The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Linda...
TRONG NHỮNG TẬP TRƯỚC...
Bà thực sự có thể có bất kỳ điều gì mà bà...
Cái quái...
Ông đã cho quỷ giả trang thành một đối tượng?
Hành động táo tợn này phải bị phạt.
Chidi sẽ là đối tượng thứ tư trong thử nghiệm này.
Tôi vẫn không hiểu nổi sao Chốn Xấu Xa cố làm chuyện trắng trợn thế?
Họ tuyệt vọng. Họ biết là sẽ thua.
Hơn nữa, ta có thể bỏ đi hình Linda
và cho hình Chidi ở phía bên này, vì ta biết quá rõ cậu ấy rồi.
Toàn tin tốt mà, phải chứ, thủ lĩnh?
Phải, cực hay
khi tôi chủ động giám sát và chi phối một bạn trai cũ.
Hơn nhiều so với tôi thường làm.
Được rồi, tập trung vào Brent nào.
Con nhà quyền quý, nghĩ mình phát minh ra bóng chày.
Mấy gã thế này tin mình là cái rốn vũ trụ,
vì có vẻ là thế thật.
Nếu có thể bắt anh ta chịu nghe ai đó,
hẳn anh ta sẽ biết họ tốt hơn anh ta nhiều,
và thế là khiến anh ta nhận ra mình không thuộc về nơi này,
hơn nữa...
có lẽ anh ta sẽ khóc như một đứa trẻ ngốc.
CHƯƠNG 41
ĐỜI BẠN TỪNG NHƯ THẾ
Nói ngắn gọn là, vì thế mà vẫn còn vịt.
Tôi đã cứu toàn bộ loài vịt.
Thật phi thường.
Cảm ơn, Wanda. Cuộc đời quá đẹp.
Giờ chuyển sang khách mời tiếp theo, Chidi Anagonye.
VỖ TAY
Chidi này, anh đã là một học giả đầy ấn tượng.
Không phải ấn tượng kiểu cứu sống cả một loài,
nhưng phải, tôi là giáo sư về đạo đức và triết học luân lý.
Xin lỗi. Mọi con vịt theo nghĩa đen ư?
- Cô đã cứu mọi con vịt? - Về căn bản là thế.
Và dù chưa hề nhắc đến, tôi thật sự không thích khoe,
nhưng tôi cứu cả ngựa nữa.
Cái gì?
Trời. So với cô, tôi thấy mình hơi kém cỏi.
Mikey, hỏi ông cái này được không?
Tôi thấy tệ khi làm cuộc sống của Janet hỗn loạn và khó lường hơn.
Nên tôi có ý bù đắp cho cô ấy.
Tôi và 100 Janet con sẽ nhảy flash mob hoành tráng,
hoàn toàn hỗn loạn khó lường quanh cô ấy.
Ý hay chứ?
Jason, Jason, Jason, Jason, Jason.
Xin lỗi, tôi đã cài mã ăn gian vào vùng này,
để khi tôi nói tên cậu năm lần, là cơn đau đầu biến mất.
Cậu biết tại sao tôi buộc cậu làm tu sĩ trong vùng cũ không?
- Liên quan đến chương trình Tu sĩ? - Không.
Vì cậu chẳng biết kiểm soát ý nghĩ bốc đồng của mình.
Cậu nghĩ mọi vấn đề đều giải quyết được bằng bom xăng,
hay xả lốp xe ai đó, hay tắt nguồn Derek.
Thế nên, làm tu sĩ là để hành hạ cậu.
Cách duy nhất để cậu hàn gắn quan hệ với Janet
là cho cô ấy chút không gian.
Cho cô ấy thấy cậu có thể kiểm soát bốc đồng của mình.
Ý ông là, muốn làm gì đó không phải là lý do hay để làm việc đó ngay?
Phải.
Trời! Giá mà có người dạy tôi cái này ở Trái Đất.
Người ta đã cố. Hầu hết là các thẩm phán.
Đến giờ hành động.
Brent Norwalk, sao anh không kể cho chúng tôi đôi điều về mình?
Cảm ơn nhiều. Cảm ơn.
