The first 200 lines.
THÁNG NĂM
Haley, bố cháu đang gọi điện. Có chuyện khẩn cấp.
- Phil đi tẩm quất sao? - Hình như là "bẩn nhất".
Cam, là "tẩm quất" hay "bẩn nhất"?
Anh sẽ vứt cái niềng răng ngớ ngẩn này ngay khi về nhà.
Phil, giữ máy nhé. Em sẽ bật loa ngoài, được chứ?
Andy đang đi cầu hôn Beth!
Tụi em không nghe thấy gì!
Ném em điện thoại.
- Không! - Không, chị nói đúng.
- Ta đều có điểm mạnh, em thì giỏi vứt đồ. - Đây, Cam.
- Bố à? - Haley, Andy đang đi cầu hôn Beth!
- Thật tuyệt! - Không hề!
Haley và Andy yêu nhau, nhưng chúng không biết điều đó!
- Thật không, con yêu? - Bố, sao bố lại nghĩ anh ấy yêu con?
Bố có thể thấy bằng cách nó ôm tạm biệt con.
Phil, anh chắc chứ?
Claire, anh nghĩ anh biết ánh mắt khi đang yêu ở mắt người khác.
Việc này thật điên rồ. Con có nên gọi anh ấy không?
Điện thoại nó tắt rồi, nhưng nó nói sắp ra bãi biển.
Con biết bãi biển anh ấy thích.
Em tưởng chị là "bãi" anh ấy thích.
Chúa ơi, họ kia rồi.
Con có nên làm không? Không.
Con sẽ làm.
Con yêu, khoan đã.
Con phải thật chắc chắn về việc này.
Con sẽ tới đó và chia cắt họ để làm gì?
Để đi chơi và hẹn hò đến khi có người mới à?
Ai biết được ạ? Nhưng...
tụi con không nên có cơ hội tìm ra bản thân ạ?
Mẹ chỉ đang nói nhìn vào tương lai một chút.
Con 21 tuổi, và đó có vẻ là một chàng trai
sẵn sàng yên bề gia thất.
Con đoán việc đó đã được quyết định rồi.
Con cảm thấy thật ngu ngốc.
Không. Con yêu, không.
Con không việc gì phải xấu hổ.
Chúa ơi! Họ tới rồi! Trốn đi!
THÁNG SÁU
Ôi, Chúa ơi.
Bố có vẻ căng thẳng.
Bố con chỉ đang trả hóa đơn thôi.
Mọi chuyện ổn chứ, em yêu?
Anh đi bộ tới đây này.
Em tưởng anh gọi Uber đi khắp nơi.
- Được rồi. - Được rồi, em cần hít thở.
Cái đó vẫn miễn phí nhỉ?
Mitchell, không tệ đến vậy.
Thế à? Vì mấy tuần rồi em không đi làm.
Em không biết điều gì sẽ tới.
Ta đang sống nhờ lương giáo viên thể dục,
và bằng cách nào đó em để anh
dụ em mua căn hộ tầng trên.
Sao vậy ạ? Chúng ta bị nghèo ạ?
Không, trong khi bố kia tìm việc,
bố sẽ nhận công việc
làm giáo viên dạy lái xe mùa hè.
Việc đó thì kiếm được bao nhiêu?
Được đồng nào hay đồng ấy.
Với cả, Mitchell, rất nhanh thôi,
em sẽ quay lại một văn phòng buồn tẻ
với vài luật sư buồn tẻ,
ước rằng em đã tận dụng quãng thời gian này. Anh nói đúng chứ?
Như thế không phải là không giống em.
Chính xác, vì vậy sao em không chớp lấy cơ hội
làm gì đó vui vẻ, kiếm một thú vui?
Em biết đấy, mỗi khi ta vào phòng tranh, em luôn nói,
"Ngớ ngẩn như thế em cũng vẽ được."
Chứng minh đi.
Anh biết gì không? Đúng thế. Em vẫn luôn muốn vẽ vời.
Và tầng trên sẽ thành máy in tiền từ việc cho thuê
một khi ta sơn nó, thêm nội thất, sửa điện,
làm lại đường nước,
và tìm ra nguyên do chỗ màu nâu đó không ngừng lớn lên.
Nó đang lớn lên à?
Hai người thực sự vừa phí cả ngày may chăn từ quần áo à?
Ta đã có quãng thời gian tuyệt vời, phải không, con yêu?
Con không khóc nữa rồi.
Để giúp loại Andy ra khỏi đầu con bé,
Haley và tôi đang làm chăn từ toàn bộ quần áo cũ của nó...
Và một vài món đồ tôi cần Phil ngừng mặc.
Tuyệt. Hình vuông đó giống hệt họa tiết ở mũ Kangol của anh.
Anh có tin được bên ngoài rực rỡ thế nào không?
Và giờ bên trong cũng rực rỡ.
Vì em ở trong. Rõ chưa?
Này, anh muốn đố em về bảng tuần hoàn hóa học chứ?
Ô-xi Kali.
Anh ấy dùng nguyên tố hóa học để nói "OK".
Vui thật đấy.
Mẹ, giờ ta uống rượu được chứ?
Con yêu, đang là giờ ăn trưa.
Vậy tức là "được".
Sao anh cảm giác như em đang hả hê về việc này nhỉ?
- Sao? - Haley buồn rầu lại cần mẹ mình.
Thật nực cười.
Em chỉ giúp nó chuyển trái tim vỡ vụn
thành cái gì đó tích cực hơn.
Làm ơn, đó là câu ngụy biện đáng buồn nhất kể từ cái chăn AIDS.
