Mrs. Henderson Presents

Mrs. Henderson Presents

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Mrs Henderson Presents 2005 DVDRip H264 AAC Gopo
A Commentary by tieu_tung
Visit my blog http://cinemasaigon.blogspot.com/

Tags

DVD
DVDRip
dvdrip
dvdr
TS
Published on: 2012-06-19
Downloads: 62
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

BÀ HENDERSON XIN GIỚI THIỆU Dịch phụ đề: QKK

Phỏng theo những sự kiện có thật...

Xin Đức Chúa Trời đầy ân điển...

...mở rộng vòng tay nhận lấy linh hồn người anh em quá cố của chúng con...

...chúng con xin giao thân xác ông cho đất...

...đất trở về đất,

tro bụi...

...trở về tro bụi.

Xin chia buồn, bà Henderson.

Chồng bà là một người bạn lớn của đất nước chúng tôi.

Rất cám ơn các ông.

Xin mời cùng về nhà tôi ăn một bữa cơm trưa để tưởng nhớ ổng.

Cám ơn nhiều, Leslie... nhưng để tôi đi xe của mình.

Thưa bà.

Tôi biết là Robert sẽ muốn tôi có mặt để giúp bà trong mọi tình huống.

Cám ơn rất nhiều.

- Ổng là một người đáng kính. - Phải. Phải.

Và là một đối thủ cạnh tranh vô cùng nguy hiểm.

Phải.

Ồ. Làm ơn.

Xin lỗi.

Tôi chán cái cảnh góa bụa lắm rồi.

Chị ơi, chị chỉ mới bắt đầu thôi mà.

Tôi phải mỉm cười với tất cả mọi người. Trước đây tôi chưa bao giờ phải làm vậy.

Ở Ấn Độ lúc nào cũng có người để cho mình thương hại.

Người ta chỉ muốn bày tỏ lòng thông cảm thôi.

Dù sao, chị vừa mất chồng.

Tôi chưa từng sống thiếu ổng.

Robert quá vô tâm khi chết bỏ tôi.

Tôi biết phải làm gì bây giờ?

Luật đầu tiên của cuộc sống góa bụa, chị thân mến...

... đó là những cuộc trò chuyện quan trọng diễn ra tại bàn ăn.

Không tệ dữ vậy đâu.

Góa phụ có quyền có thú vui.

- Thú vui? - Phải.

- Thêu thùa. Những việc như vậy? - Chị điên sao?

Tôi đã tốt nghiệp nghề dệt.

- Chị muốn xem mấy tấm thảm của tôi không? - Tôi thà uống thuốc độc còn hơn.

Hoạt động xã hội rất tốt, tất nhiên.

Tôi cũng từng hoạt động nhiều.

Các hội từ thiện.

Một khi chồng chị mất, chị hoàn toàn được phép giúp người nghèo khổ.

Và bây giờ không có ai để ngăn cản chị mua sắm.

Còn nữa, tất nhiên, có rất nhiều thời gian cho tình nhân.

- Margot, tôi đã gần 70 rồi. - Đúng vậy.

Nhưng chị cũng rất giàu.

Cái này bù đắp cho cái kia.

Tôi không biết chút gì về thêu thùa.

Bây giờ, tôi nghĩ chúng ta có thể gọi nó là một nơi nương tựa.

Chắc chắn chúng ta không muốn đặt một cái tên gì ám chỉ tới những bà mẹ không chồng.

Cũng không muốn công chúng biết mục đích của ngôi nhà này.

Nhưng tôi đã nói với bạn bè là tôi đang giúp xây dựng một mái nhà cho những đứa con hoang.

Xin lỗi.

- Về nhà hả, thưa bà? - Tôi cần ít không khí. Cứ lái đi.

Vâng, thưa bà.

Chắc tôi nên đi thăm Alec.

Nghĩa trang Binh sĩ Anh, Bắc Pháp

Chào, Alec.

Hãy quay về London.

Tôi muốn đi qua đường Windmill một lần nữa.

Xin chào bà.

- Coi chừng cái lưng. - Ôi!

- Ôi, Laura, chuyện gì đây...? - Margo.

Sửa chữa tân trang.

- Nhưng đây là... - Rạp hát.

