The first 200 lines.
2006 Richebourg Grand Cru, Domaine Leroy.
- 2300 đô-la một chai. - Được.
Ổn đó. Hôm nay là sinh nhật bạn gái tôi.
Sẽ hay hơn nếu ông không cho cô ấy biết giá.
- Chúc mừng nhé. - Cảm ơn.
Cảm phiền ông, tôi có thể tự rót chứ?
Tôi không muốn tranh việc ông,
nhưng hiếm khi có cơ hội được cầm trên tay chai rượu quý thế này.
Tôi giữ nút chai luôn nhé?
Xin lỗi, làm phiền ông quá. Cảm ơn.
Cần gì thì cứ gọi tôi nhé.
Cảm ơn ông.
Giờ thì...
lấy điện thoại ra,
giả vờ nhận được cuộc gọi, rồi ra ngoài đi.
- Bây giờ á? - Ừ, bây giờ.
Mọi người ai cũng nhìn em.
Em tự luyến đến thế à?
Chẳng ai quan tâm đâu.
Thoải mái đi, Signe.
Chào, Signe đây.
Phải...
Tôi sẽ gọi lại sau.
Chúc mừng sinh nhật.
Thế là xong.
Tuyệt thật đó!
Làm lại đi.
- Giả vờ nghe điện tiếp. - Người ta đang nhìn đấy.
Nhìn gì, món tráng miệng của em à?
Signe, làm thế đi!
- OK. - Nhé?
Nếu ta bảo họ là em đã mang nó đi.
Gì cơ?
Bảo rằng em mang chai rượu này đi à?
Phải, rượu của Yngve.
Được thôi. Hay đấy.
- Được chứ? - Ừ, là em đem tới.
Này! Đứng lại!
Này! Khốn kiếp!
Bọn ái kỷ thường là bọn thành công.
Đâu phải cứ ái kỷ thì mới thành công, đầy người ngoài kia cũng vậy mà.
Nếu đi kèm với tài năng thì đó là điểm cộng.
Nếu điều đó là thật, nếu chủ nghĩa ái kỷ thực sự giúp thúc đẩy sự nghiệp,
thế sao bây giờ cậu vẫn làm ở quán café?
Vì tớ không phải là một kẻ ái kỷ.
Mọi người lúc nào cũng bảo tôi:
"Cô nên làm podcast đi, cô có khiếu hài hước lắm".
Ai bảo thế?
Nhiều người mà...
Thomas!
Cậu khoẻ chứ?
Thế lúc đó Signe ở đâu vậy?
Cô ấy đi trước tôi.
Tôi ngồi một mình một bàn...
Bao nhiêu thế?
Chai này bao nhiêu nhỉ, Signe?
2300 đô.
2300 đô? Căng thế.
Rượu nhà giàu có khác.
Đắt xắt ra miếng.
- Thế để tôi bán theo ly nhé. - Ra vậy.
Double americano của ai đây ạ?
Gọi cấp cứu đi!
Cô ổn chứ? Có bị thương không?
- Tôi chỉ... - Cô có làm sao không?
Không.
- Chuyện gì xảy ra thế - Tôi bị cắn.
Lúc đó tôi chỉ làm theo bản năng thôi.
Nhưng chẳng một ai giúp đỡ cả.
Có mình tôi.
Họ chỉ đứng đó.
Thật tốt là cô đã can thiệp.
Cô dũng cảm lắm.
Giá mà mọi người cũng vậy.
Tôi chỉ hỏi cô vậy thôi.
Cô cần phải đi tắm rửa đấy.
Vâng.
Vậy nhé. Cảm ơn cô.
- Cảm ơn anh. - Tạm biệt.
Cô không sao chứ?
Không sao, tôi ổn.
Em à.
Anh.
Em đói chưa?
Chưa.
Anh đang định gọi món Hoa... là vịt quay.
Nhưng họ chỉ bán suất hai người ăn.
Em chắc là mình không muốn ăn chứ?
Signe!
Signe, nghe anh nói chứ?
Có chuyện gì thế?
Có một vụ tai nạn...
Tai nạn ở chỗ làm.
Ngồi xuống đi!
Em chảy máu ở đâu vậy?
Ở chỗ nào?
Anh không thấy vết thương...
- Có con chó. - Chó à?
Một người phụ nữ bị cắn. Em nghĩ mình đã cứu bà ấy!
- Nó có cắn em không? - Em không biết. Em chỉ...
Mọi thứ xảy ra quá nhanh. Em không nhớ nổi...
Nếu nó cắn thì em phải biết chứ.
Chắc vậy.
Có phải máu của em không?
Chắc thế. Em không biết nữa.
Signe, máu của mình thì mình phải biết chứ! Có phải không?
Chắc không phải...
Em phải nói anh mới biết được.
Lúc đó em sợ lắm!
