông ấy không nghe tin gì về con bé suốt 24 tiếng rồi.
Con có vẻ không lo lắng gì cả.
Mẹ muốn hỏi con điều gì ạ?
Con bé đang ở đâu? Mẹ biết nó sẽ không đi đâu mà không cho con biết.
Con chỉ có thể nói là Astrid sẽ sớm về nhà thôi.
Được chưa ạ? Con cần mẹ tin con.
Này đây đâu phải trò đùa con đang đùa giỡn với mạng sống con người.
Nếu con cần mẹ giúp con có thể nói với mẹ.
Con biết.
Con biết và con sẽ nhờ.
Nhưng con phải đi.
Buồn thật đấy.
Anh cứu Astrid khỏi Ultra anh lại chẳng thể tự mình rửa ráy.
Em tới chế giếu anh đấy à?
Em?
Không trông anh thảm hại lắm rồi.
Đưa cho em.
Anh nói đúng. Về Astrid.
Trời nghe mừng quá.
Em luôn có thể dừng lại.
Hoặc anh có thể là bệnh nhân biết nghe lời hơn.
Cô ấy sao rồi?
Cô ấy ổn.
Anh cứu mạng cô ấy.
Chắc hai người khá gần gũi?
Khi anh nằm ở đó
chảy máu mà chết
không dám chắc liệu anh có qua khỏi không...
Astrid không phải người anh nghĩ tới.
Anh đã mất rất nhiều máu.
Stephen tôi biết tôi đã nói với cậu tôi cảm thấy thế nào về...
Ông gửi cả đội ám sát săn lùng bạn tôi cố bắn hạ cô ấy
một cách nhẫn tâm. Cô ấy chỉ là một người thường!
Astrid Finch được trông thấy đi cùng một gã thượng đẳng nổi loạn nổi tiếng.
Cô ấy tình cờ gặp John qua tôi.
Trước khi chúng tôi đường ai nấy đi.
Cô ấy không phải mối đe dọa với Ultra.
Tôi cũng mong là vậy.
Buồn là không phải.
Bất cứ sự hợp tác nào giữa người thường và người thượng đẳng đều là đe dọa.
Việc của tôi là loại bỏ những đe dọa đó. Đó là quy định tiêu chuẩn.
Chúng ta đã thỏa thuận.
Tôi đồng ý làm việc với Ultra ông hứa bạn bè và gia đình tôi sẽ an toàn.
Và thỏa thuận đó không bao gồm việc cho một cô nữ sinh biết về sức mạnh của cậu.
Có lẽ nếu cậu thận trọng hơn
- cô ta đã không bị đặt vào tình cảnh đó phải không? - Được rồi có lẽ đó là lỗi của tôi.
Nhưng tôi vẫn phải xóa tên cô ấy ra khỏi hệ thống.
Không có chuyện đó đâu.
- Vậy thì tôi bỏ việc. - Thật à? Vậy là thông minh sao?
Ông nghĩ ông có thể đe dọa tôi sao?
Sau những gì ông vừa làm?
Ông và tôi. Chúng ta hết việc rồi.
Nghe này tôi chỉ muốn biết liệu bố tôi có ổn không thôi.
Bỏ qua những phán xét về tình cảm
Tôi có thể cho cô biết ông dành cả buổi sáng để kiểm tra các bệnh viện
xem cô có được chuyển đến như một người vô danh không.
Tôi... tôi muốn nói chuyện với ông.
Và điện thoại thì không có sóng dưới này vậy làm ơn gọi ông hộ tôi được không Tim?
Đó là tên anh phải không?
Phải đó là viết tắt của...
- Anh gọi được không? - Nếu cô hỏi đó có nằm trong khả năng...
Câu trả lời là không.
Đừng trách Tim.
Anh ta chỉ làm những việc anh ta được lập trình thôi.
Vậy hãy lập trình anh ta gọi bố tôi.
Xin lỗi Astrid. Không được.
Không an toàn.
Khi mà cô vẫn còn là mục tiêu của Ultra cô cần phải ẩn mình.
Nghe này tôi xin lỗi.
Những quy định của Tim là để giữ chúng tôi được an toàn.
Cô biết đấy là lãnh đạo.
Cara là người duy nhất có thể...
Vậy Cara là người tôi cần nói chuyện?
Tôi vừa định tìm cô.
Đây nó là cái ấm nhất đấy.
Tôi cần gọi về nhà.
Xin lỗi Astrid. Không thể được.
Mấy người không hiểu.
Tôi không giống cô. Tôi không thể nói chuyện với bố tôi bằng ngoại cảm
và bây giờ ông thậm chí không biết liệu tôi có còn sống.
Và đó là điều duy nhất giữ ông ấy được an toàn.
Cô nên cố thoải mái. Cô sẽ phải ở đây một thời gian.
Cô ấy sẽ không chịu ở đây lâu đâu.
Chỉ là vấn đề thời gian thôi.
Cậu không thể làm gì ở Ultra à?
- Không tôi bỏ việc rồi. - Sao cơ?
Buộc phải vậy.
Chúng đặt Astrid vào giữa cuộc chiến Jedikiah lần này đi quá xa rồi.
- Có còn chuyện shock nào nữa không? - Có.
Tôi nghĩ tôi cảm thấy một tân binh vào sáng nay
như thế tôi ở trong đầu cô ta bằng ngoại cảm vậy.
- Cô ta? - Phải.
