Expats

Expats

Download Vietnamese Subtitle

Season 1

Release info

Expats S01E01 XviD-AFG
A Commentary by sash35

Tags

XviD
TS
web
720p
720
x265
x264
Web-DL
web-dl
WEB-DL
1080
HEVC
HD
Published on: 2024-01-26
Downloads: 11
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Một nữ bác sĩ nổi tiếng vì công việc từ thiện

lái xe đâm vào nhóm người đi bộ ở chợ hoa quả,

ba người chết, năm bị thương.

Sau ca trực dài, vị bác sĩ hay chợp mắt ở phòng trực

trước khi lái xe về.

Hôm đó, cô ấy lại không ngủ.

Cô đang trên đường

đến tiệc sinh nhật con gái và thiếp đi trên tay lái.

Cô không đến được bữa tiệc hôm đó, cũng không

mừng sinh nhật con gái được nữa.

Hôm đó đã trở thành loại ngày kỷ niệm khác.

Theo kiểu mà vị bác sĩ không hề muốn.

Ba phi công trên máy bay nhỏ bay quá gần cáp treo khu trượt tuyết.

Sương mù dày đặc hôm đó ảnh hưởng đến tầm nhìn.

Họ không thấy những cabin chở người lên xuống núi,

và cánh phải của máy bay đã cứa đứt cáp thép.

Cáp treo rơi xuống ở độ cao 80 mét,

ngay lập tức cả 20 hành khách thiệt mạng.

Sau này, một phi công cố liên lạc với gia đình các nạn nhân,

nhưng không ai đáp lại anh ấy.

Một cậu bé 12 tuổi đã khiến em trai song sinh

bị chấn thương đốt sống cổ C7 khiến cậu bị liệt từ cổ trở xuống.

Dù bà mẹ cảnh báo không vật nhau,

hai cậu bé vẫn chơi như thường.

Chiếc bàn cà phê cậu bé ngã xuống luôn ở đó.

Cặp song sinh y hệt nhau, nhưng từ đó,

cuộc đời họ không còn giống nhau nữa.

Những câu chuyện này luôn tập trung vào nạn nhân.

Người gây ra bi kịch không bao giờ được đề cập.

Không ai muốn nghe về đứa trẻ làm em trai mình bị liệt,

hay tài xế ngủ gật trên tay lái,

hoặc những phi công làm rơi cáp treo.

Nhưng tôi muốn biết về thủ phạm...

Mọi thứ xảy ra quá nhanh.

Tôi muốn biết về những người đã gây ra thảm kịch...

Những người giống tôi.

Có bao giờ được tha thứ?

Họ có sống tiếp được?

Lúc nào tôi cũng nghĩ về những gì mình đã làm.

Lúc nào tôi cũng nghĩ đến cô.

Và những gì cô đang làm...

Cô sống thế nào...

Cô sống tiếp ra sao...

Khi mà tôi đã hủy hoại cuộc đời cô.

DÂN NHẬP CƯ

Tôi đã nói với tiệm hoa... Các đơn hoa đã được xác nhận và

mai hoa sẽ được giao sớm, chỉ cần cô đảm bảo

có người ở đó buổi sáng để nhận.

Mà cô đã báo với địa điểm về việc treo băng-rôn chưa?

Rồi ạ. Miễn ta không chặn lối thoát hiểm là được thôi.

Tuyệt vời.

Và đây là thực đơn đã chốt để chị xem.

À, của Anthony chắc là tốt nhất rồi.

Tôi hỏi lý do chị đến Hồng Kông được chứ?

Chồng tôi được thăng chức ở nhánh nước ngoài. Điển hình nhỉ?

Chị có đi làm chứ?

Đã từng. Tôi có công việc.

Không phải nội trợ.

Xin lỗi, tôi... Tôi không có ý đó...

Xin lỗi. Tôi hơi nhạy cảm vụ đó.