Haley đang thương tiếc bản thân và em đang lợi dụng điều đó.
Anh không biết đang nói gì đâu.
Mẹ, con sẽ chợp mắt một lát.
Con yêu, con muốn mẹ ôm con
tới khi con ngủ không?
Được rồi, thôi nhé. Tiệc thương cảm đã kết thúc.
Tới giờ vui vẻ của nhà Dunphy rồi. Ta sẽ đi xem phim.
Lần cuối con đi tắm là khi nào?
Hôm nay là ngày mấy?
Chúng ta sẽ chờ.
Tôi biết cô không thể tiết lộ, nhưng cái B. Willis Jungle Gym...
đó là Bruce Willis, phải không?
Con anh ấy học ở đây à?
Chúng tôi tự hào về quyền riêng tư ở Davenport,
nhưng chắc anh có "giác quan thứ sáu" về việc này.
Tôi chết mất thôi.
Anh ta có vẻ là người
mà cô muốn uống bia cùng.
Chúng tôi để mỗi giáo viên trông bốn trẻ.
Cháu có một thắc mắc.
Cháu học cùng một bạn từ trường cô ra,
Theodore Durkas.
Cô đã biến cậu ta thành quái vật, hay cậu ta đã luôn như thế rồi?
Thật ra tôi nhớ Teddy Durkas.
Nó là một cậu bé đáng yêu.
Cháu sẽ gửi lời chào
vào lần tới cậu ấy khiến đầu ti cháu tím bầm.
Joe, con đã làm gì?
Đó không phải lỗi của nó.
Những tủ gỗ này là quà tặng một của phụ huynh cũ
tự huyễn mình là một thợ mộc.
Tôi không thể nói ra là ai, nhưng thật mỉa mai
anh ta không biết dùng búa và giờ ta "không được chạm vào nó".
Cô cứ bảo là không được nói, và rồi cô lại nói.
Thật tốt khi nói chuyện với người lớn.
Này, chúng tôi chấp nhận. Cô muốn Joe? Nó là của cô.
Các vị rất thông minh đặt chỗ trước cho năm tới.
Năm tới? Còn năm nay thì sao?
Chúng tôi tuyển sinh trước ít nhất một năm.
Dù thế, vẫn có một danh sách chờ rất dài đấy.
- Cô đang đùa. - Tôi rất tiếc, ông Pritchett.
Các vị có thể thử Trang Trại Học Tập.
Phải. Chỗ đó nghe rất được.
Trang Trại Học Tập mà nghe được à?
Phải, ở làng tôi, chỉ bọn trẻ giàu nhất
mới được phép học ở trang trại.
Hy vọng mọi người thích khủng long.
Anh đã mua vé phim Khách sạn Hoa cúc vàng Hạng hai cho ta.
Con biết bố đang đùa,
nhưng con thấy phần một vô cùng cảm động.
Con không biết ở trung tâm thương mại có nhiều người nắm tay nhau thế.
Và giờ đồng tính được hợp pháp hóa rồi,
vậy cơ bản là tất cả mọi người.
Con yêu, mẹ sẽ nắm tay con. Lại đây.
Đó là Dylan à?
Không. Đó nhất định không phải Dylan.
Dylan!
Xin chào, gia đình Dunphy!
Gì thế này?
Cháu thế nào, anh bạn?
Cuộc đời như tàu lượn siêu tốc, nhưng cháu đủ lớn để chơi.
- Đúng thế. - Haley, trông em vẫn ngon như trước.
Cảm ơn. Có chuyện gì thế?
Giờ anh đang thiết kế áo thun,
và anh đang cố mời chào các cửa hàng bán nó.
Anh đang mặc một cái.
- "Lie" à? - "Live."
Cổ áo là chữ "v".
Sáng tạo đấy.
Vâng, và cháu có đầy đủ những từ tuyệt vời có "v".
"Love", "dove"...
- "Leave." - ..."Governor."
Chà, quả là ý tưởng hay.
Thật vui khi được gặp em.
Em muốn uống cà phê vào lúc nào đó không?
Bây giờ em không làm gì cả.
Xem phim.
Có cố gắng, nhưng không phải từ có chữ "v" nào cũng được, cô D.
Hai đứa đi chơi vui nhé.
"Này, Dylan!"
THÁNG BẢY
Mitchell, em có biết
con gái ta đang ăn bánh kẹp tương cà chứ?
Tốt, nó đã tìm thấy gì đó.
Vậy là hôm nay em không đi mua đồ.
Em sẽ đi, nhưng sau lớp yoga.
Anh nên đi cùng em,
vì anh có vẻ rất căng thẳng.
Ồ, chắc họ có lớp năm phút
mà anh có thể lẻn vào giữa trại hè bóng đá và dạy lái?
Không, anh rất tự hào về em và cây bưởi chùm của em.
- Tòa nhà Chrysler. - Mitchell thực sự đẩy
vụ "nghỉ ngơi" này xa hơn tôi mong đợi.
Nhưng em ấy đã hỗ trợ chúng tôi nhiều năm trong khi tôi theo đuổi đam mê
chụp hình, nhảy hip-hop, săn cáo.
Nên tôi không thể là người bảo em ấy kiếm việc làm.
Nhưng chắc người khác có thể.
Này, Charlie à? Cameron đây.
Chồng tôi, Mitchell từng làm việc cho anh.
Tôi nhớ anh rồi. Phải, quả là bất ngờ tuyệt vời.
Tôi biết! Điên rồ thật!
No comments yet. Be the first to leave one.