8-Bit Christmas

8-Bit Christmas

Download Vietnamese Subtitle

Release info

8-Bit Christmas 2021 WEBRip Vie DootDeetSquad
A Commentary by DootDeetSquad_DDS
🔴 Súp ngon DootDeet 😎🔴fb.me/bimbipnausup 🔴 Nhận nấu súp Việt, Anh cho phim, ảnh, âm thanh, văn bản ❤️ From DootDeet Squad with love ❤️ Liên hệ: [email protected] ❤️

Tags

webrip
web
BRip
TS
Published on: 2021-12-24
Downloads: 72
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Buổi sáng tốt lành, Chicago.

Câu hỏi lớn dành cho ông già Noel

liệu ông ấy có thể đối phó với thời tiết ở Chicago không?

Tôi muốn gì cho Giáng sinh?

Đội nào sẽ thắng?

Bất kỳ đội Chicago nào.

Bạn gửi điều ước của mình cho ông già Noel rồi chứ?

Tôi thì có đấy. Tôi lên cả một danh sách, kiểm lại hai lần.

Người hâm mộ Blackhawk trên toàn thế giới,

bọn họ đã...

Và tôi yêu thời điểm này trong năm.

Chúng ta phải nhanh lên, Annie.

Đi thôi, đi thôi.

Mấy đứa bạn đang nhắn tin cho con, phải không bố?

Bố biết đấy, nếu con có điện thoại riêng...

Kiên trì đấy, nhưng không có chuyện đó đâu con.

Vậy, giả sử con đang ở trong một tòa nhà đang cháy đi.

Không. Một cửa hàng thú cưng đang cháy.

Không. Một trại trẻ mồ côi đang cháy,

và con cần gọi điện thoại.

Bố sẽ cảm thấy thật khủng khiếp đó.

Chuyện liên quan đến mạng người đó!

Con không cần điện thoại đâu, Annie. Bố xin lỗi.

Con được gọi nhiều hơn cả bố đấy.

Làm gì có!

Bạn con nhắn tin cho bố chỉ để nói chuyện với con.

Thật là xấu hổ.

Bố không xấu hổ. Bố của Maeve mới xấu hổ.

Úi da!

Ôi!

Vẫn còn? Băng ấy hả?

- Tôi dặn họ rải muối lên. - Ôi trời.

Bố vừa nói gì cơ ạ?

Đợi bố chút.

Jake Doyle nghe.

Gọi cho con nè.

Đường với sá, mất 58 phút mới tới nhà ông Bà.

Bùm!

Này, lát con muốn đánh khúc côn cầu trên đường không?

Không, cám ơn ạ.

Sao thế? Bố tưởng con thích. Mình hay chơi lắm mà.

Tôi không thích khúc côn cầu nữa.

Ồ, được rồi...

Hay là mình xây người tuyết với mẹ và anh con?

Bố à.

Mình cũng có thể...

Này con, đợi đã. Đợi bố với.

Nghe này, bố xin lỗi về vụ điện thoại. Không được đâu con.

Bố ghét phải nhìn con thất vọng.

Nhìn này, bố biết rằng năm nay hơi khác một chút,

nhưng con vẫn có thể tận hưởng Giáng sinh mà.

Còn bố thì sao?

Bố luôn tận hưởng Giáng sinh mà.

Ai có nhà không?

Mẹ ơi?

Chắc ra ngoài rồi.

Katie? Charlie?

Chán quá đi.

Sao mình không thể đến Úc thăm dì Lizzy hả bố?

Vé máy bay đắt lắm đấy con.

Vậy à...

Con biết làm gì giờ?

Bố...

Nào, nhanh lên.

Ta-đa!

- Đó là gì vậy ạ? - Nintendo cũ của bố.

Hừm... Nó trông giống cái hộp nhựa Tupperware ấy.

Tupperware?

Tới đi, mình chơi thử.

Lát nữa con mượn điện thoại nhắn tin cho Maeve nhé?

Nào nào...

Được, nhưng để bố chỉ cho con cách nó hoạt động trước được chứ?

- Vâng. - Cảm ơn nhiều.

Trước tiên con phải làm thế này.

Tại sao ạ?

Chả biết nữa, cứ làm đi.

Được rồi. Chắc do bụi?

Con tưởng bố nói rằng

lúc nhỏ ông bà không cho bố chơi điện tử?

Thì có cho đâu.

Thế sao bố chơi được?

Khi còn nhỏ, bố muốn có Nintendo còn hơn cả con muốn một chiếc điện thoại.

Không thể nào.

Con biết không? Hôm nay là ngày may mắn của con.

Bởi vì bây giờ bố sẽ kể con nghe cách bố có được cái máy này.

Nó có thể là câu chuyện kì ảo, kịch tính,

và tuyệt vời nhất mọi thời đại.

Vậy... con vẫn muốn nghe chứ?

Kịch tính đến nỗi con sẽ lên cơn đau tim vì chán hả bố?

Cũng có thể.

Đó là năm 1987. Hay là năm 88?

Năm 85, Bears.

- Super Bowl là năm 86... - Được rồi, chuyện này có quan trọng không, bố?

Được rồi, được rồi.

Năm đó là cuối những năm 80.

Tạm cho là tháng 12.

Bố được 11 tuổi.

Vào mùa đông, đường đã được cào tuyết.

