The first 200 lines.
Bây giờ chúng ta đang trên đường về nhà. Chúng ta đang đứng trên một chiếc máy bay dân dụng.
- Em ghi hình lại mọi thứ sao? - Ừ.
- Em nên mua cho mình một cái camera. - Tại sao lại phải thế trong khi em có thể mua lại của chị?
- Giống như các đồ vật khác của chị sao. - Chính xác.
Đã tới phòng hành khách.
- Chào mừng tới phòng hành khách. - Cảm ơn.
Chào.
- Vòng cổ đẹp quá. - Cảm ơn.
- Em đang tới đây, Jess. - Đừng cản đường chứ.
Em làm chị thấy ngượng đấy.
Tiếp tục đi đi và giả vờ như chị không biết em ấy.
- Cô có biết chỗ ngồi ở đâu không? - Phía sau.
Chào.
Một lát thôi.
Đây là chỗ ngồi của chúng ta. Em có thể ngồi gần cửa sổ nếu em thích.
- Tôi thích cái túi của cô rồi đó. - Cảm ơn.
Gã đó có cái mũ màu xanh lá trông tuyệt nhỉ.
Cô gái đó sẽ chẳng để chiếc túi lên nổi đâu.
Nó chắc phải là rất nặng.
Chàng trai đó đã giúp cô ấy.
Thắt dây an toàn vào.
Em chưa thắt sao.
- Máy quay đẹp đấy. - Cảm ơn.
- "Máy quay đệp đấy". Hãy xem ông chú đầu trọc nào.
- Ông ấy có vẻ say rồi. - Ông ta có vẻ không vui cho lắm.
Chào.
Cậu bé trông thật dễ thương.
Cô có lắng về chuyến bay không? - Có.
Tại sao chứ?
Tôi không cảm thấy thần chết cuốn hút cho lắm.
Tôi từng nghe là sẽ an toàn hơn nếu ban bay thay vì đi xe.
Tôi thì thích ở trên mặt đất hơn.
Tôi thích lái xe hơn. Nó có vẻ tốt hơn.
Để thuận tiện hơn cho chúng tôi cô nên tắt máy quay, sau đó cô có thể mở lại khi máy bay đã khởi hành.
Nó không thể mở lại được.
Đặt cái túi dưới ghế ngồi phía trước cô.
Chúng tôi hy vọng sẽ cất cánh trong 7 phút nữa.
Tôi có thể mở máy quay trở lại chưa? - Xin chào, ngài.
- Anh có thích được quay phim không? - Mình có thể lấy máy quay lại được chưa?
- Hoặc là làm cô khó chịu? - Tốt hơn hết thì là không.
Hãy để cho chúng tôi mang nó đi ngay bây giờ.
Đưa ,máy quay cho tôi nào. Gã trọc đầu cãi lộn với cô tiếp viên rồi.
- Sẽ tiện hơn để chúng tôi cất cánh. - Nó làm tôi bình tĩnh lại.
Ông ta muốn uống đôi chút để thư giãn.
Tôi không thể đưa cho ông bất cứ thứ gì lúc này.
Họ có thể ổn định chỗ ngồi, ở đây còn có những hành khách khác nữa.
Tôi chỉ muốn uống rượi thôi mà.
- Ma men. - Im nào.
Tôi trả 500$ cộng thêm 25$ cho cái túi mang theo.
- Tôi muốn được phục vụ tốt hơn. - Ông có thể nói chuyện nhỏ hơn không?
Giọng tôi bị khản rồi. Cô sẽ chẳng nghe gì khi tôi hét lên cả.
Nếu ông muốn la hét ông nên rời khỏi máy bay.
Hãng bay này tồi tệ thật.
Ông không được phép mang rượu theo. Làm ơn ổn định lại chỗ ngồi.
Họ cũng phải ổn định lại chỗ ngồi.
Quay đi chỗ khác. Tắt máy quay đi.
Phi hành đoàn cuối cùng cũng sẵn sàng để cất cánh.
- Hãy bỏ nó xuống như chị bảo. - Dữ chưa kìa.
- Em bỏ nó đi đây. - Được rồi.
Theo những gì thì tôi được biết thì tiếp viên sẽ hướng dẫn cho bạn cách đảm bảo một chuyến bay an toàn.
Có sáu lối thoát khẩn cấp trên chuyến bay.
- Chị có nghe không, sáu lối thoát khẩn cấp? Thật sao?
Chúng ta ngồi gần một cửa thoát hiểm? Em không nghĩ chị có thể nhấc được 25 kg đấy.
Đầu tiên phải biết cách nới lỏng dây an toàn.
Hãy chắc rằng bạn đã thắt dây an toàn.
