The first 140 lines.
Sao thế, tép riu?
Hết chiêu để lôi ra rồi hả?
Đúng rồi chứ gì? Đấy là giới hạn của bọn tầm thường.
Mấy lời đó không làm tôi đau đâu.
Cậu không tự tin như cậu nói nhỉ?
Tôi không cảm nhận được lòng kiêu hãnh rõ ràng như của Andrews.
Cách cậu khinh miệt tôi...
cứ như nghĩa vụ gì đó vậy.
Im đi!
Đến đây thôi!
Frigus!
Niệm chú ở cự li bằng không, đây là bí quyết của cậu ư?
Dùng thần chú ở cự li dùng kiếm, một kĩ thuật cao cấp.
Tuy không thể bắt chước nhưng dụ cậu dùng thì kẻ tầm thường như tôi cũng làm được.
Cậu...
Đây là khoảng cách còn gần hơn cự li dùng kiếm, thứ mà pháp sư đặc biệt ghét.
Cậu biết bao nhiêu về công thủ ở khoảng cách này?
Định thắng bằng trò đó à, đồ tép riu?
Ra đòn quyết định đi, Fay!
Không trong cự li dùng kiếm thì nhỏ samurai không đáng lo.
Mục tiêu là một mình Michela.
Đến đây là kết thúc rồi!
Tonitrus!
Với cơ thể Fay, thần chú sốc điện vô dụng.
Đừng hòng đi tiếp.
Tôi đã thay đổi hình dung về thần chú.
Trước tôi chú trọng khả năng xuyên thủng, giờ tôi tập trung vào khả năng lan truyền.
Nó giống một dòng điện chạy trên bề mặt cơ thể,
khiến cậu chứ không phải Willock bị điện giật.
Cậu đã quá nôn nóng quyết phân thắng bại.
Nhiều lời!
Xông lên đi.
Đến đường cùng thì phá thế đứng của nhau... Chơi bẩn vừa thôi.
Cậu định đối đầu với tôi tới bao giờ?
Năng lực chiến đấu của tôi không bằng cậu,
nhưng tôi tự tin vào sức chịu đựng của mình.
Cùng xuống đáy vũng bùn nào!
Khi chỉ có một mình, kiếm thuật của cậu loạn cả lên.
Trái tim cậu chưa rèn luyện đủ đâu, Stacy.
Nếu cứ bào mòn sức tập trung của nhau mãi thì e người phạm lỗi sẽ là mình.
Vậy thì...
Lợi dụng góc chết của áo khoác ư?
Impetus!
Chân cậu tê cứng dưới đáy đầm rồi ha?
Tôi đã chiến thắng, Albright.
Tại sao...
Tại sao tôi không thắng nổi...
Tại sao... Tại sao chứ...
Bọn mình yếu hơn.
Chỉ thế thôi, Sue à.
Tôi xin lỗi vì cuối cùng lại thế này.
Cậu đừng bận tâm. Có điều...
Cho phép tôi hỏi một câu.
Các cậu vẫn luôn ghét tôi sao?
Cô không làm gì sai cả.
Chỉ là với cậu ấy, cô quá sáng chói.
Một trong những lí do phân gia tồn tại là để chuẩn bị lỡ tông gia tuyệt tự.
Nói cách khác,
cậu ấy sẽ thay thế cô trong trường hợp khẩn cấp.
Nhưng trường hợp của cậu ấy hơi khác.
Giống cô, cậu ấy cũng thừa hưởng dòng máu của Theodore McFarlane.
Cha cô là ngài McFarlane?
Tức cô là em gái cô Chela sao?
Về huyết thống thì đúng.
Nhưng tớ không được phép gọi cô ấy là em gái.
Cha tớ cũng không được gọi cô ấy là con.
Gia tộc tớ có lệ ban dòng máu pháp sư ưu tú của tông gia cho phân gia,
cha tớ tuân theo thông lệ cũ đó.
Một câu chuyện đầy trớ trêu.
Cậu ấy càng cố gắng, càng nổi trội trong số anh chị em...
thì càng bị cha làm lơ.
