The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Anna.
Mẹ đã hiểu tất cả mọi chuyện.
Mẹ.
Chuyện đó cũng đang xảy ra với con.
Chặn tất cả các cửa ra vào lại.
- Khóa cửa và ở yên bên trong. - Bố, có chuyện gì vậy?
Anna!
Anna.
Làm ơn, đừng làm thế!
Đừng làm thế. Đừng mà!
Daria, chị tởm quá.
Đây là dây rốn hồi trong bụng mẹ.
Chị nói gì thế? Luôn có hai dây rốn.
Của chị dài hơn.
Bọn con trai hay nói thế.
- Chẳng thấy thằng nào ở đây. - Đủ rồi.
Ngay khi ra khỏi đường hầm, nhìn bên phải.
Nếu ta còn sống.
Daria, con cãi mẹ thế đủ rồi.
Con mới bắt đầu mà.
Con 17 tuổi, trời ạ. Con nên hiểu điều đó.
Vâng.
Thật ngu ngốc khi bỗng nhiên chuyển đi.
Mẹ không bảo con vui,
mẹ bảo con hiểu cho mẹ một lần. Nhé?
Mẹ giải thích đi, mẹ Anna.
Sao lại là Curon?
Mẹ bảo không muốn quay lại mà?
Thật ra, 17 năm mẹ chưa quay lại đó.
Mẹ không biết đi đâu nữa.
Dưới hồ có ngôi làng cổ.
Phải.
Một phần sót lại.
Sao họ nhấn chìm nó?
Mẹ. Đếm ngược đi.
Năm.
- Bốn. - Lại thế rồi.
Ba.
- Hai. - Hai.
Một.
Nhẹ nhàng chậm rãi.
Mauro.
Em đóng cửa sổ nhé?
- Đóng cửa lại. - Mauro.
- Đóng cửa lại! - Mẹ!
- Con ổn chứ? - Vâng.
Mẹ xin lỗi.
- Chị làm em mất máy bay rồi. - Cái gì?
- Chúc mừng! - Em nói thật à?
Đủ rồi đấy!
- Bố! - Quên chuyện này đi.
Mình nhớ chính xác là vậy.
Này.
- Trông như lâu đài ấy. - Kiểu thế.
Hoàng hậu Áo từng tới đây.
- Hồi đó nó là của mình à? - Luôn là vậy.
Chẳng có ma nào cả.
Đợi ở đây nhé.
Cái chỗ quái quỷ...
Ai đó?
Chào bố.
Đợi bố ở đây.
Trông khó chịu nhỉ?
Ông làm nó đấy.
- Nên gọi thế nào ạ? - Krampus.
Nó hỏi về ông ngoại.
Mẹ không biết.
Thomas.
Vậy ta sẽ sống ở đây...
Bỏ cái điện thoại xuống.
Lại đây.
- Con xin lỗi vì đã tới thế này. - Các con không ở đây được!
Cái gì?
- Bố lại đuổi con nữa à? - Không.
Vì con không còn sống ở đây nữa.
Lâu lắm chưa gặp nhau mà bố còn chẳng hỏi tại sao lại đến.
Con đang chạy trốn tên khốn đó.
Bố không muốn con ở Curon.
Các con ăn gì?
Mẹ, ta ngủ ở đâu giờ?
Ta sẽ tìm khách sạn.
Các con đói không?
Con đói lắm.
Mà ông ngoại khó ưa thật.
Con tin là bà đã tự sát.
Con xin lỗi.
Con mệt quá.
Sao vậy? Mẹ biết chú ấy à?
Sao?
Ta ăn gì giờ?
Mất điện như thường lệ.
Mauro, bật đèn pin lên.
Chỗ này chằng thay đổi gì.
Đi nào.
Tối nay các con ở lại với bố.
Nhưng mai phải rời khỏi Curon.
Sao nhiều nến thế?
Mà sao lại toàn thánh giá thế này?
Thật đáng sợ.
