The first 200 lines.
KHÁNH DƯ NIÊN Phần 1
Tập 28
Kẻ đó đã trúng mũi tên của ta,
nhất định là bị thương nặng.
Bây giờ các thị vệ đang tìm kiếm.
Vậy ngài không đi bắt thích khách,
chạy tới đây làm gì?
Ta lo lắng cho an nguy của điện hạ.
Có ta ở đây, ngài lo cái gì?
Hắn muốn tốt cho ta thôi.
Điện hạ.
Tiểu Ất, ta nhờ ngươi một việc.
Điện hạ.
Ta không nhận nổi chữ "nhờ" này.
Tự mình tìm tên thích khách đó,
giết hắn cho ta.
Không bắt sống ạ?
Vừa rồi ta cùng Trang Mặc Hàn,
nói chuyện bí mật trong điện,
bị hắn thấy rồi.
Điện hạ.
Ta với Trang Mặc Hàn đã làm giao dịch.
Đã bán đứng Ngôn Băng Vân,
của giám sát viện.
Ngươi nghe hiểu không?
Ta hiểu rồi.
Nếu ngươi muốn,
làm tròn chức trách của đại nội thị vệ,
thì có thể bẩm báo với bệ hạ ngay,
ta không trách ngươi.
Điện hạ thích làm gì,
thì làm đó ạ.
Năm đó ở thôn núi nhỏ đó,
cả nhà bị giết,
chỉ còn sót đứa bé sắp bị chết đói
nếu không có điện hạ đi qua đưa đi,
thì sớm đã mất mạng rồi.
Mạng của Tiểu Ất,
nguyện trả cho điện hạ bất cứ lúc nào.
Nếu có một ngày,
cả nước đối địch, lên án công kích,
Tiểu Ất cũng sẽ bảo vệ,
đồng hành cùng người.
Đứng lên đi.
Điện hạ.
Nói.
Ta cảm thấy bóng dáng kẻ đó giống Phạm Nhàn.
Phạm, Phạm Nhàn?
Che mặt, nhìn không ra.
Thân hình, chiều cao đều tương đương.
Ở Kỳ Niên Điện,
Phạm Nhàn đấu thơ uống say,
đã được khiêng về.
Không thể nào là hắn.
Có phải không đi xem là biết.
Nếu lúc này Phạm Nhàn không ở phủ,
vậy có lẽ là hắn.
Đi mau.
Nếu có người cản ngươi,
nói ta phái ngươi đi.
Rõ.
Điện hạ.
Sao người lại đem chuyện của Trang Mặc Hàn,
nói cho hắn biết?
Không giấu được nữa.
Sao lại chân tay vụng về thế?
Cẩn thận chút.
Cháo trong này,
suýt là đổ hết rồi.
Thật là. Nhược Nhược.
Di nương.
Con còn ở đó sao?
Đúng, con vẫn ở đây.
Phạm Nhàn thế nào rồi?
Ca ca, ca ca còn ngủ.
Vậy ta vào nhé.
Đang ngủ à?
Con bé này,
cả tối đều trông ở đây à?
Con không sao.
Ta thấy nó,
tối qua uống nhiều quá.
Sáng nay dậy sớm,
bảo nhà bếp nấu chút cháo.
Phạm Nhàn...
Ca ca còn ngủ.
Tối qua bị cảm lạnh,
con đắp thêm chăn cho huynh ấy.
Phong hàn linh cũng đang đun trên bếp rồi.
Ca ca tỉnh dậy là có thể uống.
Di nương muốn xem không?
Không, không.
Để nó ngủ, để nó ngủ.
Con cũng về nghỉ đi.
Ta trông cho.
Con không sao.
Hôm qua con,
có mấy câu thơ không hiểu,
muốn chờ ca ca tỉnh rồi hỏi huynh ấy.
Con bé này.
Phu nhân.
Nhỏ tiếng.
Đằng trước có chút chuyện.
Ta phải qua đó tí.
Vậy con...
Di nương đi đi ạ.
Con tiếp tục trông nhé.
Sớm như thế đã có người muốn gặp Phạm Nhàn à?
Đúng vậy.
Ai?
Phu nhân, là hắn.
Đây là hậu viện, ngài đừng...
Ngài không thể xông vào.
Ta từng gặp ngươi.
Ngươi là thị vệ trong cung.
Thống lĩnh đại nội thị vệ, Yến Tiểu Ất.
Tham kiến Liễu phu nhân.
Sao thế?
Đang phụng chỉ khám xét nhà cửa à?
Nặng lợi rồi.
Ta phụng chỉ của trưởng công chúa,
đến thăm Phạm Nhàn.
Liễu phu nhân cũng biết,
trong cung làm việc, không dám chậm trễ.
Đây mới là giờ gì,
mà đã gấp gáp thế.
Lòng yêu người tài không nóng vội không được.
Phu nhân.
Hay là nô tỳ đi gọi lão gia nhé.
Ta chỉ thay trưởng công chúa đến thăm,
hỏi mấy câu.
Sau đó sẽ hồi cung báo cáo.
Không cần đâu.
Đi theo ta.
Nhược Nhược.
Trong cung phái người tới,
đến thăm ca ca con.
Nhược nhược.
Con xem ca ca con tỉnh chưa?
Đây là Yến thống lĩnh.
Ca ca còn đang ngủ.
Không cần đánh thức đâu.
Ta chỉ vào xem một tí
lát về cũng dễ bề ăn nói.
Ngươi bước chân nhẹ chút.
Nhược Nhược tiểu thư, mời tránh đường.
Ca ca không thoải mái,
để sau rồi nói.
Xin lỗi.
Yến Tiểu Ất, ngươi đang làm gì?
Lệnh của công chúa, bất đắc dĩ thôi.
Nơi này là phủ Hộ bộ thị lang.
Công chúa không quản được mệnh quan triều đình.
Nhược Nhược tiểu thư, cô đang sợ cái gì?
Yến mỗ có thính lực rất tốt.
Sao ta thấy trong phòng,
không có tiếng thở?
Nhược Nhược.
Để hắn vào đi.
Thông cảm nhé.
Tối qua uống nhiều rượu,
lúc này thật sự không dậy nổi.
Còn nữa,
tối ta ngủ say.
Tiếng thở cũng nhẹ.
Yến thống lĩnh,
hay là nghe kỹ lại đi.
Mời hai vị tránh ra.
Trưởng công chúa có lời muốn nói với Phạm Nhàn.
Không có cái lý này.
Không sao.
Di nương, Nhược Nhược.
Hai người,
vén màn giúp ta.
Ta cùng Yến thống lĩnh nói chuyện.
Hai người ở ngoài đợi đi.
Di nương.
Cởi y phục ra đi.
Người trong cung,
bây giờ càng lúc càng thiếu quản giáo.
Chẳng có chút quy tắc nào.
Nhược Nhược, con không sao chứ?
Không sao.
Ta không có sở thích này.
Vừa rồi trong cung có thích khách xông vào.
Thế sao?
Bắt được chưa?
Chạy rồi.
Đây xem như là,
Yến thống lĩnh thất trách rồi.
Lưng của thích khách trúng mũi tên của ta.
Chắc chắn có vết thương.
Ngươi vén ra cho ta xem.
Ngươi đang hoài nghi ta?
Ta nghĩ chính là ngươi.
Chứng cớ đâu?
Không có.
Vậy ngươi tra xét ta có thánh chỉ không?
Cũng không có.
Vậy ta dựa vào cái gì cho ngươi tra xét?
No comments yet. Be the first to leave one.