Go West (Marx Brothers Go West)

Go West (Marx Brothers Go West) (Go West)

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Go West 1940 RIPPED
A Commentary by tieu_tung
Visit my blog http://cinemasaigon.blogspot.com/

Tags

other
Published on: 2012-05-07
Downloads: 51
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

VỀ MIỀN TÂY Dịch phụ đề: QKK

LỜI NÓI ĐẦU Năm 1851, Horace Greeley đã phát biểu

một câu góp phần làm thay đổi lịch sử Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

Ông nói: "VỀ MIỀN TÂY, CÁC BẠN TRẺ, HÃY VỀ MIỀN TÂY."

Đây là câu chuyện của ba anh chàng đã làm cho Horace Greeley phải hối tiếc khi nói vậy.

- Có ai có tiền thối 10 xu không? - Không, thưa ông.

Vậy thì giữ hành lý đi.

Vé đi Miền Tây ở cửa sổ này!

Một vé đi Miền Tây, tới bến.

Vâng, thưa ông. Vậy là 70 đô.

70 đô đây.

Không cần đếm đâu.

- Ở đây chỉ có 60 đô. - Tôi đã kêu ông đừng đếm.

Ông cần thêm 10 đô nữa.

Đúng là bọn cướp xa lộ. Hèn chi ông đứng sau chấn song.

Để tôi lấy thêm 10 đô.

Một ngày nào tôi sẽ là chủ tịch công ty đường sắt này, và tới khi đó...

Nè, ông.

Có phải đây đúng là lối cho em tôi lên xe lửa đi Miền Tây không?

Không phải trừ khi họ tổ chức tiệc hóa trang ở Miền Tây, phải không?

- Chúng tôi chỉ muốn biết xe lửa ở đâu. - Xe lửa? Nó ở ngoài đường ray.

Nó ít khi vô đây.

Coi nào, Rusty, để anh mua cho em một vé.

70 đô của em đâu?

Em chỉ có 10 đô? Em đã làm gì với 60 đô kia?

Ồ, em mua một con rắn hả?

Anh không thể mua vé cho em nếu em không có đủ tiền.

Tiền?

- Vậy hai anh đang đi Miền Tây hả? - Không phải tôi. Chỉ em tôi thôi.

Ông thấy đó, tôi không có tiền. Nên chỉ có mình nó đi.

Khi nó xuống xe lửa, nó sẽ lượm ít vàng và gởi về cho tôi.

Người ta nói vàng nằm đầy trên đường.

Trên đường phố nào ông cũng tìm thấy vàng.

Theo cái cách nó ăn mặc, trông có vẻ như nó mới nằm dài trên đường.

Tất nhiên là họ có vàng đầy trên đường, nhưng họ sẽ không cho nó lấy chút nào đâu.

Nó chỉ là một kẻ chân ướt chân ráo.

Ông mà mang đôi giày đó, thì chân ông cũng ướt.

Cái đó là giày hả? Tôi cứ tưởng là những cái nấm.

Được rồi, cứ cho là chân nó ướt. Ông không lượm vàng bằng chân.

Không, anh không hiểu. Một người chân ướt chân ráo là một người Miền Đông.

Ở ngoài Miền Tây, họ bắn bất cứ gì trông có vẻ Miền Đông.

Họ sẽ bắn bay đầu nó nếu nó đi ra Miền Tây với cái lò ấp trứng rận này.

Cái nón này thì sao? Nó đáng giá rất nhiều tiền đó.

- Nó đã mua hết bao nhiêu? - Tôi không biết. Nó chôm.

- Làm gì vậy? - Chờ một chút.

Tôi chỉ muốn cứu mạng nó thôi.

- Anh yêu em của anh, phải không? - Không, nhưng tôi đã quen có nó.

Nè, đây là kiểu nón người ta đội trong mùa này.

Đây là model năm 1870.

Nó là cái được gọi là nón của người mở đường.

Cái đuôi này đáng lẽ phải bỏ ra phía sau chớ?

Với nó thì không.

- Đó là hải ly thứ thiệt. - Đẹp lắm.

Để tôi vuốt. Nó vẫn còn là nón của tôi. Giá 10 đô.

- Ông bán cái nón cũ này giá 10 đô sao? - Tôi không làm ăn vì tình yêu.

Tôi đã yêu một lần và đã lãnh đủ.

Nhưng đó là một câu chuyện khác, và cũng là một câu chuyện rất buồn.

Tại sao nó lại phải mua một cái nón? Nó còn không đủ tiền mua vé xe nữa.

Vé xe thì lúc nào cũng mua được. Nhưng đây là cái nón cuối cùng kiểu này.

Hải ly đã thôi không còn làm nón nữa. Chúng đã đi chơi đá banh hết rồi. 10 đô.

Nó là một thằng bé nghèo khổ. Nó sẽ trả ông một đô.

Ông chịu không?

