The first 200 lines.
LOẠT BẢN GỐC NETFLIX
Sao ta lại ở đây?
Vì trang trại của cô không còn an toàn.
Tại sao? Có chuyện gì?
Chỗ đó bị lục soát rồi. Giờ không còn gì đâu.
Và nó nằm ngoài ranh giới.
Sao, ranh giới đã xê dịch?
Cô có thể nói gì về điều đó?
Không gì cả.
Để xem.
Cô ta làm gì ở đây vậy?
Kate đâu?
Cô ấy...
Đợi đã, James. Khoan.
Phòng cô ấy đâu?
Không, cô ấy...vẫn đang ngủ. Anh sẽ đánh thức cô ấy đấy!
Kate?
Chúa ơi, James, ra ngoài!
Chết tiệt!
Mừng về nhà, người lạ.
Em đi đâu vậy?
Còn đâu được nữa?
Noregard.
Không có em thì nơi đó tan tành rồi.
Thế...lần này anh định ở lại bao lâu?
Anh vẫn chưa biết.
Anh còn có việc phải làm.
Em tưởng anh làm xong việc đó rồi kia.
Anh cần xe của em.
- Ừ, miễn là anh chở Beau tới trường. - Được.
Em không muốn nó giao du với lão già điên đó nữa.
- Paddy, nhỉ? - Ừ, ông ta đã bị cảnh cáo rồi.
Anh nói vụ hỏa hoạn không làm anh bị thương mà?
Thì đâu có.
Thế mấy vết gì kia?
- Có chuyện gì vậy? - Không có gì. Anh nói rồi.
Vết thương ngoài da thôi.
Giúp một tay được chứ, bố?
Cầm lấy cái này.
Được thôi.
Có bố ở nhà tốt thật, phải không, Kylie?
Mẹ muốn dượng chở con đi.
Vâng.
Có lẽ ta nên ăn sáng đã.
Con ăn sáng rồi.
Thì có thể ăn lần nữa.
Người ở cùng Kate là ai thế?
Anh ấy là hàng xóm. Họ chỉ thân thiết như hàng xóm thôi.
Suốt cả đêm.
Charlie đâu?
Vậy chắc là không có bữa sáng cho tôi rồi?
Phải.
À...
Hẹn gặp lại cô.
Ừ.
Hẹn gặp lại.
- James. - Đừng.
Được rồi, bắt đầu nói đi.
John gặp rắc rối, cần ta...
Không.
Không phải chuyện đó.
Cô hiểu ý tôi mà.
Anh muốn biết điều gì?
Tôi muốn biết cô là ai, là thứ gì,
và tôi muốn biết mọi điều cô biết, ngay bây giờ.
Cần một thẻ ra vào.
Blackburn, William. Tầng 3B thôi.
Để đảm bảo an ninh, chúng tôi sẽ chụp ảnh anh.
- Cái gì? - Một tấm ảnh.
Mời anh đi trước.
Ta đang đi đâu thế?
Phòng thí nghiệm của bác sĩ McKellar.
Elishia làm việc ở đây ư?
Đâu chỉ làm ở đây. Cô ta xây nên phòng thí nghiệm này.
Để tôi dẫn anh đi xem.
Trả lời câu hỏi của tôi đi! Sao cô sống lại được?
Tôi không...biết chính xác.
Ngay trước khi mất, tôi đang làm cố vấn cho Noregard.
Được rồi, trong việc gì?
Tôi dùng thử một nhóm thuốc đang được thí nghiệm.
Cô dùng ư?
Ừ, một thí nghiệm tối tân. Họ trả tôi rất nhiều tiền.
- Vì thế mà cô chết ư? - Không.
Tôi bị đột quỵ.
Là do...yếu tố bẩm sinh thôi.
Được rồi, vậy là... thứ thuốc đó đã hồi sinh cô?
Tôi vẫn chưa hiểu rõ toàn bộ quá trình.
Tôi chỉ biết là mình tỉnh dậy và còn sống.
Giống như các cô.
Tôi đã sợ hãi và hoang mang. Tôi còn không biết mình là ai.
Ý tôi là, các cô nhớ cảm giác đó mà.
- Rồi chuyện gì nữa? - Ừ thì,
tôi nhớ ra nơi mình ở.
Khi về đến nhà, tôi bắt đầu nhớ lại mọi chuyện.
Hoảng loạn vô cùng, tôi chộp lấy ví và căn cước rồi bỏ chạy.
Tôi thật sự cảm thấy mình không còn lựa chọn.
Việc phát hiện ra phát minh đột phá này là quá quan trọng.
- Với ai? - Khoa học.
Tôi đã dành cả đời cho ngành khoa học này.
Vậy nên cô giấu chúng tôi đi?
Vì Giải Nobel của cô?
Im đi, Kirstie. Tôi quan tâm tới cô, tới mọi người.
Có kẻ ít người nhiều.
