The first 200 lines.
Lịch sử thường ghi danh huyền thoại thay vì những người làm nên nó.
Đề cao lòng cao thượng hơn sự tàn khốc.
Đề cao lời nói hơn hành động.
Lịch sử ghi nhớ những cuộc chiến mà quên đi máu đổ.
Những gì lịch sử biết về tôi,
kể cả nếu có,
thì cũng chỉ là một phần nhỏ của sự thật.
Cho dù tôi là ai, một người chồng, một luật sư,
hay một Tổng thống,
Tôi vẫn coi mình là một con người
luôn đấu tranh với bóng tối.
Tôi tin tưởng trao cho anh, Henry bạn tôi,
cuốn nhật ký tôi đã viết từ ngày còn là một đứa trẻ.
Xuống đây, mau lên!
Không, làm ơn. Các ông bắt nhầm rồi.
Tôi không phải nô lệ.
Bỏ họ ra! Aaron!
Quay lại đi!
Bỏ họ ra!
Will!
Im lặng! Nó là bạn con!
Bỏ đi, Abraham.
Không phải việc của mình.
Bỏ đi.
Abraham!
Thomas, mau giúp họ!
Để nó yên!
Con có sao không?
Anh vừa đánh bạn tôi?
Hắn đánh con trai tôi!
Anh có đánh hắn không, Lincoln?
Họ không phải nô lệ, và ông biết điều đó.
Tôi nghĩ anh nên trở lại làm việc...
trước khi bị xích tay lại và lôi cổ đi.
Chừng nào mọi người chưa được tự do, thì chúng ta đều là nô lệ.
Tốt thôi.
Mọi người ở đây đều quan tâm tới tự do,
nên chắc cũng không muốn phải làm việc cho tôi.
Và số nợ mà anh chị đã vay,
Tôi muốn phải được trả đầy đủ.
Ngay bây giờ.
Nếu ông moi được xu nào từ tôi, ông Barts...
nó sẽ được bọc trong nắm đấm này.
Được lắm, ngài Lincoln.
Còn nhiều cách để đòi nợ lắm.
Không!
Cô ấy bị sao vậy, thưa Cha?
Giúp cô ấy đi! Làm ơn, tôi van ông.
Ông làm gì đi chứ, thưa Cha.
Bình tĩnh.
Ra chỗ khác, Abraham.
Tôi chưa từng thấy thứ gì như vậy.
Rất lạ.
Anh đã hứa.
Ra ngoài thôi.
Tôi cũng chẳng biết thứ gì làm cô ấy đau đớn như vậy.
Abraham.
Lại nằm cạnh mẹ đi.
Con viết đó mẹ.
"Ngày trôi qua, như mũi tên người da đỏ,
"bắn ra nhanh như sao băng.
"Ngày hôm nay ở lại,
"và rồi lại trôi qua vội vã,
"để ta chẳng thể nói ngày là của ta,
"mà là
"ngày đã qua".
Mẹ?
Mẹ?
Mẹ từng nói với tôi rằng tôi đã không khóc khi chào đời.
Mà tôi chỉ mở mắt,
nhìn bà đang cười và tôi cũng cười.
Ánh sáng của tôi đã tắt.
Con không hiểu, ông ta làm sao... Abraham,
hứa với cha...
Hãy hứa đừng bao giờ làm điều gì dại dột.
Chín năm sau, cha tôi cũng ra đi theo mẹ.
Không còn bị trói buộc bởi lời hứa,
tôi tự trui rèn mình để theo đuổi con đường báo thù.
Chưa uống đủ sao?
Một cậu trai chỉ uống say khi muốn hôn một cô gái,
hoặc muốn giết người.
Adam, Adam, để tôi giải thích.
Lần cuối đấy, Barts.
Tôi không muốn tới dọn dẹp mớ rác rưởi anh để lại đâu.
Vâng. Tôi xin hứa.
Tôi thường nghĩ, không biết sống ở miền Nam sẽ như thế nào nhỉ.
Vậy, Henry đâu?
Vâng, thưa ngài. Chúng tôi đang tìm kiếm.
Đang điều tra rất kỹ.
Kỹ hơn nữa đi.
Tìm hắn đi, Barts.
Ồ, nhớ mang chút thịt tươi xuống miền Nam.
Phải nuôi khá nhiều miệng ăn đấy.
Vâng, thưa ngài.
"Vâng, thưa ngài. Không, thưa ngài".
Cho mẹ của tao.
Xui quá nhỉ.
Đáng ra cũng giúp được tao bớt đau khổ.
Định chạy đi đâu đây?
Không như đuổi gà nữa rồi.
Cậu trai trẻ giờ đã lớn.
Và tới trả thù cho mẹ yêu quý.
Có hai loại người, cậu Lincoln à.
