The first 200 lines.
Đây là bức tranh về Walter Black,
một con người chán nản thất vọng.
Đâu đó ở ông ta còn là người đàn ông từng biết yêu,
Người đã gây dựng một gia đình...
...Là ông chủ một công ty thành công.
Người đàn ông đó đã biến mất.
Cho dù ông ta có cố gắng thế nào đi nữa,
thử đủ mọi cách,
Nhưng dường như Walter không thể đem chính ông ta trở lại.
Đó giống như việc ông ta đã "chết",
nhưng từ chối đem theo xác vậy.
Vì vậy, hầu như việc ông ta có thể làm là Ngủ
Chia sẻ công việc kinh doanh công ty đồ chơi với cha
lúc này hầu như là cảm giác buồn tẻ nhất đối với Walter.
Gia đình ông ta từng giống như cái gì đó bên ngoài một tấm bưu thiếp
nhưng lúc này thì như gặp cảnh tang gia triền miên.
Henry, đứa út, sắp trở thành " Ẩn sĩ" theo như cách cô giáo nó gọi.
Nó ước mong được biến mất vào một ngày nào đó
thay vì phải chịu sự ghẻ lạnh từ phía cha nó.
Còn, Porter, đứa lớn?
Anh ta cảm thấy ghê sợ nếu trở thành con người giống như cha anh ta một ngày nào đó.
Công việc anh ta lúc này? Đó là liệt kê những triệu chứng liên tưởng đến điều tệ hại đó.
Cắn môi.
Mỗi cái bẻ cổ Hay mỗi cách cư xử vô tình...
Anh ta lên kế hoạch để xóa từng cái từng cái một.
Vợ ông ta, Meredith, lại giấu mình đằng sau công việc kĩ sư của bà
hay những buổi hội nghị ban đêm từ Tokyo hoặc công việc thiết kế...
Sự thật tất cả chỉ để lảng tránh ông chồng "vắng mặt"
Chứng trầm cảm của Walter như một thứ mực dễ dàng vấy lên những gì nó chạm đến.
Một hố đen sẵn sàng nuốt mọi thứ vào bên trong.
Họ vẫn luôn chờ đợi ông ta tỉnh giấc,
để bước ra khỏi vũng lầy.
Nhưng điều đó vẫn chưa xảy ra.
Vì vậy, điều cuối cùng mà Meredith có thể làm
và cũng là điều cuối cùng có thể nói
Tạm biệt.
Jared, cậu đang bỏ rơi lớp học này
Cậu có thực sự nghĩ rằng có thể đột ngột nhận một điểm "A" rồi biến mất với nó không?
Thế còn về Hector?
Cậu đã giúp cậu ta một điểm "A" ở môn Family Development.
Nghe này, Tôi chưa bao giờ viết cái gì cho Hector. Được chứ?
Nếu cậu ta nói khác đi, cậu ta là một kẻ dối trá.
Theo lý thuyết,nếu tôi có viết luận cho cậu ta
Chúng tôi định cải thiện thứ hạng cho cậu ấy
Và nếu điều đó xảy ra, thì, đúng thế, có lẽ cậu ta đã nhận điểm "A"
Thay vì có lẽ là điểm "B" ở cái lớp mà cậu ta bỏ rơi.
Vậy nên, nếu ai đó muốn tôi làm việc này, và làm cho họ
bằng chính giọng điệu và khả năng của họ,
thì tôi có thể nói rằng họ có thể thực hiện bằng cách của tôi
hay nhận lấy cơ hội của mình bằng cách mua vài thứ rác rưởi từ Internet.
- $200 mỗi lần được không? - Nếu thấy nhiều quá, cậu tự viết lấy đi.
Hơn số tôi trả cho thuốc lá.
Xin lỗi, con yêu.
Mẹ lại thế.
Mẹ biết, con yêu. Mẹ cũng đã thử tìm quanh.
Ngày hôm nay thế nào?
Con có nói chuyện với ai không?
Chắc vậy.
Là bạn mới hay bạn cũ ?
Bạn mới.
Tốt lắm. Con đã nói chuyện gì vậy?
Nó nói con là đồ "lưỡi tròn"
Con nói lại là con không phải, và rồi nó ném con vào thùng rác
Gì?
Con có báo với cô giáo không?
Cô giáo kéo con ra khỏi thùng rác.
Đây chắc hẳn có một sự hiểu lầm nào đó,
và điều chúng ta phải làm là tổ chức lại hay sửa chữa điều đó...
