Calum Von Moger: Unbroken

Calum Von Moger: Unbroken

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Calum Von Moger Unbroken 2019 WEBRip x264-ION10
A Commentary by nenneides

Tags

webrip
web
x264
BRip
Published on: 2019-08-25
Downloads: 21
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

SÂN BAY TULLAMARINE MELBOURNE, ÚC

Vốn đam mê thể hình và làm cho một cửa hàng thực phẩm bổ sung,

Calum Von Moger được một người bạn ngỏ ý quay phim anh

để làm một đoạn clip tư liệu trên Youtube.

Đoạn clip này sau đó đã gặt hái thành công đầy bất ngờ...

thu hút hàng triệu lượt xem và biến chàng trai vô danh 23 tuổi

thành một trong những nhân vật có ảnh hưởng nhất ngành thể dục thể hình.

Xin nhắc lại, chuyến bay số hiệu JG678 sắp khởi hành tại Cửa ra 942.

Sáu năm qua, Calum đã dày công gây dựng tên tuổi và thương hiệu riêng.

Giờ anh bắt đầu lấn sân sang sự nghiệp diễn xuất ở Hollywood.

Thưa quý khách, đèn báo thắt dây an toàn đã tắt

để tự do di chuyển trong khoang.

Ôi trời đất quỷ thần ơi!

Trông anh ấy đô chưa kìa!

Calum là một chàng trai chân chất.

Được chú ý là vậy, nổi tiếng là vậy... nhưng cậu ấy không hề thay đổi.

Cậu ấy vẫn khiêm nhường như trước kia.

Em xin một kiểu tạo dáng kép nhé?

Nhất trí thôi. Gồng lên đi.

Trời đất ơi...

Anh chất lắm Calum ạ!

Tụi em yêu anh.

Ước gì tui được như anh ấy!

Đội von Moger!

Đây là cú...

Nhảy từ đây có sao không nhỉ?

- Đừng. - Đừng cái gì cơ?

- Chạm đáy đấy. - Chết đấy.

Đừng nhìn nhé.

- Nghe nói hôm nay cậu dẫn bạn đến tập à. - À vâng. Đây là Chris.

- Lính mới ạ. - Tình hình buổi tập sao rồi?

Như dòng chữ trên áo hả?

Tanh tưởi. Cực kì tanh tưởi.

Chưa đủ tanh thì để tôi ra ngoài, nhặt tí bùn đất

trát lên trông cho khiếp hơn nhé.

Kế hoạch hôm nay là gì vậy?

Tôi chẳng biết luôn.

Quả không hổ danh Calum và những thử thách điên rồ,

ngay bài tập đầu tiên, cậu ấy đã bắt tôi nâng hơn 180 kí rồi.

Nhưng tôi là người không ngại thử sức, nên thôi, để lắp thêm tạ lên thanh

rồi thử xem nhé.

Cậu tự tin chứ?

- Ừ. - Sao nghe chả giống tự tin gì thế.

"Cậu tự tin chứ?"

- "Ừ." - Tự tin mà.

Không khó lắm đâu. Cứ thử đi.

Cứ nhấc lên đã

xong đếm đến ba nhé.

- Một, hai, xong ba thì nâng. - Ba thì nâng. Nhất trí.

- Được chưa? - Rồi.

Một, hai...

Được rồi.

- Lưng vững đấy nhỉ. - Ừ.

Một, hai, ba.

Lại lần nữa nào.

Một, hai...

- Thấy gì không? - Không. Đau à?

- Cậu đau à? - Ừ.

Nhà vua đã bị thương.

Gặp sau nhé.

Hẹn mày, cơ tay trước.

Thôi, xong phim rồi.

- Cần chườm đá không? - Có, hình như có cái gì bị đứt ấy.

Nghe như tiếng đứt ấy. Nảy tách một cái. Đứt phựt một phát từ đây lên đây này.

Chết rồi, đau quá.

Bác sĩ rốt cuộc đã xác minh nỗi sợ hãi của Calum.

Anh bị rách cơ bắp tay và sẽ phải phẫu thuật.

MỘT NĂM SAU

Xong hết chưa?

Xong rồi.

Calum, bạn sụt bao nhiêu kí vì chấn thương?

Ờ, khoảng tầm 18 đến 22 ki lô cơ bắp đấy.

Vâng.

Vâng.