Được, nhưng tôi chỉ lời có 1 đô.

Rusty, đưa ổng 1 đô.

Nó ở tầng mấy vậy?

Công việc làm ăn đầu tiên của tôi trong một cơn bão cát.

Sẽ phải tốn 1 đô để giặt sạch cái này.

Làm ơn thối lại 9 đô.

- Thối lại gì? - Đó là 10 đô.

Phải, đúng rồi.

Kẻ yêu tiền.

Một đô-la là một đô-la, và mỗi đô-la đưa tôi tới gần Miền Tây hơn một chút.

Chúng tôi cũng vậy.

- Ông cười cái gì vậy? - Cái nón đó.

Nó trông rất lố bịch với cái áo khoác của nó.

- Cái áo khoác thì có gì? - Chúng không hợp.

Tôi có một cái áo khoác hợp với cái nón đó. Các anh chờ một chút được không?

Lại đây, con trai.

Đây mới đúng là một cái áo khoác.

Đây là cái áo khoác da hươu đẹp nhất mà tôi từng thấy.

Làm như là được đặt may cho nó vậy.

Bây giờ, để coi. Cái đó là 20 đô cộng thêm 1 đô. Vậy là 21 đô.

Chúng tôi sẽ không kỳ kèo. Chúng tôi trả ông 1 đô.

Anh đúng là biết trả giá.

- Coi nào, Rusty. Đưa ổng 1 đô. - Tốt lắm.

- Tạm biệt, quý vị. - Làm ơn thối lại 9 đô.

- Thối lại? - Đó là 10 đô.

Phải rồi.

- Nè, trông nó giống tờ kia quá. - Đúng rồi.

Tiền thối của anh đây.

Rất vui được làm ăn với một người như ông.

Khẩu hiệu của chúng tôi là: "Khách hàng luôn luôn đúng."

Nè, anh có thấy cái gì vừa bay ngang đây không?

- Chắc là một con bồ câu. - Không, không phải bồ câu. Nó màu xanh.

- Chắc là một con nhái. - Nó có số.

Đó là bảng số của nó đó mà.

Tôi nghĩ nó là... Không, không phải.

Hình như tôi không thấy 20 đô các anh đã đưa tôi.

20 đô nào? Chúng tôi không có đưa ông 20 đô. Chúng tôi chỉ đưa ông 2 đô.

1 đô cho cái nón, và 1 đô cho cái áo.

Phải, đúng vậy, nhưng anh đưa tôi 2 tờ 10 đô.

Phải, và ông thối lại 18 đô. 20 đô trừ 18 đô là 2 đô.

- Và ông đã lẫn lộn. - Tôi ngu ngốc quá.

Có cái gì nhột nhột trong quần tôi...

...và tôi không thể biết nó ở đâu.

Nếu ông nghĩ chúng tôi lừa đảo, chúng tôi sẽ trả ông thêm 1 đô.

Tôi xin lỗi vì đã đánh giá sai các anh.

Chắc là tôi đã hiểu lầm các anh.

Làm ơn thối lại 9 đô.

- Sao các anh không đưa tôi 1 đô? - Không.

Sao không đưa tôi 10 đô lẻ và tôi sẽ thối lại các anh 9 đô lẻ?

- Nhưng chúng tôi không có tiền lẻ. - Tôi vừa đưa nó 18 đô.

Nó gởi về nhà cho mẹ nó rồi.

- Ông muốn lấy 1 đô không? - Không nếu tôi phải tốn 9 đô.

- Ông nên coi chừng tiền của mình. - Tôi sẽ coi chừng tiền của mình. Anh coi chừng nó.

Làm ơn thối lại 9 đô.

Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín.

Ông đếm giỏi lắm, nhưng tiền thối đâu?

- Chẳng phải tôi vừa mới đưa cho anh sao? - Không.

Rusty, ổng có đưa cho em không?

Chắc là ông đã đưa cho chính mình.

Có ai đưa cho tôi sao?

Các anh biết không, tôi chỉ muốn đi Miền Tây...

...chớ không phải đi móc bọc. Tạm biệt, quý vị.

- Nè, ông còn quên một thứ. - Có chuyện gì nữa đây?

- Tiền thuế bán hàng. - Tiền thuế gì?

Những thứ ông vừa bán cho chúng tôi. Chúng tôi phải trả ông thêm 1 đô nữa.

Không, cám ơn. Tôi không lấy đâu.

Nhưng không nộp thuế là trái luật.

- Ông muốn vô tù sao? - Tôi sẽ không nói gì nếu anh không nói.

Tôi cũng sẽ không nói gì, nhưng nó thì dám lắm.

- Nó muốn gì để giữ im lặng? - Không gì hết.

Nó chỉ muốn đưa ông thêm 1 đô nữa.

- Nó không muốn thối lại 9 đô chớ? - Không, nó sẽ lấy 5 đô và 4 đô.