Chuyến bay khởi hành suôn sẻ.
- Cô có cảm thấy bắt đầu sợ chưa? - Chúng ta sẽ được thoải mái sớm thôi.
Chúng ta đã đợi được một giờ rồi đấy.
Hãy giữ dây thắt an toàn khi bạn ngồi trên ghế.
Hãy tắt điện thoại.
Bạn có thấy tờ hướng dẫn thắt dây an toàn không?
- Cô ấy nhìn em. - Quay nó đi chỗ khác nào.
Chúng ta khởi hành suôn sẻ. Em thích chuyến bay này. Nó gần giống như trò tàu lượn siêu tốc.
Mình thích nó còn Jess thì ghét nó.
- Cô bạn này bắt đầu cảm thấy lo lắng? - Ừ.
- Tại sao chứ? Bạn bay thường xuyên mà. - Nhưng mình không thích bay.
Chúng ta được phục vụ từ a tới z không có nhiều cơ hội như vậy đâu.
Ừ, vâng.
Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Chúng chỉ vừa cất cánh.
New York thật là tuyệt vời.
Nhưng giờ chúng ta phải về nhà và làm bài tập. Buồn thật.
Xin chào, New York. Xin chào , Los Angeles.
- Em tắt nó đi. - Xin lỗi.
Tôi vừa nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi đang tìm cái gì sao?
Bầy trời thì dày đặc mây. Tôi thấy cuốn sách trên tay tôi, nhưng chẳng có gì ngoài kia cả.
- Các cô cần thêm ánh sáng. - Sao chứ?
- Các cô cần thêm ánh sáng hả. Anh có đèn flash sao?
Tôi có một cái ở đây. Xem nào.
Nào, nào.
- Chúa nói " Hãy soi sáng." - Nó sáng thật.
Nó có thể điều chỉnh và phù hợp trong từng tình huống
Thật tuyệt vời.
- Tại sao anh mang theo nó? - Và cả đèn flash nữa?
Tôi mua nó và bán lại ở chợ đen.
Dĩ nhiên không rồi.
- Em tin anh ấy hả? - Không.
Cô ấy biết rồi nhé.
- Tôi là một nhiếp ảnh du lịch. - Hay đấy. Anh đi quanh thế giới?
Tôi đã từng tới rất nhiều nơi tuyệt đẹp.
Afghanistan, Iraq và gần đây nhất là Libya.
Afghanistan and Iraq đâu phải là nơi đẹp để đi.
Chính xác thì. Nơi mà tôi nhìn thấy không đẹp như tôi tôi nghĩ.
Đó là những nơi tôi đã đi qua.
Anh có thấy những tòa nhà bị thổi bay và bắn giết hay gì đó đại loại thế?
- Anh ta sẽ không nói đâu. - Sao chứ, hoàn toàn bình thường mà.
Tôi đã nhìn thấy những điều đáng sợ nhưng tôi đâu thể làm gì thay đổi được.
- Gì nào? - Gì đó hòa bình hơn.
Giao thông thì kì quặc.
Nó thật sự chán đấy, như những ngôi nhà bị thổi bay.
Nó cũng chấp nhận được, nhưng tôi có bản năng sinh tồn tự nhiên.
Tôi không hề nghĩ tôi có thể thấy mọi người bị ...
Cô có từng ngồi chờ xe ở Los Angeles? Nó không hề yên bình đâu.
Chúng tôi ngồi chờ xe mỗi ngày.
- Hãy viết một bài báo cáo về Xe cộ nổi loạn. - Tại sao không chứ?
Sẽ tuyệt đấy.
- Anh ấy nói chị hả? - Ừ.
Tôi là người lái xe tốt bụng và tôi sẽ không nổi giận đâu.
Hai cô đang dự tính điều gì sao?
Chúng tôi về nhà từ Los Angeles. Chúng tôi đã tham dự lễ hội tháng 7 nổi tiếng.
Cô ấy phải trở lại trường học.
Tôi là một nhà nhiếp ảnh. Tôi sẽ cố gắng trở thành nhiếp ảnh gia.
Tôi vừa mới bắt đầu thôi.
- Cô ấy đang đùa tôi sao? - Đúng vậy đấy.
Thật tuyệt vời.
- Cô muốn thành nhiếp ảnh gia để kiếm sống? - Tôi chỉ vừa mới học xong.
- Cô ấy chụp mọi thứ cô ấy thấy. - Thật là siêu đấy.
- Đấy là cách phát triển khả năng nhiếp ảnh đấy. - Cô đi đúng hướng rồi.
Tôi cần một trợ lý, nhưng cô khoan nóng vội và tập quan sát đã.
- Tôi cũng có thể cùng học chứ? - Cảm ơn.