Tôi làm kiến trúc cảnh quan.

Tôi thiết kế vườn cho mọi người.

Dù vậy, rất khó làm ở đây. Chẳng ai có đất.

À, Hồng Kông là vậy.

Cậu bé ngoan thật.

Tôi có cháu trai tầm tuổi này, và chẳng bắt nó ngồi yên được.

Vậy chị nghĩ sao?

Thằng bé rất tuyệt.

Về thực đơn ấy.

- Chốt đi. - Mẹ xong chưa? Con muốn về nhà.

Gần xong rồi. Chỉ còn xem vài thứ nữa, được chứ?

- Vài phút nữa thôi, con yêu. - Wow, con gái chị xinh thật.

Cô bé giống chị quá. Chị chỉ có hai bé này à?

Margaret?

- Cho tôi xem danh sách chốt khách mời đi? - Vâng, tất nhiên.

Tôi chưa có bản in, nhưng chị có thể xem trên iPad.

Đây là tất cả khách đã xác nhận.

Đôi khi, có người vắng mặt phút chót, nhưng tôi không nghĩ sẽ xảy ra ở đây.

Nhiều khách quá.

Nếu chị nghĩ là nhiều, phải xem lễ cưới chúng tôi tổ chức tuần trước.

Nửa thành phố đã ở đó.

Tổ chức tiệc lớn luôn có khó khăn,

nhưng đội của tôi sẽ luôn ở đây, hỗ trợ mọi việc cần thiết.

Chúng tôi tổ chức rất nhiều,

tin tôi, chị có địa điểm đẹp nhất thành phố.

Nhưng ở không gian như vậy, đông người sẽ tốt hơn,

vì ít người quá sẽ có cảm giác hơi buồn.

Dù sao cũng là sinh nhật 50 của chồng chị, đáng chúc mừng,

và khi chị đến đó, để lại mọi thứ cho tôi

chị chỉ việc tận hưởng thôi.

- Mong là cô nói đúng. - Đó sẽ là bữa tiệc tuyệt vời.

- Ta kết thúc thôi. - Vâng.

Đi nào, Daisy.

Bức tranh đẹp thật đấy.

Chắc đó là cháu, chị gái và mẹ cháu?

Còn kia là ai?

Đó là Gus.

- Gus là ai vậy? - Daisy, ta đi nào.

Xin lỗi, tôi đi nhé.

Cảm ơn cô.

- Vâng. - Đi nào.

Tạm biệt.

NÚI THÁI BÌNH

- Mẹ biết, nhưng mẹ không thể giúp con. - Sao không ạ?

Vì đó dự án của con.

Cô Hilary! Làm ơn giữ cửa!

- Làm ơn giữ cửa! - Đợi đi. Đừng chạy.

Các con! Mẹ đã bảo...

Cậu nhận được...

thư mời dự sinh nhật Clarke ngày mai chưa?

Rồi. Bọn tôi không dự được. Bọn tôi... Có việc rồi.

Chúc Clarke điều tốt nhất.

Tôi hiểu mà.

Tôi biết mọi chuyện đã...

Chỉ là tôi nghĩ...

Sẽ rất ý nghĩa nếu các cậu đến.

Tôi.. Tôi sẽ bảo David.

- Essie, chúng tôi về rồi. - Chào bà.

- Chào nhé. - Chào.

- Chào Essie. - Ông, bà.

Tôi xin lỗi, họ vừa đến. Tôi đã cố...

- Ổn mà. - Chào ông.

Con tưởng hôm nay bố mẹ sẽ thư giãn ở khách sạn.

- Chán quá, mà muốn gặp bọn trẻ. - Chú Peter đâu ạ?

- Nó buồn ngủ. Bị lệch múi giờ. - Con đói quá.

ÚC KHU VỰC TÌM KIẾM

Tôi đã gọt trái cây.

- Xoài. - Ngon!

