The first 200 lines.
Đêm đó...
Mẹ đã ra ngoài.
Lúc ấy là giữa tuần.
Mẹ cho bọn tôi đi ngủ.
Tôi năm tuổi, chị gái tôi thì sáu tuổi.
Và ký ức tiếp theo là Sonya gọi tôi dậy.
Trời vẫn còn tối.
Và chị ấy bảo rằng...
"Mẹ vẫn chưa về.
Đi nào, ta sẽ tìm mẹ".
Lúc đó là khoảng năm giờ.
Trời rất lạnh.
Tối mịt mùng.
Chúng tôi len lỏi qua khu vườn
qua khe hở trên hàng rào ra cánh đồng phía sau.
Tôi chỉ nhớ đã nghĩ...
"Mẹ đâu mất rồi?"
Đây là tội ác lớn nhất chống lại phụ nữ.
ĐỒ TỂ... CẢNH SÁT...
Và tại trung tâm của tội ác ấy là một con quái vật.
Sau gần năm năm, hắn đã kiểm soát tất cả chúng ta.
Tôi sẽ không bao giờ quên.
Nó sẽ không ngừng ám ảnh tôi.
Tôi có thể, và lẽ ra nên làm hơn thế?
Đó là cuộc điều tra tội phạm lớn nhất từng diễn ra ở Vương quốc Anh.
Chưa lực lượng cảnh sát nào từng trải qua chừng ấy áp lực.
Tôi sẽ đứng đó nhìn các sĩ quan, lắng nghe họ và nghĩ:
"Chúa ơi! Họ sẽ không bao giờ bắt được hắn.
Họ đang tìm kiếm kẻ mà họ tự tưởng tượng ra".
LOẠT PHIM TÀI LIỆU CỦA NETFLIX
GÁI MẠI DÂM BỊ KẾT ÁN
CÓ THỂ LÀ GÃ HÀNG XÓM
CẢNH SÁT NÓI KHÔNG CÔ GÁI NÀO ĐƯỢC AN TOÀN ĐỪNG ĐI MỘT MÌNH
LONDON
TÂY YORKSHIRE
NHỮNG VỤ ÁN MẠNG Ở PHÍA BẮC
TÌNH BÁO HÌNH SỰ
Trời đã sáng tại North Casting House,
John Henry chào mừng các bạn đến với Radio Leeds AM Thứ Hai.
LEED BẮC ANH QUỐC
Năm 1975,
tôi là một cảnh sát cấp thấp
ở Tây Yorkshire, phía bắc nước Anh.
...cái mà họ gọi là "đội đặc nhiệm" để đối phó với những sự cố lớn,
lục soát trong khu vực, hỏi thăm từng nhà, đột kích...
ở bất cứ nơi nào mà bạn cần một đội ngũ sĩ quan lớn.
Hôm nọ, bọn tôi ở văn phòng lo việc giấy tờ.
Sếp nhận được một cuộc gọi.
Và ông ấy nói:
"Được rồi, lên xe đi. Chúng ta sẽ đến Leeds. Có một vụ giết người".
Cảnh sát đang điều tra vụ phát hiện thi thể của một phụ nữ.
Người phụ nữ chưa biết danh tính
được tìm thấy tại một sân chơi ở quận Chapeltown, thành phố Leeds.
Bọn tôi chuẩn bị lục soát khu vực,
vọng tìm được thứ gì đó có thể hỗ trợ... cho việc điều tra.
Bọn tôi tràn đầy nhuệ khí,
một cơ hội để tạo dựng tên tuổi cho mình.
Sáng hôm ấy khá lạnh.
Đầu gối tôi ướt sũng.
Nhưng nếu không nhìn
thì không tìm ra.
Cô ấy bị đánh đập tàn nhẫn vào đầu
và có nhiều vết thương nặng khác trên người,
mà cảnh sát sẽ không tiết lộ.
Cô ấy bị thương rất nặng.
Những giây phút cuối cùng của cô ấy hẳn đã rất kinh khủng.
Thi thể được xác định là của Wilma McCann, 28 tuổi, đã ly dị,
tìm thấy cách nhà hội đồng 150 mét, nơi cô sống với bốn đứa con.