Để đuổi bóng ma.
Chúng ăn gì?
Gì cũng được.
Trừ hạt phỉ vì Mauro dị ứng.
Mauro.
Con định vị máy bay.
Mẹ lấy áo mũ cho con khỏi lạnh.
Có thuyền để đi chơi hồ không ạ?
Nếu cháu làm rơi cái gì, thì coi như mất đi.
Không, máy bay của cháu nổi được, cháu làm đấy.
Tuyệt đối không được lại gần tháp chuông. Hiểu chưa?
Là do con gái ông làm. Ông trách mẹ ấy.
Dù sao, tên ngốc này và cháu về phe ông.
Ông chỉ mong là vậy.
Nào!
Quay lại.
Con làm hỏng nhiều khóa áo quá.
Nào, mẹ...
Lạnh quá.
Nó cũng sẽ giúp cháu ấm lên.
Được rồi.
- Ai đó? - Không ai cả.
- Để mẹ xem. - Mẹ...
Mẹ xem nào!
Là bố con, mẹ biết mà.
Chặn ông ấy lại ngay.
Con cũng có à?
- Con không dùng mạng xã hội. - Bố có viết thư không?
Con sẽ xem nếu mẹ trả điện thoại.
Không được để bố biết ta ở đâu.
Đừng có nghĩ đến chuyện ra hồ.
Daria.
Daria.
- Chị vừa mới chợp mắt. - Có gì ở bên trên.
Giờ thì chị không ngủ nổi.
Chị nghe em nói gì không?
Có ai trong đó không?
Cháu làm gì thế?
Có cái gì đó trong này.
Cháu nghe có tiếng động và nước chảy ra.
Khách sạn xập xệ rồi. Rỉ nước thôi.
Cái này thì sao?
Giờ cháu nghe rõ hơn chưa?
Cái gì đó?
Máy tạo nhịp.
Daria.
Daria.
Daria.
Mẹ!
Còn cái đó thì sao?
Mẹ, con 17 tuổi rồi, mẹ đừng xông vào phòng thế.
Đừng ngượng.
Nó không làm con có thai.
Mẹ xin lỗi.
Mẹ không ngủ được, gió quá. Và rồi...
Và rồi?
Lúc nào cũng là cơn ác mộng ấy.
Lúc nào cũng bị ngừng ở đoạn đó.
Đưa con.
Đi ngủ thôi.
Mẹ ngủ với bọn con không?
- Nhưng bọn con tắt đèn. - Được!
Chúc ngủ ngon.
Chúc ngủ ngon.
Chúc ngủ ngon.
Sao trông buồn vậy?
Hôm nay bắt đầu cuộc sống mới.
Cuối tuần mẹ dẫn đi Thung lũng Mặt trời. Đẹp lắm!
Chỗ bí mật của mẹ đấy.
Mẹ, không cần thanh minh. Ta đang ở đây rồi.
Không.
Không sao.
Các con chưa thấy đâu. Khoan hãy phán xét nhé?
Tại sao ông xài máy tạo nhịp?
Ông kể cho con à?
Con không tin nổi.
Mấy đứa không nên xuống đây.
Sao bố không kể là có chó sói?
Con tưởng con mơ thấy tiếng hú.
Bố bắt nó ở đâu?
Nó giết con chó của bố, nên bố bắt nó.
Nhưng nó nguy hiểm đấy...
Ông đang thuần phục nó.
Nó là sói đấy!
Có thể thuần phục mọi thứ.
Ta đi nào.
Mauro.
Vậy...
Con thích chứ?
Họ có cỏ hay chỉ hút Ricolas thôi?
Ricolas là gì?
Em không biết thật à?
Chào...
Anna...
Chào.
Em chẳng thay đổi gì cả.
Đây là Albert, bạn cũ của mẹ.
Bọn chú biết nhau hồi còn bé.
Trông anh già à?
Xin lỗi, ngày hôm nay quan trọng.
No comments yet. Be the first to leave one.