Đây là một rạp hát. Không thích quá sao?

- Tôi mua nó. - Mua nó?

Chị đã nói là bây giờ không có ai để ngăn cản tôi mua sắm,

cho nên tôi mua một rạp hát.

Tôi muốn nói là vòng xuyến, bông tai.

Chị làm gì với một rạp hát?

Tôi nghĩ là phòng hòa nhạc, hay... ở Mỹ họ gọi là gì... đại nhạc hội?

Thật ra, tôi chưa nghĩ tới việc đó.

Ôi, trời. Tôi sẽ làm gì với nó?

Rõ ràng là chị phải cần có ai đó để quản lý cho chị.

Ồ, vậy sao?

Tôi biết là chị sẽ cho tôi lời khuyên đúng.

Nhưng ai?

Chuyện này dễ thôi. Tôi biết có một người thích hợp.

Lúc này thì ổng đang thất nghiệp, nhưng ổng quản lý rạp hát rất giỏi.

Tôi không hiểu nổi bả đang ở đâu.

Đáng lẽ bả phải có ở đây từ 20 phút trước rồi.

Vậy thôi, được rồi.

Tôi không thể chờ ở đây suốt buổi sáng. Tôi có một cuộc hẹn quan trọng.

- Tôi rất tiếc, bạn già... - Ôi, ở trong xe nó bệnh quá.

Chắc là căng thẳng. Nhóc cưng!

- Chào, Leslie. - Chào.

Ông là ai vậy?

- Đây là Vivian Van Damm. - Đừng ngốc.

Đó không phải là một cái tên Anh.

Thật ra mà nói, cha tôi là một luật sư ở học viện Bishopsgate.

Mặc dù tổ tiên của ổng là người Hòa Lan.

- Ôi, Chúa ơi, ông là người Do Thái! - Tình cờ là không phải.

Tất nhiên là phải rồi. Cứ nhìn vào chính mình coi.

Kỹ nghệ trình diễn đầy những người Do Thái, phải không? Đành phải chịu thôi.

Chúng ta chưa biết nhau. Tôi là Laura Henderson.

Phải, tôi cũng hình dung đó là bà.

Bà trễ 20 phút, và bà rất thô lỗ.

- Có lẽ ổng không phải người thích hợp. - Không, tôi không nghĩ vậy.

Ông đi đâu vậy?

Leslie, ổng đi đâu vậy? Kêu ổng lại đi.

Tôi tới đây để đề nghị cho ông một chỗ làm.

Bà không thể đề nghị cho tôi một chỗ làm nếu tôi bỏ đi.

Nhưng đó là lý do tôi muốn cho ông việc làm đó.

Ông dám nghĩ dám làm.

Ôi, tôi thích từ đó.

Và ông đang hút xì-gà.

Bất cứ ai quản lý rạp hát của tôi thì phải hút xì-gà.

Nó rất đàn ông. Và rất...

Gì?

Do Thái.

Tôi có một rạp hát.

Tôi có một rạp hát.

Nó đang ngồi đó, chờ một người quản lý tài giỏi...

...tới để đưa nó vào hoạt động kinh doanh.

Một người quản lý có thể đem niềm vui...

...về cho Khu Tây này.

Một người quản lý có tầm nhìn và lòng dũng cảm.

Và nếu đó không phải là ông thì trực giác của tôi đã phản bội tôi rồi.

Cho nên, bằng mọi cách hãy nhanh lên, ông Damm Van.

Van Damm.

Ồ, nếu ông thích vậy. Nếu ông thích.

Tháo gỡ hết bên trong tòa nhà này là ý của ai?

Của tôi.

Nên để một cái bảng Rạp Hát Windmill ở đó. Trên đó. Thấy chưa?

Bà định giữ lại cái tên?

Tôi thấy sẽ tiện cho các tài xế nếu rạp hát lấy tên theo con đường.

Bà biết gì về kinh doanh rạp hát?

Hầu như không biết gì.

Tôi phải có toàn quyền kiểm soát về phương diện quản lý. Vậy rõ chưa?

Mọi quyết định về nghệ thuật thuộc về tôi.

Bà có thể có ý kiến, nếu cần, nhưng tôi mới là người quyết định cuối cùng.

