The first 200 lines.
Nguyệt Nô!
Nguyệt Nô!
Nguyệt Nô!
Cô nhìn giúp tôi,
chữ này viết như thế nào?
Ông bảo Nguyệt Nô tự sát vì trúng tà à?
Ôi trời ơi,
đều là người dân trên trấn đồn đại.
[Ghi chép vụ án đồn bảo vệ trấn Thái Bình]
Cô gái Nguyệt Nô đó tự sát đấy.
Nhưng chưa được nửa tháng,
anh trai của Nguyệt Nô là Lưu Đao Tử
sáng hôm nay
cũng treo cổ chết ở hí lâu,
làm cho mọi người sợ hãi.
Tôi là Bảo trưởng không dám tự ý đưa ra quyết định,
nên mới to gan mời ông tổng Trương
từ tỉnh thành về đây một chuyến.
À,
dạo gần đây trấn Thái Bình của chúng tôi
không thái bình chút nào.
Nếu nửa đêm
ông nhìn thấy gì,
nghe thấy gì
thì cũng đừng quan tâm.
Nhớ nhé.
[Trạm dân đoàn trấn Thái Bình Đồn bảo vệ trấn Thái Bình]
[Hội đồng nhân dân trấn Thái Bình Đại hội bảo vệ nhân dân trấn Thái Bình]
Thời tiết hanh khô,
cẩn thận củi lửa.
Thời tiết hanh khô,
cẩn thận củi lửa.
Thời tiết hanh khô,
cẩn thận củi lửa.
Cô gái,
nửa đêm nửa hôm,
sao cô lại khóc?
Bọn họ đều không chơi cùng tôi,
nói tôi xấu xí.
Mặt ai cũng hai con mắt một cái miệng,
làm gì có xấu đẹp.
Nhưng tôi không có mắt.
Ông cho tôi mượn chút tiền được không?
Tôi muốn mua một cây bút,
vẽ mắt lên.
Cô không có mắt thì sao mà vẽ?
Không cần ông lo.
Có hay không?
Có, có, có.
Ôi trời,
không mang theo người.
Đồng hồ của ông trông cũng được lắm.
Đồng hồ của tôi?
Mau đưa cho tôi.
À.
Đây, đây.
Ví tiền của ai vậy?
Của tôi, của tôi.
Trời sắp sáng rồi,
tôi nên đi thôi.
Này, ở đây.
A, đau, đau, đau.
Ối anh ơi, tôi phục rồi, tôi phục rồi.
Buông tôi ra.
Của tôi. Á.
Ấy, cẩn thận.
Ông có giỏi...
thì đợi đấy cho tôi.
Cô không sao chứ?
Liên quan gì đến ông?
Cẩu Tử!
Con bé này,
lại gây chuyện rồi.
Đây là ông tổng Trương từ trên huyện về.
Một cô bé như cô mà lại tên là Cẩu Tử!
Xem phi tiêu.
Ôi trời ơi!
Trời ơi, trời ơi!
Trời đất tôi ơi!
Này,
hôm nay tôi đây nhận thua,
chúng ta sẽ còn gặp lại.
Không sao, không sao, không sao.
Ôi trời ơi!
Con bé này
là một đứa ăn mày,
từ nhỏ
không có cha mẹ dạy dỗ,
chỉ biết đi lừa tiền thôi.
Ôi trời ơi!
Ông tổng.
Ông tổng rộng lượng tha thứ.
Ông chủ,
cho hai thố bánh bao nữa.
Thần tài trên trời xuống mang tiền đến,
ta khiêng tiền vàng vào trong nhà,
trong nhà ngoài hoa vàng nở,
vinh hoa phú quý chẳng ai bằng.
- Cho 2 lượng bánh bao. - Có ngay.
Ngưu chưởng quầy,
cho cái bánh bao.
Này, đứng lại.
Đưa đây.
Ra ngoài.