Từ từ. Đi rửa tay đã.

Đảm bảo bọn trẻ về nhà phải rửa tay.

- Vâng, thưa bà. - Cảm ơn Essie.

Sao lại cho con bé xem thứ khủng khiếp đó?

À, con bé quá thích xem tin tức. Con làm gì được nữa đây.

Jing, mẹ dời cốc của con đi à?

Mẹ chuyển qua ngăn tủ kia. Chỗ đó hợp lý hơn.

Không biết bữa tiệc này có phải ý hay.

- Đang buồn mà. - Bố đồng ý.

À, bọn con chỉ đang cố gắng tạo ra cảm giác bình thường xung quanh đây.

Cuộc sống hai đứa đâu còn bình thường.

- Đừng ăn hết xoài. - Sao phải giả vờ?

Ai muốn chơi trò này?

- Chơi đi. - Đang xem TV mà.

Mẹ ơi? Con uống sữa sô-cô-la nhé?

Được. Được chứ, tất nhiên là được.

- Philip? - Dạ?

Ai...

Con vẽ ai trong bức tranh này?

Chúa Giê-su ạ.

Chúa Giê-su? Sao con lại vẽ Chúa Giê-su?

Mẹ không muốn con vẽ Chúa nữa, nhé?

Dạ mẹ.

Con yêu à. Qua đây.

Mẹ yêu con rất nhiều.

Con biết mà, nhỉ?

Dạ, con cũng yêu mẹ.

Đi lấy sữa sô-cô-la đi.

Cảm ơn mẹ.

"Cầu xin Chúa ban phước lành cho các con và giữ các con được an toàn mỗi ngày.

- "Nguyện Chúa ở bên các con". - Và ở cùng Cha.

"Biết Chúa hiện diện và tình yêu của Người dành cho con".

"Lòng thương xót của Chúa tồn tại muôn đời."

Như gà mái mẹ, Chúa che chở các con dưới đôi cánh của mình.

Chúa toàn năng bất diệt, trong tình yêu dịu dàng của Người cho nhân loại,

đã gửi con trai mình, Giê-su

mà khi bước đi trên trái đất cũng là con người như bất kỳ ai ở nơi này.

Người đã đấu tranh như chúng ta.

Người đã trải qua thống khổ và sợ hãi.

- Em là gái hư, phải không, Thỏ Con? - Rất, rất hư.

- Em đáng bị phạt. - Nói thật là vậy. Đánh em đi.

- Làm gì cơ? - Đánh em đi mà, Dirk.

Mạnh nữa. Nào, mạnh nữa đi.

Hẹn gặp sau nhé.

- Anh bảo hẹn gặp lại em. - Ừ.

"Dirk" là kiểu tên gì vậy?

Tên của đàn ông da trắng.

Như Chet, hay Tucker, hay Skeet, hay David.

Người Hàn Quốc cũng có những cái tên kỳ lạ.

- Như Uri, Yuki và Suki. - Đó là tên kiểu Nhật Bản.

Thật ra là không. Anh biết một cô gái Hàn tên Suki.

Hẳn là vậy rồi.

Được rồi.

Hẹn gặp anh sau, Dirk.

Bao nhiêu?

60.

Đây.

Cảm ơn.

Xe buýt này có đi qua phố Temple không?

Thôi đi. Hãy xuống ở điểm dừng tiếp theo.

Ta lên nhầm xe buýt à?

Tôi không nghĩ vậy.

Cô gái trẻ ơi.

Xe buýt này có dừng ở phố Temple không?

Tôi là người Hàn Quốc.

Nó có dừng ở đó không?

Cô ấy là người Hàn Quốc.

Người Hàn Quốc?

Cô ấy không nói tiếng Quảng Đông?

Chắc là không.

Cô ấy nói cô ấy là người Hàn Quốc.

Này, Puri.

More Vietnamese subtitles for Expats

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left