Mẹ sẽ nói chuyện với cô giáo.
Bố đi chưa?
Không. Ông ông ấy không đi đâu cả, con yêu.
Chúng ta chỉ thỏa thuận rằng sẽ tốt hơn nếu cả hai không ở cùng nhau nữa. Được chứ?
Con mong chờ điều gì ở biển cả , Grasshopper?
Đó là phần ở con tự thấy hiểu biết ít nhất.
Về quá khứ nơi con sinh ra.
Một ngày nào đó con sẽ phải đi tìm điều đó.
Liệu có đúng không nếu tìm lại quá khứ, sp Po?
Liệu nó có cướp lấy hiện tại?
Nếu một người đàn ông luôn hướng về quá khứ thì nó sẽ trói buộc tương lai anh ta.
Nhưng nếu một người đàn ông lờ đi quá khứ của mình, a ta có thể đánh mất tương lai
- Hạt giống số mệnh chúng ta cần được nuôi dưỡng... - Nó sẽ trở nên tươi đẹp, Grasshopper.
Đây, nhận lấy đi.
Đi đâu rồi.
Ôi!
Hmm.
Mẹ biết đấy, từ lúc chúng ta thay đổi mọi thứ quanh đây,
có lẽ mẹ muốn trở thành, kiểu như, thợ ống nước hay một thứ gì đó tương tự
Ý con, nơi này giống như là một phần của sự thất bại.
Đúng vậy, thật là tồi, bởi có nhiều thứ mà ta không thể làm, đúng không?
Thôi nào, Thư giãn đi mẹ. Con luôn ở về phía mẹ mà. Con lấy làm biết ơn vì mẹ đã đá ông ta đi.
Con chỉ muốn chúng ta được ăn cùng nhau thôi.
Ý con là...,mẹ mong muốn điều này trong bao lâu?
Mẹ không biết, Porter.
Có lẽ đến lúc chúng ta bắt đầu quan tâm đến nhau trở lại?
Con biết đấy, Có lẽ đến khi mọi người hỏi về một ngày của nhau như thế nào.
và cùng nhau dọn dẹp bát dĩa...
Vậy có lẽ con cũng nên có một bản lộ trình nhỉ.
Và rồi tôi sẽ đoán một con số.
Nếu đoán đúng, chúng ta có thể bắt đầu chuyện bếp núc được rồi.
Không may thay, còn 2 câu chuyện lớn phải kể đêm nay...
Dậy đi.
Dậy đi, đồ khốn tệ hại.
Khốn nạn. Hãy nhìn mày xem.
Say khướt và bị đè bởi một cái tivi...
Thật giống như cáo phó viết cho ông vậy, Walter.
Để tao yên.
Không, không được. Ông không muốn vậy đâu.
Bởi tôi là người duy nhất biết ông thực sự cảm thấy thế nào.
Ai cũng cần có một người bạn , Walter ạ
Và ông có tôi.
Điều này lý giải việc ông đã từng đọc cả đống sách phản thân vô dụng.
Súp Gà, Suy nghĩ tích cực, Làm thế nào để thắng bạn bè...
Cái nào có phần nói về việc loại bỏ những thứ tồi tề trong đầu ông, Hả?
Tôi bệnh rồi.
Đúng thế Walter, cả 2 chúng ta đều đồng ý.
Câu hỏi đặt ra là, liệu ông có muốn cải thiện điều đó không?
Tôi không thể.
- Phải, phải rồi. Ông đang suy yếu. - Đúng thê.
Hôn mê, Vô cảm
Tỉnh dậy đi!
Sách vở và thuốc thang. Chúng đều là những viên kẹo bông.
Ông đã xem qua nhiều Show "Home-improvement" rồi.
Ông có nghĩ liệu rằng ông chỉ việc
quẹt vài đường sơn và sắp xếp lại đống đồ nội thất,
thì mọi việc sẽ trở nên ổn thỏa không.
Ông muốn mọi thứ thay đổi? Ý tôi là thực sự thay đổi?
Ông nên quên đi mấy cái show đó đi là vừa, Walter.
Ông phải thổi bay tất cả những thứ tồi tệ trong căn nhà đó.
Vậy ông phải làm gì hả, Walter?
- Thổi bay mọi thứ. - Lớn hơn!
- Thổi bay mọi thứ. - Lớn hơn nữa!