NHÀ CỦA CALUM NAM CALIFORNIA

92.3 KG

Đây là năm nhiều thách thức nhất trong sự nghiệp của tôi.

Chấn thương liên miên,

rồi thì ngôi nhà, rồi vụ hoả hoạn nữa.

Quá nhiều thứ làm tôi lung lạc và đe doạ sự nghiệp của tôi,

nhưng...

được ăn cả còn ngã thì về không thôi.

Vâng.

THÁNG CHÍN NĂM 2017 MỘT THÁNG TRƯỚC KHI RÁCH CƠ

LOS ANGELES, CALIFORNIA

2016 - CLASSIC MEN'S PHYSIQUE QUÁN QUÂN

BIGGER SOẠN BỞI ANDY WEISS & GEORGE GALLO

Trong phòng lúc đó còn có hai cô nàng nữa.

Cả hai đều ngủ say như chết.

Vâng.

Nhà sản xuất Steve Jones là người đã liên lạc với tôi.

Họ đang dự định làm một bộ phim dựa trên cuộc đời của anh em nhà Weider,

Joe và Ben Weider.

Họ mời tôi đóng vai Arnold hồi trẻ,

thế là tôi nhận lời, và theo lịch

thì tháng Mười một tới sẽ bấm máy.

Giờ tôi sẽ phải tham gia các buổi luyện giọng

và học thuộc lời thoại để đợi đến lúc đó.

Tôi gần như chưa kịp tập tí nào luôn vì lúc nào cũng có cả đống việc

rồi cả đống khách, thậm chí còn chưa có thời gian xem kịch bản.

Nên chưa biết thế nào nữa.

Tôi từng mơ lên đại học sẽ theo ngành động vật học, nhưng kết quả học của tôi

không tốt. Tôi không chăm lắm.

Thế là tôi quyết định đi làm luôn và kinh qua đủ thứ việc.

Hồi tôi còn làm với... sau khi thôi làm hướng dẫn viên,

lũ trẻ toàn gọi tôi là "chú Arnie" rồi thì "Đô Vật," "Kẻ huỷ diệt,"

đủ thứ biệt danh trên đời.

Cả hai đứa mình đều không phù hợp để lái xe nên em sẽ đề xuất James

làm tài xế nhé.

Một ngày nọ, cậu bạn tôi tới tiệm GNC tôi đang làm hồi đó,

và cậu ấy nảy ra ý tưởng quay một clip truyền cảm hứng đưa lên Youtube.

Đoạn clip đó bất ngờ gây bão cộng đồng mạng, và đột nhiên tôi nhận được

sự quan tâm từ các công ty thực phẩm bổ sung Mỹ,

họ liên lạc với tôi, và người ta muốn làm quản lý cho tôi, kiểu kiểu vậy.

Thế là tôi quyết định thử một phen.

Họ đón tôi qua Mỹ để thương thảo hợp đồng

các kiểu. Tôi chả hiểu lúc đó mình đang làm gì nữa.

Tôi đâu biết nghiên cứu hợp đồng.

Nhưng tôi vẫn xem xét mọi thứ cẩn thận, và rồi cũng đặt bút ký.

Sau đó thì tôi nhận được thị thực, có nhà tài trợ và bắt đầu sự nghiệp mới.

Hồi mới đến tôi đã gần như bị sốc.

Có xe mới, có nhà mới, có hàng xóm bạn bè mới.

Tôi còn phải tập nói chuyện chậm lại...

vì người Mỹ hầu như không hiểu tiếng lóng.

Tiếng lóng ở đây hơi khác.

Nhưng đó cũng là quãng thời gian rất vui.

Nhưng tôi nghĩ Úc thì vẫn đẹp hơn.

Ở quê tôi, bãi biển và thiên nhiên đẹp hơn ở đây nhiều.

Đến mẹ cơ mà.

- Anh ấy tranh lượt mẹ à. - Nó tranh lượt mẹ này. Nãy cũng thế.

Vầng...

THÁNG MƯỜI HAI NĂM 2016 ANGLESEA, ÚC

INGRID VON MOGER MẸ CALUM

Anh có mỗi thế thôi đồ dở.

Hồi bé, con vô tư lắm ấy.

Cứ bảo gì nghe nấy thôi, hết đi theo các anh lại đi theo lũ động vật.

