The first 200 lines.
Trung úy Pereiro.
Starlia điện hạ.
Người đi một mình ạ?
Sao lại là lúc này chứ.
Không có ai đi cùng Người ạ?
Người đến Bộ Tổng tham mưu chi vậy ạ?
Starlia điện hạ.
Có chuyện gì vậy ạ?
Thanh trừng.
Công chúa...!
Tại sao...?
Giết người ngay giữa ban ngày.
Người ta cho rằng Công chúa Ngân khí đã hoá rồ.
Nhưng qua điều tra thì sự tình đã sáng tỏ.
Tên trung uý Pereiro bị giết...
do có âm mưu tạo phản và nhận được hậu thuẫn...
từ nước láng giềng Ganes.
Khi được hỏi vì sao lại biết thì cô công chúa trả lời.
Có nên giết hay không...
ta chỉ cần nhìn cái là biết.
Mắt rồng ư?
Tốt nhất nên cho những kẻ biết về ma pháp xem thứ này.
Những kẻ mang đặc điểm hình thể khác loài người, bẩm sinh đã sở hữu nhiều ma lực.
Những con người đó trở thành pháp sư không phải là chuyện hiếm.
Thực tế ở đây cũng có một tên.
Nếu bên cạnh nó có một tên giống vậy...
thì con mắt này ắt có sức thuyết phục cao.
Nhưng có thể thấy từ vụ tạo phản bất thành trước kia...
nó không ngần ngại giết những kẻ bị trực giác của nó xem là đen tối.
Đó là cách làm của Công chúa Ngân khí.
Vậy thì...
mình sẽ chủ động tấn công...
bằng cách để lộ con mắt rồng này.
Tiểu nhân là Krisch Weiss.
Một pháp sư ạ.
Nhưng bình thường...
tiểu nhân giấu chuyện mình là pháp sư...
để hành nghề dược sĩ ở kinh đô ạ.
Kinh đô?
Ở đó giờ sao rồi?
Cắn câu nhanh đấy, tên bốn mắt.
Kinh đô...
rất yên bình ạ!
Thật khó mà tin đất nước đang bị lũ rồng xâm lược.
Điều khiển Khí.
Tỏ ra căng thẳng nhưng không được quá dao động.
Thể hiện cảm xúc sợ hãi...
nhưng vẫn cho thấy hy vọng rằng người nghe sẽ tin nếu thành thật.
Nhưng cũng tỏ vẻ áy náy vì không thể nói ra điều gì đó.
Kinh đô nghe lệnh đức vua tiếp nhận dân chúng lánh nạn.
Không có hỗn loạn nào đáng kể ạ.
Có điều hôm nay...
ở kinh đô đã xảy ra vụ nổ lớn.
Vụ nổ ư?
Do rồng tấn công à?
Thiệt hại ra sao?
Tiểu nhân không biết.
Đột nhiên xảy ra rất nhiều vụ nổ.
Tiểu nhân định dùng ma pháp trận dịch chuyển...
rồi cùng tên tuỳ tùng đang bị thương thoát khỏi kinh đô.
Đây chính là mấu chốt.
Không được để nó đánh hơi thấy mình là kẻ gây ra vụ nổ.
Khi tỉnh lại...
không hiểu sao tiểu nhân lại ở trong ma pháp trận của các ngài.
Quả nhiên kinh đô đã rơi vào tay lũ rồng.
Hỏi chút được không?
Mày học ma thuật từ đâu?
Đừng có bịa chuyện tự học.
Không học đàng hoàng còn lâu mới làm pháp sư được.
Nhất là thứ có thể làm thay đổi sức mạnh quân sự như phép dịch chuyển.
Mày là thành viên đào tẩu của Thái Dương Thần Giáo phải không?
Thể hiện Khí dao động.
Dạ không.
Sao có thể.
Tiểu nhân nào có ghê gớm đến vậy...
Chuẩn rồi à?
Cái lũ đó đời nào cho phép đào tẩu.
Sống ẩn dật ở quốc gia nằm ngoài lãnh thổ Thần Giáo thế này...
thì chỉ có lý do đó thôi.
Đó là cách mình ứng biến để tạo ra nhân vật Krisch Weiss.
Thái Dương Thần Giáo đỉnh thật đấy.
Thế lực duy nhất của nhân loại...
sở hữu công nghệ ma thuật vượt trội, có khả năng chiến đấu với huyết tộc mà lị.
Diễn biến lý tưởng nhất đối với mình...
là trở thành cố vấn, cùng lên kế hoạch với chúng.
Về lý trí mà nói...
thì hợp tác với người vốn là tín đồ của Thái Dương Thần Giáo...
Người múa rìu giỏi đấy.
Những lời ngươi nói nãy giờ...
là múa rìu pha lẫn một phần sự thật chứ gì.
Vậy là không được sao?
Ta rất khó bị qua mặt...
là bởi mắt ta có thể nắm bắt được Khí toả ra từ cơ thể con người.
