Red Dust

Red Dust (滾滾紅塵)

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Red Dust 1990 CHINESE 1080p BluRay x264 DTS-FGT
A Commentary by dtsinhbig
Phụ đề này tôi chỉnh lại cho bản BDRip giúp bạn Hoaitrung bên HDvietnam.com

Tags

BluRay
x264
1080
TS
Published on: 2020-04-03
Downloads: 54
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Nếu Thiều Hoa không có một người cha như vậy...

tôi đã không bao giờ được biết một nhà văn... tên gọi Thẩm Thiều Hoa.

Thiều Hoa!

Thiều Hoa!

Mau xuống đi!

Các người mau thả cô ấy ra đi! Mau thả cô ấy ra!

Thiều Hoa!

Ông thật tàn nhẫn! Cô ấy là con của ông mà!

Thiều Hoa!

Thiều Hoa!

Thiều Hoa!

Thiều Hoa!

Thiều Hoa!

Anh nhất định sẽ quay lại!

Chờ anh nhé!

Ngọc Lan, hay Bạch Ngọc Lan, còn được gọi là "Vọng Xuân Hoa"....

... vì hoa của nó là tinh khiết như ngọc, thơm như hoa lan.

Ngọc Lan, hay Bạch Ngọc Lan, còn được gọi là "Vọng Xuân Hoa".......

... vì hoa của nó là tinh khiết như ngọc, thơm như hoa lan.

Ông coi thường tôi hả?

Khi tôi giàu, tôi sẽ trở lại đón con gái của ông!

... vì hoa của nó thuần khiết như ngọc, thơm như hoa lan...

Thả con ra!!

Cha ơi, cho con ra ngoài!

Tiểu thư, mời dùng cơm.

Đi, đi tìm mẹ đi...

Nguy rồi lão gia! Tiểu thư đã tự sát!

Thật là ngu ngốc! Nó sẽ không chết đâu!

Sao ta lại có đứa con gái như vậy chứ! Mặc xác nó!

Cô ấy bị cha nhốt... không phải chỉ vì mấy người bạn trai đến tìm.

Trong sách của mình, Thiều Hoa từng viết......

... mẹ cô không bao giờ yêu cha mình.

Vì vậy sau khi mẹ cô mất... ông ấy đem sự thất vọng và hận thù của mình...

... tất cả trút lên đầu con gái.

Tiểu thư! Tiểu thư! Có thể ra ngoài rồi!

Lão gia qua đời rồi! Cô xuống nhìn ông ấy lần cuối chứ?

Tiểu thư! Tiểu thư!

Mua đi mà, rẻ lắm.

Tiểu thư!

Mua giúp em đi mà...

Tiểu thư!

Cảm ơn!

TRUNG QUỐC, NĂM 1938

DƯỚI THỜI NHẬT BẢN CHIẾM ĐÓNG

Ngọc Lan đứng đợi ngoài cửa sau, chờ người ra gọi...

Sau khi mẹ Ngọc Lan mất, người chú đem cô ấy bán cho người ta làm nô tì.

Tuyên truyền của Nhật Bản dán trên tường. Nhưng cô không biết đọc.

Không lâu sau khi bị mua về...

... cô ấy đã bị ông chủ cưỡng hiếp.

Này, đừng có nghịch ngợm đó!

Xin cho hỏi, có phải nhà văn Thẩm Thiều Hoa ở đây không?

Nhà văn? Nhà văn gì cơ?

A, liệu có phải là tiểu thư sống ở trên gác không?

Cô ấy là nhà văn sao?

Cũng phải, cô ấy kì lạ lắm!

Giấy tờ sách vở chất đầy nhà.

Để tôi dẫn anh lên.

Cảm ơn.

Anh vào đi.

Thẩm tiểu thư ở phòng này.

Anh cứ vào đi, không sao đâu!

Ai đấy? Vào đi!

Thư của tôi phải không? Mang vào đi!

Sao vậy? Sợ bị tôi cắn à?

Thư đâu? Mang lại đây!

Thẩm tiểu thư!

Này. Chờ đã...

Cảm ơn.

Ngọc Lan mang thai. Khi bà chủ biết cái thai đó là của ông chủ...

... đương nhiên bà ta không tha cho Ngọc Lan.

Chương tiên sinh... ... nên cẩn thận phòng thân.

Anh tìm ai vậy? Có phải tìm Thẩm tiểu thư ở trên gác không?

Thẩm tiểu thư! Có người tìm cô!

Thẩm tiểu thư! Có vị tiên sinh đến tìm cô này!

Ai đấy?

Tôi hi vọng Thẩm tiểu thư đã nhận được thư tôi gửi.

Tài xế của tôi đã mang đến hai ngày trước

Thư nào nhỉ?

Chữ viết thật không tồi....

Gặp mặt một chút chắc là không sao.

Chương tiên sinh.

Tôi là một trong những độc giả của cô.

Mời ngồi.

Đây là phòng khách của chủ nhà. Chúng ta có thể ngồi một lúc.

Chương tiên sinh... tìm tôi có việc gì không?

Chuyện là... tôi đã đọc một tác phẩm của cô...

thấy rất cảm động... rồi cứ thế không quên được.

Viết thư lúc nửa đêm... rồi gửi nó cho một nữ tác giả chưa từng quen biết,

tôi cũng tự thấy mình kì quặc.

Tôi tự nhủ... văn chương của cô ấy thật thanh cao phóng khoáng..

Nếu cô ấy không có xuất thân cao quý...

hẳn không thể viết được như vậy.

Phải rồi... lấy chiếc nhẫn này thưởng cho tài xế của tôi, hình như hơi quá hào phóng thì phải?