Em ở rất gần đó, nên...
Chuyện xảy ra ở chỗ làm, và em cứ thế này về nhà sao?
Ừ.
Vậy, kể anh nghe đi. Chuyện gì đã xảy ra?
Tớ luôn cảm thấy rằng
mình có thể giúp được mọi người trong những tình huống đó.
Đó là bản năng của tớ.
May là có cậu ở đó.
Giỏi lắm.
Tớ là người duy nhất giúp bà ấy.
- Mọi người khác chỉ đứng nhìn. - Điên thật.
Đừng, lùi lại!
Ai đó nên viết báo về chuyện này.
Có thể lên bài trên VG News chứ?
Tớ sẽ trả lời phỏng vấn. Vì lợi ích của cậu đó.
Không phải kiểu đó đâu.
Họ nói rằng bà ấy đáng lẽ đã chết, nếu không nhờ có tôi.
Trời, điên thật! Tội nghiệp.
Không sao, tớ ổn.
Bên cảnh sát và cứu thương bảo tớ rằng
nếu không có tớ, bà ấy có thể đã chết.
Cậu sao rồi? Vẫn sốc à?
Ừ, ý tớ là... Nó vẫn ở đó...
- Bao lâu rồi, đã hai tuần chưa? - Rồi.
Nhưng nó không thôi ám ảnh em mỗi ngày đi làm.
Cứ nói đến máu là tớ lại buồn nôn.
Lạ thật đấy.
Nếu lòng thấu cảm của mình mạnh mẽ thì sợ gì máu me?
Nểu tớ ở đó, tớ cũng sẽ giúp.
Không có ý đánh trống lảng đâu, nhưng...
Mọi người nghe thử mấy cái tên này nhé? Cho triển lãm của tớ.
- Được chứ! Ở Cotar, nhỉ? - "Cotard", đúng rồi.
- Tuyệt đó. Chúc mừng nhé! - Cảm ơn.
À...
Không phải Cotard thật. Chỉ là phòng trưng bày phụ thôi.
Phải biết rõ chút, không là bị lạc.
Nó ở chỗ khác à?
Vẫn là Cotard,
nhưng họ sắp mở một phòng trưng bày tạm thời dưới phố.
Hè này họ sẽ tổ chức vài buổi triển lãm.
Và nó nhỏ hơn.
Về mặt không gian thôi.
Như thế có khi lại tốt.
Kể cả có ít khách dự thì trông vẫn đông đủ.
Nói gì thì nói, cũng phải có tiếng tăm thì mới được tổ chức triển lãm ở Cotard.
Cotard.
- Ừ, tôi cũng nghĩ vậy. - Xúc động quá.
Cậu có cái tên nào rồi?
Hiện tại thì
tớ đang nghiêng về cái tên...
Tại sao các nghệ sĩ người Na Uy, mở triển lãm ở Na Uy,
lúc nào cũng thích đặt tên tiếng Anh nhỉ?
Ừ thì...
Đó là ngôn ngữ ta sử dụng mà.
Khi tham gia sân chơi quốc tế.
THE DAMAGE
Thomas!
Thomas?
Em ra ngoài nhé...
Căn nhà này hình như được thiết kế bởi...
một kiến trúc sư nổi tiếng, đúng không?
Xin phép mọi người... Xin chào.
Có ai ở đây bị dị ứng gì không?
Có.
Dị ứng gì vậy?
Dị ứng hạt.
Có nặng không? Kể cả không tiếp xúc trực tiếp sao?
- Ừ. - Tôi hiểu rồi. Sẽ mất thời gian thêm chút.
Tôi sẽ bảo họ.
Em có bị vậy đâu?
Em bị mà.
Chứng dị ứng của cô nghiêm trọng lắm nhỉ?
Cô thấy thoải mái khi dự mấy bữa tối kiểu này chứ?
Tôi có.
Tôi cố không để nó ảnh hưởng đến đời mình, sống bình thường nhất có thể thôi.
Thế thì phải cẩn thận, không là cô chết và bỏ chúng tôi mất.
Cô bị vậy lâu chưa?
Chuyện này hơi khó nói.
Dù sao thì, cảm ơn bà.
Cô là em gái của Thomas à?
Không. Tôi là bạn gái anh ấy.
Hay đó. Anh ta chẳng nói gì.
Cậu chàng này hơi kín tiếng. Vậy cô cũng là nghệ sĩ nhỉ?
À, không...
Tôi mới để ý trên váy cô có mấy vệt sơn.
Xin thứ lỗi. Món đó có chứa các loại hạt.
Đồ ăn của anh cô có hạt đấy. Cô đã ăn nhiều chưa?
Sao thế?
Cô ấy ăn nhầm đĩa có hạt.
Không nhiều lắm đâu.
- Cô ổn chứ? - Không sao.
No comments yet. Be the first to leave one.