Bố có thể đến nhà Timmy Keane chỉ trong vòng chưa đầy tám phút.

Bằng xe đạp? Bố đi nhanh cỡ nào vậy?

Siêu nhanh.

Bố có đội mũ bảo hiểm chứ?

Có, tất nhiên.

Vào những năm 80, ta luôn đội mũ bảo hiểm.

Nó màu xanh lá không?

Ừm, đúng rồi. Màu xanh lá.

Để bố kể nốt được không con?

- Vâng. - Cảm ơn.

Giáng Sinh thời 8-bit Biên dịch : la, HynK, JindoKatori, mochioka. Biên tập: la. From DootDeet Squad with love!

Nintendo! Nintendo! Nintendo!

Nintendo! Nintendo!

Quy tắc nhà Keane rất đơn giản.

Mười đứa đầu tiên vượt qua được cửa nhà hắn sẽ được chơi Nintendo.

Nhiều khi con gặp một người,

và không tài nào biết được họ rất giàu.

Với Timmy Keane thì ngược lại.

Một tên bệnh hoạn nổi tiếng,

có xu hướng thường xuyên mất trí.

- Loại! - Mày mới loại! Mày! Mày!

Đồ ngu!

Bà nội ngốc!

Đó là một bài học đầu tiên về sự nhẫn tâm của Chúa...

khi trao chiếc Nintendo duy nhất trong trấn cho đứa trẻ như Timmy Keane.

Và mọi đứa trẻ ở trường tiểu học Mary Todd Lincoln đều cầu mong sự thương xót

kể cả đám bạn thân của bố.

Ồ, một ngày thứ bảy khác trong chiến hào.

Mikey Trotter.

Mạnh mẽ, ngoan cường. Được phép xem phim xếp loại R.

Tớ muốn đặt mìn khắp cái sân này.

Giống trong phim Platoon, cho nổ hết sạch.

Nghe có vẻ nguy hiểm đó.

Evan Olsen.

Rụt rè, dị ứng với ong và SpaghettiOs.

"Mình nên về nhà sớm"

Tớ nghĩ mình nên về nhà sớm.

Thêm cơ hội chơi Nintendo cho bọn này.

Tammy Hodges.

Thông minh, tự tin, thiên tài chơi thẻ bài bóng chày

và là CEO tương lai của Tập đoàn Hodges.

Thẻ Canseco của tớ tăng thêm hai đô này!

Ừ, đó từng là Canseco của tớ.

Teddy Hodges.

Em trai sinh đôi của Tammy.

Trợ lý tương lai cho CEO của Tập đoàn Hodges.

Này các cậu. Có chuyện gì vậy?

Ồ, và tên này.

Xin lỗi tớ đến trễ. Tớ phải nói chuyện điện thoại với Bon Jovi.

Jeff Farmer.

Nói dối không ngượng miệng.

Không phải bạn bố, nhưng lúc nào cũng có mặt.

Cậu đã về sớm ngày hôm qua

bởi vì Tom Cruise cần cậu đóng thế?

Chú ấy biết tớ nhanh nhạy mà.

Vậy, cậu đâu có bị tiêu chảy đâu phải không?

Cả hai. Đóng thế cho Tom Cruise và bị tiêu chảy.

Cả hai không loại trừ lẫn nhau mà.

Im lặng đi. Cậu ta ra kìa.

Nintendo! Nintendo!

Nintendo!

Nintendo!

- Nintendo! - Im hết đi!

Tám giờ sáng.

Đến lúc chơi game rồi.

Có ai trong số mấy người muốn chơi Nintendo không?

Có!

Chọn tớ đi! Chọn tớ!

Cậu, cậu, không phải cậu.

Cậu nữa.

Đã quá má ơi! Tớ được chọn nè!

Vào thôi.

Tớ yêu nơi này.

- Ái chà! - Đỉnh thật đấy.

Và cô nàng ở ngay đó, lấp lánh trong ánh hào quang bằng nhựa màu xám.

Một hệ thống dây điện và trí thông minh điện tử tiên tiến

nó không chỉ là một trò chơi điện tử,

mà chính là một công cụ giải trí 8-bit.

Xin chào người bạn thân yêu.

Này, bỏ giày ra!

Có băng dính ở kia nếu tụi bây có lỗ trên tất.

Đừng chạm vào tường! Hàng Pháp đấy.

- Chờ đã, em trai tớ vẫn ở ngoài. - Cho tớ vào!

Biết luật rồi đấy.

Mười đứa đầu tiên, thế thôi.

Nhưng đó là Teddy.

"Nhưng đó là Teddy."

Đồ xấu tính!

Tiếc quá, buồn ghê.

Không thể phủ nhận hắn là một thằng khốn.

Cũng không thể phủ nhận rằng hắn ta có tầng hầm tuyệt vời nhất

toàn múi giờ Trung tâm.

Bàn bi da, ván trộn bài, máy bắn bi,

máy làm bắp rang bơ như rạp phim.

Này, không được ngậm máy nước ngọt.

Và một ngăn đựng đồ ăn nhanh còn đầy ắp

hơn hầu hết các siêu thị lớn ở Chicago.

Tụi bây đói không? Muốn Pop-Tarts hay gì không?

- Vâng. Điều đó thật tuyệt. - Chắc luôn.

Mẹ.

Mẹ!

- Dậy đi mẹ! - Gì?

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left