Tôi vốn không quan tâm đến chuyện tiền bạc.

Thực ra, tôi có nghe về cha cô..

Tôi biết ông làm Tổng đại lý cho công ty dầu mỏ..

Cha tôi mất rồi.

Mẹ kế của tôi không ưa tôi.

Vì vậy tôi với gia đình không còn quan hệ gì nữa.

Một mình như vậy, cô thấy thế nào?

Tôi đã quen với nó. Thời loạn mà.

Vậy thì... hai ngày sau tôi lại tới có được không?

Được thôi.

Giờ tôi đi được chưa?

Thời tiết lạnh thế này, cần mặc ấm một chút.

Tôi muốn tặng cô cái này.

Lúc nhỏ tôi cũng được mẹ tặng một con giống thế này...

Làm sao anh biết được?

Tôi đọc được từ truyện của cô.

Tôi tên Ngọc Lan, còn anh tên gì?

Tôi tên Xuân Vọng.

Bán cho tôi mấy xiên đi.

Xin mời! Xin mời!

Tôi lấy 4 xiên.

Cảm ơn, lần sau lại mua nữa nhé!

- Không cần trả lại đâu. - Cảm ơn.

Nhìn này!

Cầm lấy!

Ngoài trời lạnh quá, đất cũng đóng băng cả rồi.

Dậy đi! Có khách! Còn sớm vậy mà đã nằm dài...

Lão Cổ, anh không ra ngoài à?

Ăn lạc đi.

Tranh thủ ra ngoài thư giãn, đừng cả ngày chỉ có đọc như vậy.

Tôi phải chỉnh sửa những bài viết đó.

Viết xong rồi hả? Dài hay ngắn?

Ngắn.

Không phải cô không quan tâm đến tiền sao? Sao không viết dài một chút.

Dài cũng được thôi. Nhưng phải được trả nhiều hơn.

Đừng nói về tiền được không? Chúng ta là bạn.

Cô có thấy chúng tôi nghèo thế nào không?

Tôi vẫn muốn được trả nhiều hơn.

Cứ viết dài hơn đi đã!

Được thôi. Nhưng mà, anh ấy còn đang tắm!.

Ai đang tắm?

Đồ điên!

Đúng là đàn bà!

Này. Tặng cô cái bình này làm quà tân gia.

Hả? Tôi vẫn muốn được trả nhiều hơn!

Nữa hả? Cầm luôn cái cốc này đi.

Tôi vẫn muốn nhiều hơn!

Cả quả trứng này nữa nhé?

Nhiều nữa!

Quả chuối này nữa!

Nhiều hơn nữa!

Nữa nữa nữa! Một chút thông cảm cũng không có!

Còn đống tạp chí này nữa. Đằng nào cũng không bán được.

Bạn bè thế đấy!

Lão Cổ à, để ý con nhé! Đừng chỉ chúi mắt vào đọc!

Tạm biệt.

Tôi ra ngoài đây...

Đã lớn thế này rồi, phải biết tự lo rồi chứ!

Bố đi vệ sinh. Đừng có đụng vào giấy tờ của bố đó!

Phong bì thư này, về sau đừng có dùng lại nữa!

Cô và anh ta đã gặp nhau chưa đó?

Chưa.

Chính tôi là người đã cho anh ta địa chỉ của cô.

Hạng người này, nói cho dễ nghe, thì là "quan chức văn hoá"...

Còn nói thẳng ra, thì là Hán gian!

Muốn ăn không?

Nếu không phải Lão Cổ từng là bạn học với anh ta... tôi sẽ không tha thứ cho anh ta.

Cô quá đơn thuần, nên hãy tránh xa anh ta, được không?

Thành thật mà nói. Cô thật chưa gặp anh ta đó chứ?

Chưa mà.

Ngàn vạn lần không được, nhớ chưa?

Nhớ rồi.

Chương tiên sinh ở lại dùng bữa nhé?

Chúng ta ra ngoài ăn được không?

Cũng được, anh ra ngoài đợi tôi một lát.

Đóng cửa vào.

- Giấu thật kĩ vào, đừng để ai nhìn thấy, nguy hiểm lắm! - Biết rồi.

Làm sao bây giờ?

Anh không muốn sống nữa hả?

Hắn ta báo cảnh sát là chúng ta xong đời!

Những chuyện gia đình cô viết trong truyện... đều là thật phải không?

Đúng vậy.

Tôi thấy rất đồng cảm với mẹ cô.

Đi du học ở Tây phương... ở đó gặp được người mình yêu.

Nhưng khi trở về lại phải chịu đựng một cuộc hôn nhân do cha mẹ sắp đặt.

Thật quá đau khổ.

Từ khi bắt đầu hiểu chuyện, tôi chưa từng thấy mẹ tôi cười.

Mẹ tôi mất khi mới ngoài 30 tuổi.

Cha tôi thậm chí không rơi nước mắt.

Ông ấy hận mẹ tôi.

Anh nhìn gì vậy?

Khăn choàng của cô rất đẹp.

Xin lỗi...

Gần đây, tôi rất sợ nghe loại nhạc này.

Nó luôn làm tôi buồn.

Tôi làm việc cho người Nhật...

... có lẽ cô đã biết.

Anh đã từng giết người Trung Quốc chưa?

Chưa từng.

Chú tôi là người Nhật Bản, đến Trung Quốc để dạy học..

Trước khi ông ấy mất,

đã sắp xếp công việc này cho tôi.

Nó chỉ là một cái cớ.

Loại người nương theo sóng như tôi...

... hẳn sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp.

Vợ anh... cũng là người Nhật à?

Không. Chúng tôi đã chia tay.

Red Dust subtitles in other languages

More Vietnamese subtitles for Red Dust

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left