Thổi bay mọi thứ!Thổi bay mọi thứ!Mẹ kiếp. Thổi bay mọi thứ!
Đúng thế.
Quá đúng, phải không bạn.
Ông có thể mà. Lại lần nữa đi.
Mày là ai?
Tôi là Hải Ly, Walter, và tôi ở đây để cứu lấy cuộc sống tồi tệ của ông.
Này.
Tôi xin lỗi, tôi không thể đón muộn nó lần nữa. Nó không mong điều đó.
Không, bố cậu bé đã đón nó từ sớm rồi.
Là Walter à?
Ông ta nói ông ta đã gửi cho cô một tin nhắn. Chồng cô đúng là khó hiểu.
Mẹ, mẹ phải xem những gì bọn con đã làm.
- Được rồi. Bố con đâu? - Đi nào! Con sẽ cho mẹ xem.
Mẹ có thể đặt những kỷ niệm vào trong đó.
Con lấy nó ở đâu vậy?
- Chúng con đã làm đấy. - Con và bố?
Con và Hải Ly.
Hải Ly?
Có biết Walter cất bột cát ở đâu không?
Cô đã đưa cho anh ta cách đây 2 mùa giáng sinh?
Không?
Thôi bỏ qua. Chúng tôi sẽ tự làm lấy.
Walter, có chuyện gì với giọng anh và cả con rối vậy?
- Cho cô ấy xem đi. - Phải rồi.
"Người đang sở chiếc thiệp này
"đang chịu sự chi phối bởi một con rối."
Walter, chuyện quái quỷ gì thế này?
Henry, anh bạn, liệu có thể đi kiếm loại sơn dầu mà chúng ta đã bàn lúc nãy không.
- Con sẽ đi tìm nó! - Cảm ơn, anh bạn nhỏ!
Em đọc tấm thiệp chưa?
- Vâng, Em... - Đọc tấm thiệp đi.
- Em đ... - Đọc đi.
"Người đang sở tấm danh thiếp này đang chịu sự chi phối bởi một con rối
"được thiết kế để giúp tạo ra một khoảng cách tâm lý giữa anh ta
"với phần còn lại trong con người anh ta.
"Làm ơn hãy đối xử với anh ta như cách thông thường
"nhưng là đối với một con rối.Cám ơn."
Đúng thế.
- Chuyện này là một trò đùa hả? - Không, nghiêm túc đấy, em yêu. Không phải đùa cợt.
Dừng chuyện này với con rối lại!
Được rồi. Em thấy bối rồi, Walter, và em cần vài lời giải thích ngay bây giờ.
Ông ta nói nếu anh dính chặt với nó thì có lẽ...
Ông ta? Là ai nói vậy?
Bác sĩ Macy.
Bác sĩ Macy.? Chúng ta ngừng gặp ông ta rồi mà.
Thật ra, Anh mới quay lại.
Vậy đây là một dạng điều trị à?
Tôi sẽ giúp ông ta. Đúng thế, Meredith. Câu trả lời là Đúng.
Đúng là như thế.
Tôi biết nó thực sự điên khùng,
nhưng trong trường hợp của Walter, khi mà mọi cách đều thất bại thì,
nó thực sự là một biện pháp hữu hiệu.
Tuy nhiên một khi đã bắt đầu thì nó cần sự ủng hộ hết mình của cô.
Thụy Điển rất rộng lớn.
Con không tìm được.
Ah. Không sao.
Cậu xứng đáng nhận một cái thơm má^^."Chụttt"
Bố sẽ không rời bỏ con, phải không?
Đừng lo. Bố sẽ trở lại vào cuối tuần.
Nhưng bố phải ở lại ăn tối chứ! Mẹ, để bố ở lại ăm tối đi!
Nghe này, sẽ ổn cả thôi.
- Không cần thiết phải thế đâu. - Làm ơn đi, Mẹ. Cho bố ở lại.
- Bố sẽ quay lại vào cuối tuần, nhé. - Đi mà.
- Thôi được rồi. Bữa tối thôi đấy. - Mẹ nhé.!
- Tuyệt! - Được rồi anh bạn.
Hãy dọn dẹp gara đã rồi chúng ta có thể làm bừa bãi phòng ăn.
Được rồi. Đừng chạm vào thứ gì sắc nhọn đấy nhé.
Này.
Tôi đang làm cái quái gì ở đây thế này?
No comments yet. Be the first to leave one.