Thằng đủ can đảm để bóp cò súng
và thằng thì không.
Thuốc súng, giẻ, đạn.
Đừng rối lên.
Cậu không ngủ cả đêm rồi đấy.
Đúng không?
Làm rớt viên đạn rồi kìa, cậu Lincoln.
Máu của mẹ cậu ngon lắm đấy.
Thử coi của cậu có ngon hơn không!
Tôi nghĩ là ta nên
đóng cửa lại?
Vâng, tôi xin lỗi.
Chưa nhìn thấy gì đâu!
Thích phá đám lắm hả?
Hay cậu thấy sự ra đi của Gabrielle làm phiền mình?
Tôi xin lỗi, nhưng anh là ai?
Tôi là Henry Sturges.
Và cậu đang ở nhà tôi.
Và chuyện đã xảy ra...
là tôi cứu mạng cậu
khi cậu nỗ lực thảm hại để lấy mạng một thằng khác.
Anh làm gì ở đó,
mà sao anh biết tôi định giết Barts?
Sao à?
Tôi theo dõi một cậu bé thực hiện cái kế hoạch đã ấp ủ bấy lâu.
Nói thêm là đang say rượu.
Và tôi nghĩ, "Anh phí thời gian để theo dõi làm gì, Henry.
"Cậu ta chẳng đáng để tuyển.
"Chỉ là một cậu bé với trái tim đầy lòng thù hận".
Và tôi nhận ra, "thằng bé này quá ngốc!".
"Tôi cá nó chẳng hề biết nó muốn giết một con ma cà rồng".
Ma cà rồng?
Đúng vậy. Bất tử, loài quỷ hút máu.
Và rất may cho cậu, Lincoln,
săn chúng là sở thích của tôi.
Nhưng mà cà rồng chỉ là truyền thuyết.
Truyền thuyết không dập cậu bất tỉnh
sau khi ăn nguyên một viên đạn vào đầu.
Cảm ơn.
Không, cậu Lincoln, mà cà rồng có thật.
Chúng sống ở mọi thành phố và mọi bang
trên đất nước này.
Nếu những gì anh nói là thật, anh có thể giúp tôi giết hắn.
Tôi sẽ trả thù lao!
Tôi không làm vì tiền.
Việc cậu đang muốn làm là "giết" nó.
Hơi khó để giết thứ đã chết.
Nhưng anh không biết.
Mẹ tôi đã bị giết.
Và nếu tôi dạy cậu cách giết tên sát nhân,
thì được gì?
Có giúp bà ấy yên nghỉ?
Hay giúp những cậu bé khác có mẹ bị giết?
Nếu cậu chỉ muốn tìm kiếm sự báo thù,
hãy đi tìm nơi khác.
Hãy dạy tôi cách anh đã đánh. Tôi sẽ làm bất cứ gì anh sai bảo.
Cậu có hứa là sẽ dẹp bỏ mọi ý nghĩ trả thù
và dấn thân vào cuộc sống của một thợ săn?
Cậu không được có bạn bè,
không người thân.
Tôi đã nói bất cứ gì anh ta muốn nghe,
nhưng tôi chỉ quan tâm làm sao để giết con quái đã cướp đi mẹ tôi.
Tôi đồng ý.
Súng vùng cao Scotland.
Nếu 1 nòng chưa đủ,
thì 7 nòng chắc chắn ngon.
Khẩu Blunderbuss.
Và nếu cậu làm rớt đạn,
thì nhét nguyên cái đồng hồ vào đây cũng được.
Sao hả, Abe,
thích khẩu nào?
Thật ra, tôi không may mắn ở khoản súng đạn cho lắm.
Nhưng,
tôi từng làm tiều phu.
Tôi muốn cậu đốn cái cây này bằng một nhát chém.
Cây này sao?
Cái này phải dày cả gần nửa mét. Không thể nào.
Nhưng nó không phải là cây.
Nó là thứ cậu căm hận nhất trên đời.
Nói đi, cậu Lincoln,
cậu căm ghét thứ gì nhất?
Tôi hận Jack Barts.
Vậy hạ hắn đi.
À, rõ ràng là cậu không hận hắn đến vậy.
Nói đi, cậu hận thứ gì.
Tôi hận vì đã để mất mẹ mình.
Chưa đủ.
Tôi hận vì chúng ta đã sợ hãi.
Và?
Và mẹ tôi, cha tôi, và tất cả mọi người ta biết,
đều sống trong sợ hãi.
Thật thảm hại.
Tôi hận vì mình còn quá nhỏ.
Quá yếu đuối. Đúng.
Và cậu đã thất bại... Đúng thế!
...khi bảo vệ bà ấy. Đúng!
Và chính cậu đã để bà ấy ra đi.
No comments yet. Be the first to leave one.