The first 200 lines.
"Bạn không cần hiểu thế giới, bạn chỉ cần tìm ra đường vào đó." Albert Einstein
"Berlin, 14, tháng Năm, 2005.
Hôm nay tôi đã quyết định từ bỏ chức vụ,
một Viện trưởng Viện Công nghệ Sinh học.
Tôi chỉ phí thời gian ở đây. Với tư cách một nhà khoa học,
tôi phải quay về với nỗi đam mê ban đầu của tôi, quay về với...
sức mạnh thâm sâu nhất, đã trói buộc con người với nhau.
Quay về với cái khởi thủy.
Tôi phải bắt đầu lại công trình nghiên cứu mà tôi đã bỏ dở ở Ireland...
ba năm trước. Sự tái tạo nhân tạo sinh vật...
không qua giao tiếp sinh lý.
Nó có cần thiết không...
Rất cần thiết cho một nhà khoa học để biết được chắc chắn...
sự khả thi. Chân lý giống như một nguyên tố cơ bản.
Nó không thể bị phân chia ra nhiều phần nhỏ."
NGUYÊN TỐ CƠ BẢN Dịch phụ đề: QKK
Anh không cần phải học qua tiểu học để làm công việc mà chúng ta đang làm ở đây.
Bất cứ ai có ý thức đều bỏ đi sau hai năm, cũng như anh.
- Cái này vì nhiệm kỳ của anh! - Nâng ly!
Rất buồn khi anh đi. Đối với tôi anh luôn luôn giống như là...
một Niels Bohr hay một Heisenberg:
Một người có tài trí khác thường,
một người với một kiểu tư duy hoàn toàn khác biệt.
Dù sao... cũng là một mất mát cho tất cả chúng tôi.
Nhất là cho tôi. Tôi luôn luôn ngưỡng mộ anh.
Vậy bây giờ anh có kế hoạch gì? Quay về Ireland?
Tôi cũng chưa chắc chắn. Tôi cần phải suy nghĩ đã.
Nó có liên quan gì tới cái công trình mà anh chưa bao giờ công bố đó không?
Có lẽ. Cái đó nữa. Tôi cứ day dứt vì chưa hoàn thành nó được.
Phải, tôi hiểu. Anh là...
một trong những người hiếm hoi đó, những người có một sự khát khao kiến thức.
Tôi cũng luôn nghĩ rằng tôi có nó. Nhưng tôi chưa bao giờ đi đủ xa.
- Một ai đó phải có ý chí đi tới cùng. - Hoàn toàn chính xác.
Phải!
Lòng khát khao kiến thức!
Chỉ có một vài người có được. Nhưng một vài người đó...
là quyền lực quan trọng nhất trên thế giới. Họ cứ tiếp tục nghiên cứu...
cho tới khi họ có được cái chìa khóa, sự hiểu biết khoa học,
Không có gì trong lịch sử nhân loại từng quan trọng hơn...
nhu cầu kiến thức khoa học.
Nền văn minh phương Tây đã hy sinh mọi thứ cho cái nhu cầu đó...
Hạnh phúc của nó, niềm hy vọng, tôn giáo và cuối cùng là cuộc đời của nó.
Anh là người duy nhất chưa bao giờ làm tôi nhàm chán.
"Ông Djerzinski thân. Vì việc xây dựng con đường B17 mới,
ngôi mộ của bà nội anh ở Wilhelmine phải được dời..."
"...trong mê cung ngổn ngang của những hành lang hẹp khu Chợ Cũ,
nơi mà ngay cả nỗi sợ sệt cũng có nét đáng yêu của nó,
tôi sung sướng hiến thân mình cho trò chơi may rủi...
và quan sát những người phụ nữ đi qua, già nua và mệt mỏi vì cuộc đời..."
- Có muốn nói cho tôi biết vấn đề của em không, Ben? - Không có gì. Vấn đề gì?
- Em nghĩ là Baudelaire tức cười à? - Không, không chút nào.
Tốt. Có ai có ý kiến gì không?
- Mời em Johanna. - Em nghĩ...
tư tưởng dâm dục là một sức mạnh thôi thúc sự sáng tạo của Baudelaire,
nhưng nó cũng đồng thời làm cho ông ta cô đơn.
Em muốn nói những dòng trên đã vén lên nỗi bi thảm xa xưa, thầm kín...
của số phận đàn ông.
Một ý kiến rất thú vị. Có ai muốn bổ sung gì không?
Thầy đã đọc bài luận văn của em chưa?