Tôi sống nửa đời người
lần đầu tiên nghe nói ăn mày xin bữa sáng.
Quán đểu, quán thối,
- Ngưu chưởng quầy dành tiền mua quan tài. - Mày còn nói nữa.
Cút.
Ấy?
Trương Nhất Nhân?
Sao lại là cô?
Ừ.
Sao cô biết tên tôi?
Trong trấn này
không có chuyện gì là tôi không biết.
Bây giờ ông đi điều tra vụ án đúng không?
Cái gì cô cũng biết thì còn hỏi tôi làm gì?
Sao Vương Đại Nha không đi cùng ông?
Ông ấy có việc bận.
Ôi trời ơi,
trời đất tổ tiên ơi,
sắp đi cả ruột thừa ra ngoài luôn rồi.
Này, đi chậm thôi.
Ông có biết là Lưu Đao Tử gặp phải ma không?
Huyện cử ông đến tra án,
tra ra thì chẳng có công,
tra không ra thì lại có tội,
rõ ràng là muốn ông gánh tội.
Thứ nhất, trên đời không có ma quỷ.
Thứ hai,
tôi không phải người gánh tội.
Ngẩng đầu 3 thước có thần linh,
không nhìn thấy không có nghĩa là không có.
Ông không nhìn thấy không khí,
ông cũng không nhìn thấy âm thanh.
Tôi bảo này.
Này,
rốt cuộc ông có muốn biết vì sao Lưu Đao Tử lại chết không?
20.
5 đồng.
15.
2 đồng.
Sao tôi giảm ông cũng giảm thế?
Thế thì 25.
1 đồng.
Sao tôi tăng mà ông không tăng?
Tôi chỉ có 1 đồng.
Hời cho ông đấy.
Nói đến Lưu Đao Tử
thì là một người có tiếng đấy.
cắt tóc bóp chân, từ trên xuống dưới không có gì là hắn không biết.
Chuyện này phải kể từ một đêm mưa gió.
Đêm hôm đó,
Lưu Đao Tử dọn hàng đi về nhà.
Anh trai,
anh có mua tóc không?
À, có mua.
Cô em,
cô nghĩ kỹ chưa?
Để tóc dài thế này không dễ gì đâu,
cô nỡ cắt sao?
Dăm ba bữa sẽ dài lại thôi.
Anh cắt đi.
Lưu Đao Tử thầm nghĩ,
mối làm ăn dâng tận cửa thế này sao lại không làm,
thế nên đã lấy kéo ra cắt tóc.
Đây là tiền tóc của cô.
Cô đếm đi.
Đợi đã.
Chuyện này liên quan gì đến cái chết của hắn?
Ông đừng sốt ruột.
Vài hôm sau,
lại là một đêm mưa gió.
Lưu Đao Tử trùng hợp
lại đến căn nhà hoang đó trú mưa.
Lưu Đao Tử sợ hết hồn.
Mới có 2, 3 ngày
mà tóc của cô gái đó đã lại dài tới eo rồi.
Cho dù là cây cao lương
cũng không thể lớn nhanh như thế được.
Anh à,
anh có mua tóc không?
Anh ơi,
anh có mua tóc không?
Mua, mua chứ.
Lưu Đao Tử lại cắt tóc cho cô gái đó,
nhưng càng cắt càng chột dạ.
Tiền tóc của cô đây.
Dài thế này này.
Lưu Đao Tử về đến nhà
càng nghĩ càng thấy không đúng,
kể chuyện này cho hàng xóm xung quanh
nhưng không ai tin lời hắn nói,
đều nghĩ rằng hắn nói lung tung.
Hắn nghĩ đi nghĩ lại,
quyết định đến căn nhà hoang lần thứ ba,
nhưng lần này đến vào ban ngày.
Chỉ thấy căn nhà hoang đó hoang tàn đổ nát,
đâu giống như có người ở.
No comments yet. Be the first to leave one.