Vì ông ấy hiểu dòng máu của mình thấp kém hơn của Theodore McFarlane.
Cậu ấy biết được hoàn cảnh của mình năm 10 tuổi.
Cuối cùng cũng hiểu lí do cha luôn xa lánh mình,
cậu ấy đã đặt mục tiêu mới,
đó là chứng tỏ mình tài năng hơn cô,
khiến Theodore McFarlane phải công nhận cậu ấy là con gái.
Chuyện đó...
Ừ, vô vọng thôi.
Dù cậu ấy thắng được cô, giấc mơ ấy cũng không thành hiện thực.
Nhưng cậu ấy chẳng còn gì khác.
Với cậu ấy, theo đuổi điều đó chính là con đường sống.
Hai người đâu giống nhau.
Không giống tí nào cả.
Cô không thể thay thế cô Chela được.
Nanao?
Giả sử ngày mai, cô Chela mất mạng,
thì sau này, tại hạ phải coi cô là người thay thế sao?
Chịu thôi.
Con người khác công cụ.
Cả cô Chela, cô lẫn tại hạ...
đều được sinh ra và đứng đây lúc này với tư cách chính mình.
Thế nên tại hạ muốn biết tên cô chứ không phải ai đó khác,
kiếm sĩ đầy kiêu hãnh đã chiến đấu trực diện với cô Chela.
Chỉ thế thôi được không?
Lần nào Nanao nói chuyện cũng vậy.
Một ngày nào đó, cậu nên thử đấu với cậu ấy.
Nhất định cậu sẽ cảm nhận được gì đó.
Albright?
Tôi cũng muốn kể một câu chuyện cũ.
Chuyện này xảy ra đã khá lâu rồi.
Một người hầu trong nhà tôi có con gái bằng tuổi tôi.
Chẳng rõ từ bao giờ, chúng tôi bắt đầu chơi cờ với nhau.
Nào, Joseph, đấu với tớ!
Lại nữa à, Emma? Cậu định để tớ thắng bao nhiêu lần vậy?
Tớ đã học từ trong sách. Hôm nay tớ sẽ thắng.
Cậu ấy chơi dở tệ,
nhưng dù thua nhiều, cậu ấy vẫn không nản, tiếp tục thách đấu.
Cậu ấy đã nỗ lực học hỏi và từ từ giỏi lên.
Một ngày nọ...
Tớ thắng rồi. Thấy chưa, Joseph? Tớ thắng rồi.
Ừ, không nghi ngờ gì nữa.
Thành công rồi.
Thành công rồi.
- Cuối cùng mình đã thắng Joseph. - Tôi thấy vui nhiều hơn là cay cú.
Vì đó là lần đầu tôi thấy nỗ lực của người khác đem lại kết quả.
Tôi kể cho cha mẹ...
rằng cậu ấy đã lần đầu tiên tự mình đánh cờ thắng,
và đó là ván cờ thú vị nhất trước giờ.
Cha!?
Tôi bị phạt nửa ngày trời,
ý thức của một Albright khắc sâu vào tâm trí,
cùng cơn đau và nỗi sợ hãi không thể nào quên.
Tôi tự dưng rất muốn gặp và nói chuyện với cậu ấy.
Nhưng cậu ấy không bao giờ đến phòng tôi nữa.
Trong khi tôi bị phạt,
cả gia đình cậu ấy đã bị xử lí.
Ấy là lúc tôi hiểu ra rằng mình không được phép thua.
Việc tôi thắng hay thua không phải chuyện của riêng tôi...
mà là của cả nhà Albright.
Cậu đã nói tôi cư xử như thể đó là nghĩa vụ nhỉ, Oliver Horn?
Đúng rồi đấy.
Có lẽ sau này, tôi vẫn tiếp tục coi thường người khác thôi.
Arespondeo!
Đó là...?
Sting bee... Ong xuyên thủng!
Cậu định làm gì thế, Albright?
Nói rồi còn gì? Tôi là một Albright.
Vì vậy, kết quả này phải xem như không tồn tại.
Tất cả đầu hàng đi.
No comments yet. Be the first to leave one.