Thầy Klement? Có chuyện gì vậy?
- À? Có chưa - Có gì?
Đọc bài luận văn của em?
- Ơ, có, tất nhiên. - Vậy?
Nó rất hay, rất đặc biệt. Hay thiệt đó. Rất biểu cảm.
Em có nghĩ tới chuyện trở thành một nhà văn chưa?
- Sẽ không có chuyện đó đâu. - Em có tài năng.
Những bài luận của em thật... rất hay.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Anh không nhảy với em một bài sao?
Đi mà.
Vậy em quay lại đây.
"Chúng ta ganh tỵ và ngưỡng mộ những người da đen vì chúng ta muốn trở nên giống như họ:
Động vật có củ dài
và một bộ não nhỏ xíu của loài bò sát..."
Tới đây.
"Những người da đen vẫn còn ở trong thời kỳ Đồ Đá. Họ không thể đạt được...
sự hiểu biết của chúng ta, họ không có ý thức về vệ sinh...
và họ cũng lan truyền bệnh AIDS."
Anh đúng là một kẻ phân biệt chủng tộc,
Có thể nói. Anh tràn đầy thứ đó. Cũng tốt.
Peng, Peng, Peng, Peng, Peng!
Cái thứ về người da đen hay lắm. Rất mạnh mẽ,
điên rồ, táo bạo. Anh có tài.
- Còn những bài luận về gia đình của tôi? - Cái đó cũng tốt.
Anh là một kẻ phản động.
Tất cả các nhà văn lớn đều là những kẻ phản động: Benn, Goethe,
Thomas Mann, Dostoyevsky. Nhưng người ta còn phải làm tình nữa chớ, đúng không?
Những đảng phái tình dục... cái đó mới quan trọng.
- Vậy chúng ta sẽ làm gì với nó? - À, tôi nghĩ...
anh có thể xuất bản nó.
Anh bạn ơi, anh đang nghĩ gì vậy?
Đệ tam Quốc xã đã là lịch sử. Một chủ đề như vậy...
có thể đẩy tôi vào rắc rối thật sự. Anh nghĩ là...
tôi chưa có đủ rắc rối hay sao? Bộ anh nghĩ tôi có thể làm bất cứ gì mình thích...
chỉ bởi vì tôi làm việc cho Rowohlt sao?
Anh còn gì khác không?
Ê, em thân yêu!
- Em sao rồi? - Ngay bây giờ thì chán lắm.
- Có chuyện gì? - Ai thèm quan tâm. Công việc của anh ra sao?
Con vẹt của anh mới chết hôm nay.
- Tôi nghiệp quá. Anh đã làm gì? - Anh đã thảy nó vô sọt rác.
Anh còn biết làm gì khác? Phải không?
Mới đây em tặng Anne một dây đeo vớ bằng bạc.
Cổ biến vào phòng ngủ.
- Em sẵn sàng rồi, anh yêu. - Em đã đi theo cổ.
Em biết ngay lập tức là em sẽ thất bại thảm hại.
Không có cách nào dựng nó lên được.
Cổ là một người thổi kèn dở ẹc, em cảm thấy răng cổ, và cổ có những ngấn mỡ nữa.
Em có nên kêu cổ xóa những vết nhăn da không?
Xin lỗi vì nói lảm nhảm. Chỉ vì em đã quá chán...
thủ dâm rồi. Em gần 40 rồi.
Một khi anh bắt đầu làm việc, năm này qua năm khác.
Những thứ duy nhất còn lại trong cuộc đời anh chỉ là thuốc men.
- Em đã chết rồi, anh à. Nâng ly! - Nâng ly!
Đó...
là một bài luận văn rất hay.
Cám ơn.
Em phải đi.
- Cô đã chích cho ổng bao nhiêu? - Vừa đủ.
Anh sẽ khỏe ngay thôi.
Tôi không thể về nhà.
Tôi sẽ tự sát. Tôi sẽ tự sát thật.
Anh Klement, bình tĩnh, được không?
Anh có thể ở lại đây. Hãy nghe tôi,
anh có thể ở lại đây.
Mẹ tôi bỏ rơi tôi khi tôi mới lên hai,
bởi vì những trò hippy vớ vẩn đó.
Anh cùng mẹ với tôi cũng vậy.
- Bả bỏ đi Poona. - Anh đã lớn lên ở đâu?
Với ông ngoại tôi.
- Ông ngoại anh sao rồi? - Ổng đã chết ngay sau khi tôi tới,
trong khi đi hái nấm trong rừng.