Dựa vào biến động cảm xúc...
ta có thể đánh giá tính xác thực của lời nói.
Không phải đâu nhé.
Biến động của Khí...
có thể điều khiển nhờ vào luyện tập.
Như thế này nè.
Thế nên thứ ta thấy không phải là biến động, mà là màu sắc.
Nói thật thì sẽ toả ra màu xanh.
Còn nói dối thì toả ra màu đỏ.
Đây là thứ mà chỉ ta mới cảm nhận được.
Làm giả thì cũng có khả năng, nhưng khó lắm đấy.
Màu của ngươi...
không phải đỏ.
Mà là xanh.
Có điều...
Xanh gì thối dữ.
Là khứu giác à?
Xin hãy chờ đã.
Đúng là tiểu nhân có nói dối một phần.
Nhưng quả thật tiểu nhân là pháp sư trốn khỏi kinh đ...!
Cầm lấy.
Chi vậy ạ?
Vì ngươi giỏi nói dối.
Kẻ nào khiến ta hứng thú sẽ được ban cho vũ khí do ta tự chế.
Ban cho ngươi đấy.
Sao vậy?
Nhanh nhận đi.
Quả nhiên.
Thôi trả đây.
Như ngươi thấy...
ta bẩm sinh đã không có hai tay.
Đối với ta, vũ khí bằng bạc chính là thứ thay thế cho đôi tay.
Chúng giống như một phần thân thể ta.
Thế nên thông qua vũ khí bạc...
mắt của ta có thể nhìn xuyên cảm xúc...
để nắm bắt bản chất của một người.
Chẳng hạn như thiếu tá Isaac Stern đằng kia.
Tuy chỉ là tên bốn mắt nhạt nhẽo chả có gì ngoài tính nghiêm túc...
nhưng bản chất của hắn cũng là cái kính cận thôi.
Thưa...
Thần không hiểu ý điện hạ.
Vẻ ngoài và bản chất chả khác gì nhau.
Một tên bốn mắt nghiêm túc không biết nói xạo là gì.
Hắn ta là thế đấy.
Này!
Trong mắt ta thì toàn thân hắn chỉ có mỗi cặp kính là nổi bật.
Nghiêm túc giùm cái.
Giờ là lúc để trêu nhau à?
Isaac.
Dạo này đỉnh đầu ngươi hơi mờ nhạt đấy.
Còn lão già đứng chờ đằng sau kia.
Đó là kiếm sư của ta,
Ngân Lang Garm.
Hình dáng của ông ấy...
trong mắt ta...
như thể người và kiếm đang hợp nhất một phần với nhau.
Nhân kiếm nhất thể.
Trạng thái có được nhờ bền bỉ rèn luyện.
Hình dáng thật đẹp làm sao.
Nếu có kết hôn...
thì ta sẽ lấy một kiếm sĩ đẹp hơn cả thầy.
Nhưng tiếc là ta vẫn chưa gặp người nào như vậy.
Công chúa điện hạ.
Nói tóm lại...
bản chất là lịch sử của đời người.
Chính là lẽ sống.
Một thứ không thể làm giả.
Theo đó thì bản chất của ngươi...
chính là một nùi xác chết đen kịt.
Toàn quân rút kiếm!
Trước giờ, ngươi đã giết bao nhiêu người rồi?
Vài vạn?
Vài chục vạn?
Hay hơn thế nữa?
Vụ nổ ở kinh đô...
là do ngươi gây ra à?
Khoan đã!
Điện hạ hiểu nhầm rồi ạ!
Tiểu nhân thật sự không phải rồn...!
Rồng hay người mặc kệ!
So với độ kinh tởm của ngươi...
Dornier còn đỡ hơn bội phần.
Chuẩn bị tinh thần đi.
Đồ kinh tởm.
Này cậu kia.
Cứu tôi với.
Cậu cũng giống tôi mà.
Xin hãy thuyết phục công chúa giúp tôi.
Việc tôi sẽ giúp ích cho mọi người thế nào...
Việc tôi hữu dụng thế nào, cậu chắc chắn hiểu rõ!
Mơ đi.
Nếu đoàn trưởng phán đoán bằng lý trí thì còn xem xét...
nhưng đã dùng trực giác quyết định thì bọn tao sẽ tuân lệnh.
Người ở đây đều như thế đấy.
Sao có thể...
Gặp ta ở đây coi như ngươi xui rồi.
Mau...
chết đi cho ta!
Dừng lại đi!
Đùa chút thôi.
Cứ việc giết.
Đằng nào ta cũng đâu chết được.
Thật là...
nếu nó không nhìn thấu được bản chất thì đã thiết lập được quan hệ hai bên đều có lợi rồi.
Con mắm này lúc nào cũng vậy.
Mà thôi.
Thành ra thế này cũng đành chịu.
No comments yet. Be the first to leave one.