Con cô ấy vẫn ngủ say trên giường.
Chúng không biết mẹ mình đã chết và nằm cách chúng chỉ hơn trăm mét.
Tôi chỉ có thể nhớ...
đứng ngoài đường,
tôi thích ở ngoài đường, vì có thể thấy phố xá náo nhiệt.
"Mẹ không ở đây, sẽ ổn thôi, không bị bắt đâu."
Và rồi... trở vào trong nhà.
Cảnh sát hỏi bọn tôi nhiều câu.
Tôi nhớ người ta cho chúng tôi những cốc cacao.
Và... cảm giác rất vui.
Thật bất thường, gia cảnh của chúng tôi chẳng khá giả gì,
vậy mà những người này lại bận rộn vì chúng tôi... tôi thích lắm.
Chúng tôi không biết gì cả.
Và cuối cùng, tôi còn nhớ...
viên sĩ quan...
ngồi xuống cùng chúng tôi, và nói rằng...
mẹ đã được đưa về trời và chúng tôi sẽ không gặp lại bà ấy nữa.
Năm 1974,
tôi là giảng viên pháp y cao cấp
tại Đại học Leeds.
Wilma McCann đã bị đập hai phát vào sau đầu.
Trên người cô có ba cụm vết thương do bị đâm:
hai vết trên ngực, áo ngực bị kéo lên,
và một vết đâm ở bụng.
Điều bất thường về các vết đâm này
là dù hung thủ là ai, thì...
hắn cũng đã dành thời gian dùng hung khí đâm đi đâm lại nhiều lần.
Bạn phải dựa vào kinh nghiệm và kết luận rằng tội ác này được gây ra
bởi một kẻ cực kỳ biến thái.
Có rất ít manh mối khoa học để nhận dạng hung thủ
trong vụ án Wilma McCann.
Không có sợi quần áo hay dấu vết nào.
Nên cuộc điều tra đã lâm vào ngõ cụt
ngay từ khi mới bắt đầu.
Giờ chúng tôi đã biết lúc ấy là khoảng một giờ sáng
vào sáng ngày 30, tức hôm qua.
Người phụ nữ đã chết, Wilma McCann,
vẫn còn sống khỏe mạnh, và đứng ở vị trí này.
Cô ấy bước ra...
từ phòng của hộp đêm Top Club, bên kia đường.
Và cô ấy đã đứng đây
ngay đúng một giờ sáng.
Một người lái ô tô
có lẽ đã dừng lại khi cô ấy chặn đầu xe anh ta.
Cô nói: "Cho tôi đi nhờ tới đường Scott Hall nhé?"
Đó là nơi thi thể cô được tìm thấy.
Một trăm năm trước,
Chapeltown là khu nhà giàu ở Leeds.
Nhưng khi người giàu chuyển về các vùng ngoại ô xa hơn,
Chapeltown mất đi vẻ huy hoàng.
Ngày nay, 21% số người lớn tại khu này đều thất nghiệp.
Kéo theo là toàn bộ tiêu chuẩn kinh tế xã hội của khu vực cũng giảm.
Cộng đồng ở Chapeltown
chủ yếu là người da đen. Dân Caribbean gốc Phi.
Người da đen thường điều hành các hộp đêm của riêng họ tại đây.
Họ đã bị cảnh sát truy quét khá mạnh tay.
Mối quan hệ với cảnh sát rất căng thẳng,
khiến công việc của đội điều tra khó khăn gấp bội.
Rất nhiều người trong số họ có hàm răng vàng chứa kim cương.
Khi họ cười, bạn nghĩ: "Không nên gây sự với hắn".
- Chào buổi sáng. - Chào.
Chúng tôi đang điều tra vụ sát hại Wilma McCann.
- Phiền anh trả lời vài câu hỏi. - Ừ.
Chúng tôi sẽ hỏi thăm từng nhà một.
Và họ đều lịch sự. Họ lịch sự với cảnh sát.
Nhưng, ý tôi là, lúc đó, cộng đồng này đang là nạn nhân
của nạn phân biệt chủng tộc hay những thứ đại loại thế.
