The first 200 lines.
TỬ THỦ PHẦN II
Ê, này! Báo động lầm đấy. Khoan đã!
Được rồi, tôi đây. Chúng tôi đây, không sao đâu!
-Giải quyết êm đẹp rồi à? -Ừ, chắc rồi. Tại chỗ giam xe.
Lần sau nhớ xem bảng hiệu nhé.
Tôi đến đây đón vợ tôi. Các anh phải chừa cho tôi chiếc xe này chứ!
Được. Bảo đảm ngày mai từ 8 giờ đến 4 giờ chiều.
Đóng 40 đô! Chúng tôi trả lại xe.
Đừng, đừng ghi biên lai.
Trời ơi, xe bà già vợ tôi đấy.
Bả không ưa tôi vì tôi không phải nha sĩ.
Tôi là cớm của Los Angeles,
Tôi ghé L.A 1 lần rồi. Tôi ghét lắm!
Tôi hiểu, chính tôi... cũng đâu có ưa.
Ê, cái chắn bùn bằng nhựa, nhẹ tay dùm đi!
Thông cảm một chút đi mà.
Trước đây tôi là cớm New York.
Tôi mới dọn đến L.A. vì vợ tôi làm ở đó.
Anh nói sao?
Đây là Thủ đô Washington, trái tim của nền Dân chủ.
Giúp nhau một tí đi mà.
Thôi, Giáng sinh đến rồi.
Vậy thì xin ông già Noel chiếc xe khác!
Chúc Giáng sinh vui vẻ!
Làm việc đi, Murray!
Đồ khốn kiếp!
Chào cô. Điện thoại ở đâu vậy?
-Ngay đằng kia. -Cảm ơn rất nhiều!
Leonard Adkins ấm áp hơn.
Câu chuyện mỗi phút thêm nóng bỏng.
Các biện pháp an ninh được áp dụng
tại phi trường Escalan của nước Cộng hoa Valverde.
Chính phủ nước Cộng hòa Valverde đưa tin...
Tướng bị phế truất Ramon Esperanza...
được giao trả tức khắc cho Hoa Kỳ.
Chỉ mới 2 năm trước đây, tướng Esperanza
đã đưa quân đội nước ông vào 1 chiến dịch chống Chủ nghĩa Xã hội...
bằng tiền và sự cố vấn của Mỹ.
Esperanza đã mất chiếc ghế quyền lực
trong cuộc bầu cử mới đây ở xứ ông, và gần hơn, ở nước nhà,
khi giới chức cao cấp của Lầu 5 góc... được lệnh cung cấp cho ông ta
các loại vũ khí, bất kể sự cấm đoán của Quốc Hội.
Nhiều bằng chứng cho thấy lực lượng của tướng Esperanza...
đã vi phạm sự trung lập của các nước láng giềng,
chiếm dụng số tài khoản Quốc Hội.
Esperanza bị quy kết cho là đã dùng tiền của Quốc hội...
vào việc buôn ma túy.
Mặc dù Esperanza đã bị cách chức Tổng tư lệnh vào đầu năm nay,
quyết định trao trả ông ta chỉ đến vào hôm qua.
Những người ở Washington DC cho biết
có 1 cú điện thoại đã làm nên chuyện đó.
Điện thoại từ...
Được rồi!
Tìm được điện thoại là gọi ngay, dù là ai.
Tạm biệt.
Xin lỗi, cảm ơn.
Trung úy McClane đây. Ai vừa gọi đó?
-Em muốn nghĩ em là ai đấy! -Ôi, cưng!
Cưng ơi, cưng đang ở đâu vậy? Sắp đáp chưa?
Bây giờ là thập niên 90, anh quên rồi sao?
Nào là bọ điện tử, lò vi ba, máy fax, điện thoại máy bay...
Ừ, theo anh biết thì sự tiến bộ đã đạt tới đỉnh bánh pizza đông lạnh.
Anh à, sẽ đáp muộn nửa giờ đấy.
Em muốn báo anh biết, thế thôi. Các con khoẻ chứ?
Bọn chúng tá hỏa vì chỗ kẹo bánh mà ông bà ngoại cho.
Này, mẹ có cằn nhằn vì anh mượn chiếc xe mới cáu không?
Không! Chưa em à!
Cưng này, chừng nào xuống...
ta thuê xe, nghỉ ở khách sạn, gửi con cho ông bà được không?
Mình gọi hầu phòng phục vụ,
uống Champagne, em nghĩ sao?
Đồng ý, thưa trung úy.
Nửa giờ sau gặp lại.
Anh yêu em. Tạm biệt!
Khoa học kỹ thuật tuyệt vời quá phải không?
Chồng tôi lại không nghĩ thế.
Tôi thì có đấy.
Trước đây tôi phải mang theo những thứ khủng khiếp.
Còn bây giờ...
Tôi sẽ chích điện bất cứ tên vô lại nào dám chọc tôi!
Tôi đã thử lên con chó con của tôi.
Con vật khốn khổ khập khiễng cả tuần!
Xin lỗi.
Trông ông rất quen.
Nhiều người nói thế. Tôi có lên ti-vi.
Phải. Tôi cũng vậy.
-Lấy đồ nghề đi. -Lấy rồi.
Amy Nichole trực tiếp truyền hình từ sân bay Escalan,
nơi tướng thất sủng Ramon Esperanza...
vừa đến trong sự canh gác nghiêm ngặt.
Nhà độc tài bị dẫn độ lại có vẻ hứng khởi.
Ông ta cười, vẫy chào dân chúng như một chính trị gia.
...hàng ngàn tù chính trị trong thập niên qua, kể cả tân Tổng thống.
