The first 197 lines.
=Cẩm Tâm Tựa Ngọc=
=Tập 1=
Đại thái thái.
Thập Nhất vẫn còn là một đứa trẻ.
Không hiểu gì cả.
Thập Nhất thật sự không cố tình làm hỏng
Lữ Di Nương
cây trâm của Nguyên Nương đâu.
Mẹ, mẹ tha cho Thập Nhất đi.
Đại thái thái.
Con bé không cố tình làm hỏng
trâm cài của Nguyên Nương thật mà, đại thái thái.
Con bé không cố tình đâu.
Xin hãy tha cho Thập Nhất đi đại thái thái.
Xin hãy tha cho Thập Nhất.
Thập Nhất.
Thập Nhất.
Thập Nhất.
Mẹ xin con.
Con cầu xin thái thái đi được không?
Con cầu xin đại thái thái đi,
được không hả con?
Thập Nhất.
Xin các người, đừng đánh nữa.
La đại thái thái
Nguyên Nương là đích
Thập Nhất Nương là thứ.
Đích và thứ khác biệt.
Vai vế lớn nhỏ phải có thứ tự.
Đây là quy tắc.
Mẹ.
Mẹ.
Mẹ.
Mẹ.
La Thập Nhất Nương
Sao thế?
Sao thế Thập Nhất?
Mẹ.
Có phải mơ thấy ác mộng không?
Được rồi, được rồi.
Không sao rồi.
Mẹ ở bên cạnh con đây.
Đừng sợ.
Mai còn phải vội lên đường.
Ngủ sớm chút đi.
Nào.
Đúng là càng lúc càng thuần thục.
Không uổng bao công sức dạy dỗ
của Giản sư phụ dành cho con.
Con còn nhớ không?
Ba năm trước,
khi con vừa bắt đầu học được cách thêu thùa
thì đã tặng mẹ món đồ thêu đầu tiên này.
Mẹ vẫn luôn mang theo bên người.
Chớp mắt một cái,
thời gian trôi qua thật là nhanh.
Mẹ, đợi con thêu xong cái này
thì mẹ có thể đổi cái mới rồi.
Được.
Ba năm nay,
La phủ không hề ngó ngàng thăm hỏi đến chúng ta,
tiền tiêu hàng tháng lúc có lúc không.
Nếu không nhờ những món đồ thêu của tiểu thư
thì chỉ e chúng ta
đã chết đói ở Dư Hàng từ lâu rồi.
Nói ra thì
lần này bỗng nhiên đại thái thái
gọi chúng ta về kinh,
không biết là phúc hay họa nữa.
Mẹ, yên tâm đi.
Con gái sẽ không để mẹ chịu khổ nữa đâu.
Hầu gia.
Đã sắp xếp xong bên nhà trọ Vân Lai rồi.
Hầu gia.
Hai tên tội phạm bỏ trốn kia
sẽ đến thật sao?
Nơi đó là hang ổ ngầm của bọn hải tặc Phúc Kiến.
Giang Hòe, Lưu Dũng
muốn trốn về Phúc Kiến,
chắc chắn phải cần trợ giúp của chúng.
Đều tại thuộc hạ tắc trách.
Chuyện đến nước này,
truy cứu thêm nữa cũng chỉ phí công.
Kế sách hiện nay
là phải nhanh chóng
bắt được tội phạm bỏ trốn để áp giải về lại kinh thành.
Vâng.
Cũng đã muộn rồi.
Đông Thanh,
tìm một nhà trọ ở phía trước để nghỉ ngơi đi.
Xem đi nào, mời ghé xem.
Từ Lệnh Nghi
Hai vị khách quan,
mời đi bên này.
Từ từ thôi ạ.
Trà đến rồi đây.
Hai vị khách quan muốn ăn gì không?
Chết rồi.
Đây là ám hiệu của họ.
Lâm Ba
Khách đến rồi.
Vị cô nương này,
nhà trọ đã hết chỗ rồi.
Đi về phía trước một con phố nữa
vẫn còn một nhà trọ khác.
Cảm phiền các vị đi tiếp về phía trước nhé.
Chẳng phải ở đây vẫn còn bàn à?
Di nương, chúng ta qua bên kia.
Mẹ.
Cũng đã muộn rồi,
chúng ta đổi nhà trọ khác để ở thôi.
Chuyện này
có cần…
Làm gì vậy?
Giang Hòe, thả người ra.
Bằng không giết không tha.
Nực cười.
Rơi vào tay triều đình,
e là sợ còn khó chịu hơn cả chết.
Thả bọn ta đi.
Bằng không…
ta sẽ giết ả ngay.
Ngươi thả con bé ra.
Thả con bé ra.
Thập Nhất.
Thập Nhất.
Tiểu thư.
Đại ca, cưỡi ngựa đi.
Qua cầu.
Thập Nhất.
Con cẩn thận đấy.
Tiểu thư.
Hầu gia.
Hầu gia.
Đi.
-Thập Nhất. -Tiểu thư.
Thập Nhất.
Thập Nhất.
Đi.
Đại ca, làm sao đây?
Bảo họ tránh ra hết cho ta.
Bằng không,
ta giết ả ngay.
-Thập Nhất. -Tiểu thư.
Tiểu thư.
Tiểu thư.
Nguy hiểm, tiểu thư!
Đừng bắn trúng con bé.
Bắt người.
Mau bắt người đi.
Công tử, hình như đã xảy ra chuyện gì đó.
Công tử, có người rơi xuống nước rồi.
Ta qua đó giúp đỡ.
Công tử.
Thập Nhất.
Con làm bọn ta sợ chết đi được.
Thập Nhất.
Tiểu thư, cuối cùng người cũng tỉnh rồi.
Có thấy chỗ nào không khỏe không?
Đông Thanh
Có thấy chỗ nào không khỏe không?
Ta không sao.
Từ từ thôi.
Đây là đâu vậy?
Đây là nhà trọ.
Ban nãy may mà có
một vị công tử tốt bụng đã cứu con.
Con vì cứu mẹ
nên mới rơi vào tay lũ cướp.
Con nói xem lỡ như con
có xảy ra chuyện gì
thì con bảo mẹ phải sống sao đây.
Mẹ, đều đã qua cả rồi.
Mẹ cứ yên tâm đi.
Cũng không biết là
quan của phủ nha nào.
Em chưa từng thấy
người làm quan nào xem mạng người như cỏ rác như vậy.
Lúc đó tiểu thư
còn đang nằm trong tay tên cướp
mà bọn họ đã bắn tên rồi.
Nếu như mũi tên đó
chỉ lệch đi một chút thôi
vậy thì tiểu thư đã…
Người đó tuy là lạnh lùng vô tình,
nhưng nếu như không quyết đoán như vậy
thì ta cũng không thể nào thuận lợi thoát khỏi nguy hiểm.
Được rồi, được rồi,
mau uống canh gừng đi
cho ấm người.
Là thuộc hạ phòng vệ thiếu sót
nên mới suýt chút nữa đã làm hại đến người vô tội.
Nếu như hầu gia không đến kịp thời
thì thuộc hạ đã mắc tội lớn rồi.
Đây không hoàn toàn là trách nhiệm của ngươi.
Chỉ là…
vì sao hầu gia
No comments yet. Be the first to leave one.