Cô có thể tham gia nếu cô không nói những từ cộc lốc.
- Không nói cộc lốc? - Không.
- Không thể nào. - Cô đã vi phạm rồi nhé.
- Nó không tính. - Chỉ đùa cho vui thôi. :)
- Cô phải nói sáu từ. - Được chứ.
- Một. - Tôi có thể tới chứ?
- Cô đã nói nhiều hơn thế rồi. - Cô phải nói sáu từ thôi.
Không thể nào.
- Tôi có thể đưa anh thông tin của mình không? - Tất nhiên rồi. Cô thử cái này xem?
- Cô ấy luôn làm hỏng mọi thứ. - Cẩn thận đấy.
- Tôi hứa tôi sẽ không làm hỏng nó đâu. - Nếu thế, cứ đánh gãy chân tôi.
- Tôi yêu cái chân của mình. - Tôi sẽ đánh gãy tay cô.
Tôi đùa thôi. Cô có thể thử xem cái này. Sau đó, tôi sẽ cho cô xem cách nó hoạt động.
- Xin lỗi nếu chúng tôi bỏ mặc cô. - Không sao đâu.
- Vậy cô bay thường xuyên sao? - Tôi bay nhiều lắm.
- Cô thích bay chứ. - Vâng.
Đôi khi tôi cảm thấy mệt.
- Còn cô? - Tôi yêu cảm giác này.
Cô bay nhiều không?
Chị tôi và tôi bay vòng quanh thế giới.
Đây là phi công trưởng. 10 phút nữa là tới giờ khắc giao thừa rồi.
Chúng tôi muốn tổ chức tiệc năm mới với các bạn.
Chúng tôi đã chuẩn bị một ít Champagne.
- Tôi muốn có chiếc nón lấp lánh. - Xem cô ấy có nhiều đồ chưa kìa?
Vâng, thưa ngài.
- Mấy giờ rồi thưa cô? - Gần nửa đêm rồi thưa ngài.
Có phải gã trọc lóc vẫn còn nổi giận không nhỉ?
Tôi có thể lấy cái kèn cuốn không?
- Kèn hay là chuỗi ngọc trai nào? - Tôi muốn chiếc mũ.
Hy vọng cô ấy mang theo đủ.
- Cô muốn gì nào? - Đừng là chiếc mũ.
- Anh muốn gì nào? - Xâu hạt cườm, cảm ơn.
- Nó dành cho Mùa Chay. - Chúc mừng năm mới.
Tôi có kèn, mũ, xâu ngọc trai, cô muốn gì nào?
Tôi muốn chiếc mũ lấp lánh.
- Tôi có thể lấy chiếc kèn màu xanh không? - Xem nào.
Tôi có thể lấy kèn và ngọc trai nữa không?
- Cô chọn màu nào? - Mày đỏ.
Chúc mừng năm mới.
- Chúng ta còn bao lâu nữa nhỉ? - Khoảng mười phút.
- Anh muốn gì nào? - Chiếc kèn.
7, 6, 5 , 4 , 3 , 2 ,1.
CHÚC MỪNG NĂM MỚI!
- Chúc mừng năm mới. - Chúc mừng năm mới.
Chúc mừng năm mới.
Klamt.
Happy new year.
- Happy new year. - Chuối đẹp đấy.
Happy new year.
Ngài đã uống một chút rồi vậy nên nhìn ngài có vẻ như hạnh phúc thật sự đấy.
- Ôi trời. - Happy new year.
Chúng ta có một sự xáo động nhỏ.
Tất cả mọi người làm ơn ngồi xuống và thắt dây an toàn vào.
- Chỉ mất vài phút thôi. - Chúng tôi thật sự xin lỗi.
Trish.
Ngồi xuống và thắt chặt dây an toàn vào.
- Nó vẫn còn mở chứ? - Vâng.
Hãy nắm tay nhau và ổn định chỗ ngồi nào.
- Jessie! - Đừng có tháo dây an toàn.
- Vợ tôi đi vào toa lét. - Tôi phải tìm cô ấy.
Hãy nắm tay nhau và ngồi vững tại chỗ.
Cô mở chốt an toàn rồi chứ? - Vâng.
- Chị thấy sợ quá. - Em cũng vậy.
Đeo mặt nạ oxi vào. Chiếc máy quay chết tiệt!
Jessie!
Đeo mặt nạ dưỡng khí cho anh ấy ...
Jessie, em lo quá.
- Chúng ta đã làm đúng chứ? - Mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Chúng ta có thể tự lo được. Bỏ chiếc máy quay đi.
Giữ chặt lấy. Trời đất ơi!
Chị yêu em, Trish!
No comments yet. Be the first to leave one.