- Hiểu chưa? - Tất nhiên.

Tôi nghĩ chúng ta sẽ ăn ý với nhau.

Hãy vô ngồi trong quán cà-phê dễ thương kia.

Tôi nghĩ công việc làm ăn sẽ trôi chảy khi chương trình nhạc kịch của chúng ta mở màn.

Ai nói là chúng ta sẽ làm nhạc kịch?

Tôi tính vậy.

Mọi quyết định là của tôi, Nhớ chưa?

Vậy tốt lắm rồi. Ngay đó.

Cao hơn.

Không, không, không. Lui lại. Lui lại ngay giữa.

Cao hơn.

Cao hơn.

Tốt. Tôi có một ý. Hãy vô bên trong.

Đó là một ý tưởng cách mạng.

Ồ, hay quá. Đó là gì?

Biểu diễn liên tục.

- Liên tục? - Phải.

Thay vì hai sô diễn mỗi ngày, chúng ta sẽ trình diễn suốt ngày.

Năm hay sáu chương trình mỗi ngày, cái nọ nối tiếp cái kia.

Việc này chưa từng có ở nước Anh.

Mọi rạp hát ở đây đều giống nhau như đúc.

Không ai dám thử thách một cái gì mới.

Phải làm một cái gì mới, phải không?

Nó sẽ là chuyện giật gân.

Tôi không biết ông định làm gì, nhưng tôi thích cảm giác mạnh.

Phải, à... còn gì khác nữa?

Chi phí cho thử nghiệm này là bao nhiêu?

Tôi muốn nói, tôi sẽ mất bao nhiêu nếu thất bại?

À, có thể lên tới 10.000 bảng.

Hay lắm!

Hôm nay tôi đang có tâm trạng vui vẻ, ông Van Damm. Chắc là do thời tiết.

- Và ông định làm gì? - Nhạc kịch.

Ta sẽ gọi nó là gì?

À, chắc là Revudeville.

Ồ, phải.

Dễ thương lắm.

Kính thưa quý vị...

...tối nay tôi mời quý vị tới đây để nhắp một chút rượu sherry...

Tôi nghe nói là tiệc cocktail đã lỗi thời rồi...

...và để thông báo một tin vô cùng thú vị.

Rạp hát Windmill sẽ khai trương vào ngày 3 tháng Hai,

...với một chương trình cách mạng nhất từng có ở nước Anh.

Trong việc kinh doanh này, tôi sẽ tiếp tục công trình của người chồng quá cố của tôi,

người đã dành rất nhiều thời gian và tiền của để giúp đỡ các nghệ sĩ sân khấu,

nhất là những người trong lãnh vực tạp kỹ.

- Có vậy sao? - Bả dựng lên thôi.

Ồ.

Như quý vị đều biết, đã có những thời kỳ khó khăn,

rất nhiều nghệ sĩ tạp kỹ yêu thích của chúng ta...

...đã buộc phải đi làm kiếm kiếm gạo.

- Kiếm cơm. - Kiếm cơm. Kiếm cơm.

Revudeville là một nổ lực để tạo ra...

- Việc làm. - ...việc làm.

Việc làm... cho những sinh linh khả ái này.

Chương trình của chúng tôi sẽ được chỉ đạo và giám sát bởi thiên tài của chúng ta,

nhà quản lý lỗi lạc của chúng ta, tới từ Trung tâm Châu Âu,

Ông Vivian Van Damm.

Chúng tôi sẽ không thể làm việc cùng nhau, ông biết vậy mà.

Hai người là một cặp hoàn hảo.

Vậy, chị đã tìm được một người lục địa.

Vớ vẩn. Ổng cũng là người Anh như chị và tôi.

Nhưng ổng vô cùng sinh động, chị không nghĩ vậy sao? Tôi chỉ thấy có điểm đó.

- Laura, chị mê ly rồi. - Ôi, đừng lố bịch.

Chỉ có việc làm ăn mới làm tôi mê.

Ngày mai sẽ có thử giọng. Vậy không thích quá sao?

Người ta sẽ tới để mua vui cho chúng ta...

...và chúng ta sẽ nói hoặc là "mời ở lại" hoặc là "đi đi."

Tiếp theo.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left