Dù lý do là gì tôi có thể cảm nhận đó là một cô gái.
Vậy cậu cảm thấy cô ta? Như cách cậu cảm thấy tôi à?
Ý tôi không phải vậy.
Giống như là tôi nhìn thấy thế giới qua đôi mắt cô ta khi tôi ngủ vậy.
Qua đôi mắt cô ta? Như thế nào?
Tôi không biết có lẽ tân binh này và tôi...
Tôi... Tôi sẽ để ý.
Có lẽ tôi có thể bắt được tín hiệu ở cô ta.
Được.
Mừng là anh ở đây.
Hàng loạt tín hiệu dịch chuyển xuất hiện tại phố Wall vào tối qua.
Vụ cướp tại văn phòng liên bang.
Nhưng những thông số về tân binh này chẳng như những gì chúng ta từng thấy.
Tôi sẽ bớt quan tâm tới chuyện một tân binh nào đó
và quan tâm nhiều hơn tới việc vắng mặt của cháu trai anh đây.
Cậu Jameson đâu?
Cậu ta bỏ việc rồi.
Nói vậy có vẻ cho thấy anh vẫn có lựa chọn trong chuyện đó.
Phải. Cả anh và tôi đều biết cậu ta có chút cứng đầu.
Giống bố cậu ta. Nhưng cuối cùng cậu ta cũng sẽ quay lại thôi.
Tôi nghĩ sẽ sớm hơn nhiều đấy.
Cậu nghĩ sao Stephen? Cậu có thời gian chứ?
Đúng là một sự việc không may Ultra lại nhằm vào bạn cậu.
Đặc biệt là mọi việc đã có thể tránh được nếu cậu tìm tới tôi sớm hơn.
Ý ông là sao ông đứng về phía tôi? Toàn bộ lỗi là của chú tôi sao?
Tôi hiểu gánh nặng cậu phải mang bên mình Stephen.
Tất cả. Và tôi muốn giúp cậu.
Được. Xóa tên Astrid. Rút đội sát thủ.
Tất nhiên tôi có thể.
Đổi lại là gì?
Tôi cần cậu bắt cho tôi một tân binh nổi loạn.
Tên cô ta là Cassandra Smythe.
Cực kì mạnh mẽ và nguy hiểm.
Được rồi nhưng chắc phải có những đặc vụ khác có nhiều kinh nghiệm hơn chứ.
Cậu có sở trường riêng cho việc giải quyết rắc rối mà đặc vụ khác không thể.
Nếu thành công tôi hứa với cậu sẽ không có tổn hại gì tới bạn cậu.
Vậy...
Thỏa thuận vậy nhé Stephen?
Tôi vẫn không hiểu.
Tại sao phải chịu tất cả những rắc rối này vì một tân binh chứ?
Vì cô ta là con gái tôi.
Hãy gặp Cassandra Smythe con gái Người Sáng Lập
và kẻ cướp ngân hàng có một không hai.
Ai cướp ngân hàng và không thèm biến mất cùng đống tiền chứ?
Cô ta hẳn phải biết Ultra sẽ săn lùng cô ta.
Một đống lộn xộn thượng đẳng nóng bỏng. Mmm.
Chắc hẳn thừa hưởng vẻ ngoài từ mẹ cô ta.
Là đống lộn xộn mà Người Sáng Lập muốn tôi phải dọn dẹp đó.
Vậy chúng ta chỉ việc giao cô ta cho ông già và thế là Astrid an toàn?
Nói thì dễ lắm.
Cái cách cô ta dịch chuyển mấy cái xe cảnh sát mà chẳng cần động vào
Tôi chưa bao giờ thấy điều gì tương tự.
Cô ta là một người toàn năng.
Sao? Không thể nào.
Điều đó giải thích vì sao tôi không thể bắt được tín hiệu của cô ta.
Ai giúp tôi hiểu chuyện với?
Người toàn năng là một tân binh có cả bố mẹ là người thượng đẳng.
Lý thuyết là họ có sức mạnh cao cường hơn.
Hợp lý. Nếu Người Sáng Lập là bố của Cassandra
có lẽ mẹ cô ta cũng giống chúng ta.
Được rồi.
Ý tôi là nếu cô ta là vậy người toàn năng việc đó có ý nghĩa gì với chúng ta?
Vô nghĩa.
Nếu chúng ta không thể tìm ra cách để tìm ra cô ta qua cái ổ đó.
Irene...
Tôi sẽ đi xem Astrid.
- Cho tôi biết nếu có tin về Cassandra. - Stephen?
Sao cậu không giữ chuyện này giữa chúng ta thôi?
Cậu không muốn Astrid quá kì vọng đâu.
Ừ được.
Em đồng ý với tất cả chuyện này sao?
Thỏa thuận với Người Sáng Lập?
Em không nghĩ Stephen đang mất phương hướng sao?
Sao? Anh không thích những cơ hội việc Stephen tìm ra một tân binh cực kì mạnh
bắt cô ta và rồi đổi cô ta lấy sự tự do của Astrid
với một kẻ thưởng đẳng bí ẩn mà tên chúng ta thậm chi còn không biết?
Vậy sao em còn để cậu ấy làm vậy?
Vì chúng ta đâu có lựa chọn nào khác.
Ấn tượng đấy con trai.
Trò tiếp theo của con con sẽ khiến cái dĩa kì diệu...
No comments yet. Be the first to leave one.