Không nghi ngờ gì nữa, ông ta vẫn được
nhiều người nhiệt tình ủng hộ, ngay tại đây và cả ở nước ngoài.
Nhiều nguồn tin từ Đài Capitol nói...
-Gì hả? -Chúng tôi cần xem lại các thiết bị.
Các đường dây điện có vấn đề gì không?
Ôi, tôi chẳng biết gì cả.
Nếu không phiền, cho phép chúng tôi xem qua nhé?
Xin mời tự nhiên!
Dù sao đóng cửa nhà thờ cũng là chuyện không nên.
Giáo dân ở đây vẫn đến, nhưng sẽ không giống trước đâu.
Tôi ở đây đã nhiều năm, và vẫn ở đây với nó.
Tôi cảm thấy như
1 phần đời tôi chết theo nhà thờ này.
Nói đúng đấy!
...Buôn ma túy, và hối lộ các nhân viên nhà nước.
Chắc ông ta không để lộ điều ấy,
nhưng dù lạc quan đến mấy, họ cũng không thể che giấu chuyện
cuộc chiến chống ma túy của Mỹ rốt cuộc đã dẫn tên tù đầu tiên đến.
Đây là Buckwheat. Trụ sở hội đã mở cửa.
Tại Dulles đây, những nhân viên thầm lặng của ngành Tư pháp
đang chờ còng tay con người đã trở thành biểu tượng cho kẻ thù...
của cuộc chiến chống ma túy của Mỹ.
Trận chiến này có thể xem là đang thắng lợi, nhưng vẫn gieo hoang mang.
Đây Samantha Coleman với bản tin buổi tối...
Nghe rõ, thưa đại tá.
Đại tá đấy!
Mọi người vào vị trí! Thời tiết ra sao?
Tuyết rơi đột ngột dọc bờ biển Virginia.
Bão đến từ Đông Bắc.
Chúa thương bộ binh quá! Amen!
Hãy lo việc đã được phân công đi!
15 giờ 51. Ghi đi!
Rồi... Hẹn gặp lại.
Tạm biệt.
Ngoài kia lạnh quá! Tôi làm nóng cặp giò độ 5 phút nhé.
2 cà phê sữa, lẹ lên!
-Cho 1 ly Scotch. -Xin lỗi sếp,
có lẽ nghe như tin vịt, nhưng tôi vừa thấy...
Thấy cái gì?
Elvis. Elvis Presley!
Cái bọn du khách quái quỉ này. Phải có luật với chúng!
Xin lỗi, trong các ông tối nay có rất nhiều nhân viên Tư pháp.
-Có lý do gì đặc biệt không? -Chuyện thường ngày thôi.
-Thường ngày à? -Vâng.
-Ông có tuyên bố gì không? -Bây giờ... thì không.
Cảm ơn. Cảm ơn ông.
Kìa. Đại tá Stuart kìa!
Kẹt người rồi. Phải thay người vào phút chót.
Hệ thống an ninh ở đây thế nào?
Như chúng ta đã hình dung... trò đùa thôi.
Đại tá Stuart, cho chúng tôi vài lời không?
Hai chữ ''con tiều'' và ''cô''.
Không. Cấm chụp hình.
Chuyện cũ rích.
Khỉ quá!
Xin lỗi.
Xin lỗi.
Cảm ơn.
Anh kia!
-Gì đây? -Anh có chìa khóa này không?
Có. Chi vậy?
Tôi muốn anh mở ra. Thế thôi.
Gần đây có cớm đang làm nhiệm vụ không?
Cảnh sát phi trường.
Gọi họ đi!
Đưa kềm mở ốc đây!
-Phải làm ngoài giờ. -Ý kiến hay!
Giữ đầu này đi.
Cẩn thận!
Được. Tuyệt vời! Được lắm rồi!
Ê!
Đây là khu vực cấm. Có chuyện gì vậy?
-Sao không chờ công nhân sân bay? -Chúng tôi làm ở đây mà.
Cho xem giấy tờ.
Tất nhiên. Đâu có vấn đề gì.
Thật không đúng lúc.
Cái quái gì vậy?
Anh bảo anh ta vào đây và nhá thẻ Cảnh sát à?
Vâng. Anh ta bảo gọi các anh đến đây.
Mẹ mày!
Nằm yên!
Đoán hay quá, đồ ngu! Tôi là cớm. Kia mới là thằng tội phạm.
Chứng minh đâu?
Đang trên đường tới Cleveland?
Không. Không giải thích gì cả!
Cô xô tôi trở lại đây, vào cái khoang súc vật này.
Khi ông lên máy bay chúng tôi đã thông báo hết chỗ.
Đồng ý. Tôi chấp nhận.
Nhưng sao tôi lại không được dọn bữa ăn hạng nhất? Đài của tôi trả tiền mà.
-Biết tôi là ai không? -Biết, chúng tôi đã xem chương trình của ông.
Phim ''Những đống sắt bay''
là 1 cái nhìn khách quan... về sự an toàn Hàng không.
Nhưng không mở mang trí óc bằng...
''Đám ghệ trên trời''. Đúng không chị Connie?
Các cô cho là mình khôi hài lắm à?
Tốt lắm!
Tôi đã có số của cô.
Tôi cũng có số của ông.
Cho nên ngồi xuống đi, thưa ông!
Tốt thôi!
Tiếp viên!
Ông Thornberg,
ông không thể độc chiếm thì giờ của tôi.
Cô không thể để tôi ngồi gần người phụ nữ này.
Xin lỗi, sao ạ?
Ông ta đưa đơn thưa tôi.
Tôi không được ở gần ông ta trong vòng 15 mét.
No comments yet. Be the first to leave one.