Được. Tôi khá hứng thú đấy.
Tôi sinh trưởng ở Chicago. Khu vực ngoại ô, rõ ràng rồi.
Tôi vào Đại học Princeton.
Không phải đặc cách gì đâu nhé. Do nỗ lực của tôi thôi.
Cũng như bố tôi, và ông tôi vậy.
Rồi tôi thừa kế việc làm ăn gia đình, và chỉ trong 18 năm,
tôi đã phát triển Vật Liệu Norwalk từ công ty 90 triệu đô...
thành công ty 94 triệu đô.
Chờ chút. Này, Janet?
- Xin chào. - Một chai Perrier.
Sao anh không kể về lúc mọi chuyện
chẳng thuận lợi với anh?
Tôi cũng có lúc thất vọng.
Tôi đã khôn ngoan mua cổ phiếu của Netflix lúc giá chỉ 38 đô,
nhưng chẳng thể bán lấy tiền trước khi chết.
Toàn bộ số tiền đó giờ là của thằng con ngu ngốc.
Nhưng phải gắng thôi, nhỉ?
Theo lời của Martin Luther King Jr, mà tôi tin là một vĩ nhân,
ông nói, "Khi cuộc đời đánh bạn,
bạn nhảy lùi và bắt đầu đánh chí tử".
- Tôi không chắc ông ấy nói thế. - Có mà. Cô nhầm rồi.
Eleanor, với tôi, vấn đề là phải có trách nhiệm.
Không nhiều người làm thế.
Nếu cô hỏi tôi,
- đấy chính là vấn đề của đất nước này. - Đất nước nào?
Vui thật, Eleanor, nhưng tôi phải đi đánh golf.
Bố không đánh golf, bố nhăn như khỉ.
Chad, Bà Vịt, rất vui được gặp hai người.
Cảm ơn nhiều. Các bạn rất tuyệt.
Xe?
Anh ta có xe sao?
Được rồi. Trở lại bàn kế sách thôi.
Nếu muốn anh ta hiểu ra anh ta không thuộc về nơi này,
ta không cần kế sách.
Ta cần phanh thây anh ta như con piñata.
Chúng tôi thử cách đó ở Chốn Xấu Xa rồi.
Mấy thứ trong ruột ta không ngon như kẹo đâu.
Không, nói hình tượng thôi.
Nhưng mà, có một chiến thuật khác của Chốn Xấu Xa
có lẽ xài ở đây được đấy.
Chẳng biết làm thế có đúng không.
Đấy là cách duy nhất mà.
Và mai ta sẽ làm.
Cái quái...
Này, Janet?
Janet!
Nước Perrier hả?
Chờ đợi bình minh
Tìm lời để nói
Michael! Eleanor!
Brent, tôi rất tiếc. Chẳng biết sao lại thế này.
Tôi thì có. Cảnh hỗn loạn này rõ ràng là vì tôi.
Đây là cách vũ trụ nói rằng tôi không thuộc về nơi này.
- Brent, ý anh là sao? - Tôi không thuộc về Chốn Tốt Đẹp.
Rõ ràng, có một nơi tốt đẹp hơn thế này.
Tôi thuộc về nơi đó, Chốn Tốt Nhất.
Nói cho rõ đi, Brent. Chắc chúng tôi chưa hiểu.
Tôi đã cảm thấy thế này lâu rồi.
Đây không thể là mọi điều tốt đẹp của đời sau,
không phải điều tốt đẹp nhất.
Nếu đây là thiên đàng, thì bạn bè tôi đâu?
Scotty, Schultzy và Porcupine đâu?
Guillermo Da Trắng đâu,
William người Mexico đâu, còn Squirtman?
Phải, anh ta nói đúng đấy. Squirtman thì sao?
Và nói thẳng, trợ lý Janet của tôi hơi cau có.
Cô ấy chẳng chịu mặc mấy món tôi tặng.
Anh bảo Janet làm áo quần cho cô ấy,
rồi đem tặng lại cô ấy?
Cứ suy nghĩ chút là ra ấy mà.
Cảnh hỗn loạn này, vốn nhắm vào tôi, là một dấu chỉ.