Khi người ta tìm thấy ổng 3 ngày sau đó, cái xác đã bắt đầu phân hủy.
Đầu tiên cái xác thu hút vài loại ruồi: Musca,
Curtoneva. Khi sự phân hủy bắt đầu, thêm nhiều loại khác tới,
đặc biệt là Lucilia và Calliphora. Và những thứ đó...
Những thứ nhỏ bé đó, được đặt tên theo những ngôi sao đang lên của nước Ý,
làm cho cái tử thi càng ngày...
càng chảy ra. Sự lên men và sự phân hủy...
- tạo ra axid butiryc và ammoniac... - Bruno!
- Bình tĩnh lại, được không? - Xin lỗi. Nhưng mẹ tôi...
còn không hề tìm tới...
khi ông ngoại tôi mất.
Ngay cả khi bà ngoại tôi gọi bả mấy lần ở Poona.
Điều đó làm tôi rất buồn, cô thấy không?
Tôi rất yêu bà ngoại tôi.
Anh ở với bà anh bao lâu?
Cho tới khi... tới khi bả mất. Cho tới khi tôi 13 tuổi.
Chuyện đó xảy ra trong nhà bếp.
Bả kéo cái tay cầm xuống
Nồi súp sôi đổ đầy trên đầu bả!
Bà ngoại tôi là một đầu bếp rất giỏi.
Bả luôn làm những bữa ăn tối 5 món. Ngày hôm đó bả đang làm...
thỏ nhồi hồ tiêu, không... nước ướp tiêu, nhồi bí zucchini...
với bột mì nấu nước thịt,
tiếp theo là kẹo nu-ga với phô-mai mascarpone.
- Và chuyện gì xảy ra sau khi bả mất? - Họ tống tôi vô trường nội trú.
Nó ra sao?
- Mở miệng ra nếu không tao cắt bi mày! - Không...
Vâng, tôi hiểu. Và anh không bao giờ gặp lại mẹ anh nữa?
Không, tôi có gặp. Bả từ Poona quay về Đức mỗi năm.
Bả đã đón tôi từ trường nội trú và đưa tôi tới một trong những nhóm hippy kia.
Ê, em cưng.
- Đây là Bruno. - Chào, Bruno.
Chú là người yêu của Jane. Chú muốn cháu cảm thấy thoải mái.
Dẹp bỏ những ràng buộc của nền văn minh đi. Cháu có thể làm mọi chuyện ở đây. Cứ thoải mái.
Được không?
Tôi đã biết là tôi sẽ không bao giờ giống như họ.
Những sinh linh đẹp đẽ.
Tôi sẽ chẳng bao giờ đủ tiêu chuẩn.
Vào cuối kỳ nghỉ tôi lẻn vào phòng mẹ tôi.
Tôi đã thủ dâm bằng hình ảnh mẹ tôi.
Và cái con mèo chết tiệt đó cứ quan sát tôi từ đầu tới cuối.
Nhưng khi tôi tới,
nó đột nhiên nhắm mắt lại.
Tôi lượm một hòn đá, bước tới...
và đập bể cái đầu khốn kiếp của nó.
Đó là ngày cuối cùng trong kỳ nghỉ với mẹ tôi.
Nhân tiện, con có một người anh.
- Mẹ nói gì, con có một người anh? - Phải, một người anh khác cha.
- Vậy sao không có ai nói với con hết? - Bớt giận đi.
Muốn gặp nó không? Nó là một thiên tài toán học đó.
Coi nào, hãy đi gặp nó. Nó sống gần đây với bà nội.
- Chào Michael! - Chào.
Chúa ơi, con đã lớn quá. Con có nhớ mẹ không?
Tất nhiên.
- Con thích Rolling Stones không? - Cám ơn.
Đây là Bruno. Em khác cha của con. Mẹ nghĩ đã tới lúc...
các con gặp nhau. Coi nào! Đáng lẽ mẹ cho các con gặp nhau...
từ nhiều năm trước, nhưng nó quá phức tạp.
Chào.
Mẹ để hai đứa làm quen với nhau.
Mẹ sẽ quay lại trong một tiếng, được không?
Thôi mà! Đừng ít lời quá vậy!
Có rất nhiều chuyện để nói.
Thí dụ như Bruno, chuyện giải phóng những tù nhân của bè đảng Hồng quân.
Còn con thì sao?
Ồ...
à... Cố gắng một chút, được không?
Em muốn vô không?
No comments yet. Be the first to leave one.