Nên họ không muốn hỗ trợ. Họ không muốn giúp.
Một khu ngoại ô Victoria tàn tạ như ổ chuột,
dân nhập cư đông đúc, và số lượng lớn gái mại dâm.
Và dĩ nhiên, Chapeltown là khu đèn đỏ chính.
PHIM VÀ VIDEO NGƯỜI LỚN
LEEDS
Xác Wilma McCann được tìm thấy
đủ gần khu đèn đỏ Chapeltown...
để các cảnh sát điều tra giả định, gần như ngay từ phút đầu,
rằng vụ án có thể liên quan đến mại dâm.
Cô ấy là gái mại dâm.
Và khi cuộc điều tra tiếp diễn,
chúng tôi phát hiện cô ấy có vẻ là kẻ khá rắc rối.
Wilma McCann thích cuộc sống về đêm.
Cô ấy kết giao với người ở hộp đêm, và theo cách nào đó, cô là gái điếm.
Báo chí sẽ dùng những từ ngữ ám chỉ như "gái vui vẻ".
Đại loại thế. Nhưng bạn có thể dễ dàng hiểu ra nghĩa thật.
BƯU ĐIỆN YORKSHIRE
Thị hiếu của độc giả thời ấy rất giống ngày nay.
Tôi không biết sao họ có khuynh hướng thích đọc những thứ như bạo lực.
Nhưng giết người và hỗn loạn là hai thứ thu hút độc giả.
Phải thừa nhận, tôi đã dành rất ít thời gian
để nghĩ về những người như Wilma McCann.
Họ chỉ là... một mẩu chuyện nhỏ khác.
Một vụ án quá bình thường.
Hôm nay nó được đăng lên báo, nhưng chỉ hai hoặc ba ngày sau,
tờ báo đó đã được dùng để gói cá và khoai tây chiên.
Bạn đọc trên báo, một gái mại dâm bị giết và sát hại,
bạn nhún vai rồi lật sang trang tiếp theo.
GÁI MẠI DÂM
Mẹ tôi đã sống rất khổ.
Mẹ là người sống sót.
Bà ấy làm bất cứ gì cần làm để mang tiền về cho gia đình
và... tiền là vấn đề lớn.
SỞ Y TẾ VÀ AN NINH XÃ HỘI
Có những lần mẹ đưa chúng tôi đến
các văn phòng dịch vụ xã hội và dọa sẽ để chúng tôi lại
nếu họ không đưa mẹ tiền.
CẢNH SÁT
Có vài lần tôi đã phải vào các nhà nuôi dưỡng,
vì mẹ bị suy sụp tinh thần.
Có thể đó chỉ là cái cớ để bà thoát khỏi bố tôi,
kẻ có đôi lúc bạo lực, mà còn nghiện rượu và cờ bạc.
Cuối cùng, bố mẹ tôi ly thân vào cuối năm 1974.
Kết thúc tại đó.
Cảnh sát biết mẹ bị giết và có một tên sát nhân ngoài kia.
Tôi sẽ không bao giờ quên... nỗi sợ hãi mà chúng tôi chưa từng trải qua trước đó.
Họ bảo chúng tôi dọn đồ.
Chúng tôi rời khỏi nhà.
Tôi nhớ chuyến đi xuyên qua thành phố Leeds
và cuối cùng đến trước một tòa nhà khổng lồ
trông như một tu viện lớn hay đại loại thế.
Nhưng không phải, đó là nhà dành cho trẻ em.
Tôi nghĩ đó là khi tôi nhận ra tôi sẽ không bao giờ gặp lại mẹ nữa.
Thời gian trôi qua, các thám tử làm việc của họ, chúng tôi làm việc của mình,
nhưng công chúng...
không muốn biết.
Cô ta là gái điếm, cô ta đáng bị vậy.
Không cần thương hại.
Những vụ giết người lạ rất khó phá.
Hung thủ ngẫu nhiên ra ngoài
và nghĩ: "Được, tối nay mình sẽ giết ai đó".
Hắn tìm ra một cơ hội...
và tận dụng cơ hội đó.
Chúng tôi cảm thấy
No comments yet. Be the first to leave one.