Nếu đây là Chốn Tốt Đẹp, thì tôi thuộc về Chốn Tốt Nhất.
Nên cứ nghĩ cho ra, rồi đến tìm tôi. Được chứ?
Tôi sẽ đi đập đầu vào tường đây. Gặp ông sau.
Michael, tôi e là ta phải bàn về Eleanor.
Tôi biết mọi người định nói gì. Chỉ là cô ấy rất bận thôi.
Tôi chắc rồi cô ấy sẽ về đi tắm.
Không phải chuyện đó.
Có lẽ ta cần thủ lĩnh mới.
Thật hả?
Không thể không nghi ngờ khả năng ra quyết định của cô ấy.
Cô ấy do dự không chịu để Chidi và Simone đến với nhau.
Cô ấy làm ngơ bận tâm của tôi về Linda.
Kế hoạch của cô ấy cho Brent đổ bể.
Ta chỉ tiến được có chút xíu. Có lẽ cô ấy không hợp làm lãnh đạo.
Eleanor hay thật, nhưng cô ấy cứ làm hỏng chuyện suốt.
Tôi giỏi vụ đó. Thế mà chẳng cho tôi làm sếp.
Thật ra, nói đúng đấy.
Nhưng cứ suy nghĩ chuyện đó đi.
Đã nghĩ rồi. Ít ra ta nên bàn chuyện tìm cách thay đổi người lãnh đạo.
Phải, chắc chắn rồi, tìm cách đi.
Chào Eleanor.
Chúng tôi chỉ nói là có lẽ cô không nên làm thủ lĩnh.
Vừa cứu bồ xong.
Cứ tự nhiên. Nghĩ gì nói nấy.
Không phải ghét bỏ gì đâu, Eleanor.
Khi bắt đầu thử nghiệm này, tôi ước tính có 9% thành công.
Sau ba ngày cô đảm nhận, nó xuống còn 7,1%.
Nên theo góc độ toán học thuần túy, cô đang làm tệ.
Phản hồi rất hữu ích.
Và nếu tôi có thể phản hồi,
tôi sẽ nói các người là đám mặt mo vô ơn,
cứ việc nhai cho hết đống cau có của mình đi.
Chửi kiểu gì thế?
Tôi đâu đòi thế này.
Tôi chỉ làm vì Michael, người đáng ra phải phụ trách,
lại bị hoảng loạn ngay khi chuyện bắt đầu.
Nhưng có lẽ các người có thể làm tốt hơn tôi.
Tahani có thể phụ trách, cô ấy thông minh mà.
Hoặc hay hơn nữa, Jason.
Có lẽ toàn nhân loại có thể được cứu
với một hội chợ Jacksonville kiểu cũ đấy.
Ta có thể thử mà. Tôi chỉ cần một nhà nhún,
phi tiêu ninja và đống xe cứu thương.
Chúc may mắn, đám mặt mốc. Tôi nghỉ.
Shellstrop thoát đây.
Hết bực chưa?
- Cô sẽ trở lại làm việc chứ? - Không, tôi nói thật. Tôi nghỉ.
Xin lỗi vì cô đã nghe thấy, và họ xin lỗi vì đã nói thế.
Nhưng cô đừng bỏ cuộc thế này, Eleanor.
Đây đâu phải ban nhạc hồi lớp bảy,
hay là ba tiếng sau khi bắt đầu hai tuần uống nước quả thải độc.
Chuyện bây giờ căng hơn thế.
Vì thế tôi mới nghỉ.
Những chuyện xảy ra ở đây quá tầm tôi.
Làm sao tôi khiến Brent đừng làm gã khốn nạn đây?
Làm sao tôi khắc phục được Simone khi cô ấy tin chắc
đủ chuyện này chỉ do cô ấy tưởng tượng?
Có lẽ tôi nên đẩy cô ấy vào vòng tay bạn trai cũ của tôi?
Nghe vui đấy.
Tôi biết làm gì với John, vua hóng hớt,
hay con quỷ gián điệp đã đấm vào mặt tôi?
Và làm sao tôi làm đủ việc đó
No comments yet. Be the first to leave one.