Động vật luôn gắn liền với cuộc sống của Calum.

Từ bé đến giờ.

Tôi sinh ra ở Castlemaine, thành phố trung tâm bang Victoria.

Tôi sống ở một trang trại nhỏ tại đó chín năm,

tám năm cuộc đời.

Lớn lên cùng những điều giản đơn, lùa lũ gà ở sân sau,

trốn qua nhà bạn chơi rồi nhảy vào bể,

những trò tiêu khiển ngoài trời.

Hồi bé gia đình tôi có luật chặt chẽ.

Mỗi sáng thức dậy là phải đánh giày, phải chải tóc lệch qua một bên.

Rồi chúng tôi sẽ quây quần ăn sáng bên nhau,

mẹ sẽ nấu cơm trưa

cho chúng tôi đem đến trường.

Chúng tôi phải mặc đồng phục, phải đeo cà vạt.

Trường chúng tôi học hồi đó rất nhỏ.

Năm tôi học chỉ có đúng ba đứa bạn cùng tuổi,

trường thì là một nhà thờ cổ.

Tóm lại là một khởi đầu không đặc sắc.

Rồi gia đình tôi chuyển tới vùng bờ biển, đến Anglesea

năm tôi tám tuổi thì phải.

Ở đó thì mọi thứ đáng nhớ hơn nhiều.

Lớn hơn một chút, tôi hay cùng bạn bè ra biển chơi mỗi cuối tuần

hoặc sau giờ học, chạy trên bãi biển, tới các câu lạc bộ lướt sóng,

tới phòng gym, tập tành chút đỉnh, rồi ra tiệm nốc cả đống đồ ăn.

Nơi đó là thiên đường cho chúng tôi.

Bờ biển trải dài mênh mông, tha hồ bơi lội, câu cá,

tóm lại là chúng tôi không bao giờ thiếu trò vui để chơi cả.

Trò được ưa chuộng nhất đó là nhảy từ trên cao xuống nước.

Thời nhỏ chúng tôi đều khá hiếu động.

Hồi đó anh có hay chơi ngông không? Có chơi mấy trò nguy hiểm các thứ không?

Nói là chơi ngông thì cũng không hẳn, chỉ là thích bắt chước mấy anh lớn

hoặc lũ bạn hoặc là, vâng, thật ra thỉnh thoảng cũng có nghịch dại.

Hồi nhỏ bố mẹ anh có nghiêm khắc không?

Có đấy, có thể nói là khá nghiêm khắc.

Chúng tôi chỉ cần quá trớn là sẽ bị phạt ngay.

Nhà tôi có tận sáu anh em nên bố mẹ không thể mềm mỏng được.

Tôi có một em gái và bốn anh em trai.

Anh cả hơn tôi sáu tuổi.

Anh ấy khá là trầm tính. Không hay nghịch ngợm lắm.

Anh Marlon đó, đây là anh Harley, kém Marlon một tuổi.

Còn đây là anh Alex, hơn tôi hai tuổi.

Gần nhau nhất nên tôi hay noi gương anh ấy nhất.

Tôi với anh ấy có khá nhiều sở thích chung chung.

Boxing này, thể hình này.

Còn đây là em trai tôi và em gái tôi.

Eddie kém tôi năm tuổi,

nó cũng hay noi gương nghịch ngợm của các anh lắm.

Giống bully này.

Con trai cưng của bố tôi đó.

Có một từ anh tôi đã dạy tôi hồi tôi còn bé.

Sự kiên định.

Còn nhớ lần đó tôi ngồi học trong ga ra.

Và anh ấy giải nghĩa từ đó cho tôi từ hồi bé tí và điều đó rất có ích

vì tới tận bây giờ đó vẫn là từ mà tôi tâm đắc.

Thương hiệu là tên tuổi, bản thân tôi.

Mặt hàng mà tôi bán thì chủ yếu là đồ tập, phụ kiện tập.

Đây là cách rất tốt để liên kết với người hâm mộ và những người theo dõi.

Mỗi món đều có ý nghĩa riêng .

Không chỉ là hàng hoá, chúng còn truyền tải những câu tôi nói,

những thứ liên quan đến tôi

hoặc có liên hệ với quê hương tôi.

Có nhiều nhánh liên quan lắm.

Thực phẩm bổ sung này, quần áo này,

các cuộc thi này, mạng xã hội này.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left