Đưa đây.

Nó sẽ lấy 5 đô và 4 đô.

Một, hai.

Đây là 3 đô. Đó là 4 đô.

Năm, sáu, bảy, tám, chín.

Ông biết tôi muốn nói gì không, tôi thích làm ăn với ông...

...bởi vì ngay từ lần đầu thấy ông tôi đã biết ông là một người trung thực.

Nền tảng cho sự thành công của tôi là trung thực.

- Đúng vậy. - Đó là nền tảng chắc chắn duy nhất.

Đó là điều tôi đã nói khi thấy ông.

- Khi anh có cái đó, anh sẽ có mọi thứ. - Đúng. Tôi biết ông là một người tốt.

Tôi phải làm ăn. Tôi không quan tâm tới bất cứ gì khác.

Anh cũng có thể làm ăn theo kiểu khác, nhưng nó sẽ không bền lâu.

Đó không phải là thứ để cho anh xây dựng thành công.

- Đó là đỉnh cao của thành công của tôi lâu nay. - Đó là điều tôi đã nói.

Tự nhiên tôi thấy lạnh lạnh trong này.

Thôi, tạm biệt.

Làm như là tôi vừa đi lạc vô một hang ổ trộm cướp.

Dù sao, một người khôn ngoan sẽ biết rút ra một bài học từ những sai lầm...

...và vì vậy, quý vị...

...tôi đã nghĩ tới vài vụ làm ăn tài chính khác.

Rất vui được biết các anh.

Tôi rất vui được làm quen với các anh, và chúc một ngày lành cho cả hai người.

- Tạm biệt. - Tạm biệt.

Đi thôi, Rusty.

CÔNG TY ĐƯỜNG SẮT NEW YORK & WESTERN VĂN PHÒNG CHỦ TỊCH VÀ TỔNG GIÁM ĐỐC

Quý vị, đây là anh Terry Turner, người mới vừa từ Miền Tây tới.

- Chào. - Chào.

Anh bạn trẻ, hãy nói với quý ông đây những gì anh đã nói với tôi sáng nay.

Tôi biết là các ông đang nghĩ tới việc xây dựng một đường sắt...

...từ nhánh sông Cripple lên phía bắc vòng qua ngọn núi.

Và tôi muốn đề nghị các ông đi theo một hướng khác.

Tôi cho là con đường ngắn nhất...

...sẽ là từ nhánh sông Cripple đây đi thẳng tới Thái Bình Dương.

Anh muốn xe lửa của chúng tôi bay qua dãy núi sao?

Không, thưa ông.

Tôi muốn xe lửa của các ông đi ngang qua đây, Khe Dead Man.

Tôi có thể biết tại sao anh muốn chúng tôi mua miếng đất đó không?

Vâng, thưa ông. Như vậy tôi có thể lấy vợ.

Vậy là tôi hiểu rồi.

- Anh là chủ miếng đất đó. - Không, thưa ông, mà là ông nội tôi.

Ổng đúng là một kẻ lừa đảo, ổng đã bán tống nó cho ông nội của bạn gái tôi, Dan Wilson.

Ông già Dan đã rất buồn phiền kể từ đó.

Nó đã gây ra một mối thù truyền kiếp giữa nhà Turner chúng tôi và nhà Wilson.

Và bây giờ ổng không cho tôi cưới cháu gái ổng.

Nếu tôi chỉ cần chứng minh cho ổng thấy tôi không phải là một kẻ lừa đảo...

...thì có thể ổng sẽ đổi ý. Rốt cuộc thì ổng cũng không phải là một ông già khó ưa.

Tôi nghĩ Beecher nên đi ngay khi có thể để gặp...

Dan Wilson, thưa ông.

Và bàn việc mua Khe Dead Man.

KHE DEAD MAN

Không hiểu tại sao anh cứ đào và đào, vậy mà cái lỗ không sâu thêm được chút nào.

- Tôi đi đây. - Vâng, nhưng còn vàng thì sao?

Không có vàng ở đây.

Tôi đã quầng nát Khe Dead Man 40 năm nay rồi.

Tôi chịu thua rồi.

Ông Wilson, tại sao ông không bỏ đi?

Tôi có một đứa cháu gái nhỏ cần chăm sóc...

- ...và tôi sẽ không sống đời. - Ông đi đâu vậy?

Tôi sẽ tìm một việc làm cho tới khi dành dụm được chút vốn và rồi tôi sẽ thử lại ở đâu đó.

Cần phải có bao nhiêu vốn?

Tôi nghĩ 10 đô là đủ đới với tôi.

- Chúng tôi sẽ cho ông 10 đô. - Không, tôi không thể nhận được.

Nhưng chúng tôi có rất nhiều tiền.

Vậy thì tôi sẽ nhận, nhưng chỉ là vay thôi nghe.

Được rồi. Coi nào, Rusty, đưa ổng 10 đô đi.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left