Tôi đã chăm sóc cho cô, Kate,
vì tôi hiểu chính xác chuyện cô phải chịu đựng.
Sao cô lại tới Yoorana?
Vì tôi tìm thấy vài thứ.
Thuốc, dữ liệu, phiếu lương, tất cả là từ Noregard.
Nên tôi tới trụ sở họ ở đây, vì tôi tìm câu trả lời.
Và?
Và tôi đã thỏa thuận với họ.
Tôi sẽ tiếp tục nghiên cứu và chia sẻ các khám phá mới
nếu họ cho tôi vào và quyền tiếp cận tự do, vì...
đó là cách duy nhất để tôi tìm hiểu điều đã xảy ra với mình.
Và khi đang tiến hành thì mọi người xuất hiện.
Noregard mới là những kẻ ta không thể tin tưởng.
Họ làm vậy với các cô, với tôi, với tất cả chúng ta.
Và giờ họ có John rồi.
James à, họ sẽ giết anh ấy mất.
Đây là Giáo sư David Goldman, làm việc cùng tôi.
Hoan nghênh, William.
Rất vui được gặp anh.
Bác sĩ McKellar dành bốn năm xây dựng phòng thí nghiệm này từ con số không.
Nghiên cứu của cô ta gây ấn tượng mạnh với tôi,
nên khi cô ta liên lạc, tôi rót tiền và cho cô ta quyền tiếp cận.
Hóa ra,
tôi không hề biết việc cô ta thật sự làm ở đây.
Mãi đến khi cô ta bắt đầu thí nghiệm những mẫu vật bất thường ở đây,
tôi mới cảnh giác.
Cô ta không nghe điện thoại của tôi, vậy nên,
cuối cùng tôi chỉ còn cách bay tới Úc.
Và sao tôi phải tin bà?
Người phụ nữ đó lợi dụng công ty tôi để thực hiện mục đích riêng,
và rồi cô ta...
cô ta giấu tôi kết quả.
Kết quả nào?
Anh.
Anh chính là kết quả.
Anh chính là đối tượng cô ta đã nghiên cứu suốt bốn năm.
Sao lại là tôi?
Nếu chúng tôi biết được cách anh sống lại...
có lẽ tôi sẽ trả lời được cho anh.
Đầu tiên chỉ cần tiến hành vài xét nghiệm đơn giản.
Ta phải đi.
Bà ta bắt John và giữ anh ấy trong đó.
- Cô nói tới ai vậy? - Heysen. Giáo sư Nicola Heysen.
Đó là ai?
Heysen là Noregard.
Người đưa tôi vào chương trình thuốc đó.
Tôi giấu mọi người khỏi bà ta đấy.
Phải, bà ta đang ở Noregard nhỉ?
Ừ, bà ta có được John rồi.
Được, vậy bà ta có thể xác minh mọi điều cô vừa nói.
Bà ta rất nguy hiểm, không đáng tin.
Tôi cũng đâu thể tin cô. Phải không?
- Theo sát cô ta. - Để em đi cùng anh.
- Không, Kate. - Em có thể giúp anh hiểu khoa học.
Nếu lỡ em phát bệnh?
Thứ làm em phát bệnh, James,
là việc anh bảo em được và không được làm gì.
Nếu giống bọn tôi, sao lúc ở cầu cô không phát bệnh?
Tôi không biết nữa.
Ngạc nhiên thật. Bác Sĩ Dối Trá không biết kìa.
Chỉ tôi xem ranh giới đã dời đến đâu.
Đây và đây.
Vậy là không chỉ thay đổi, nó đang co lại.
Vậy nghĩa là sao?
Tôi vẫn chưa biết.
- Là em sẽ không sao ở Noregard. Đi. - Tôi cũng đi cùng.
Cô ở đây đến khi tôi xác minh được mọi điều cô vừa nói.
- Nhớ đưa John về. - Trông chừng cô ta.
Ồ, chắc rồi.
- Kirstie... - Im đi.
Nếu không là tôi bật lò đấy.
Chúa ơi.
Nói đi.
Anh vào đây tắm này.
Và...
cởi quần áo ra đi.
Cho anh riêng tư.
Thế cái mũ đó để làm gì? Em là cảnh sát mặc thường phục hay...
- Thanh tra, cảm ơn anh nhiều. - Thanh tra.
Ừ, phải rồi.
Về nhà vui lắm nhỉ?
Phải, thật nhẹ nhõm.
Này, những cơn đau đầu thế nào rồi?
Thật ra nó nghe như tiếng thình thịch ấy.
Cô nghỉ được nhiều không?
Cũng được đôi chút.
Cô ăn ngon miệng không?
Ban nãy tôi mới ăn phô mai.
- Phô mai ư? - Thì chỉ là,
tôi không... Tôi thường không thích phô mai.
Phải, làm mẹ đúng là có đủ thứ cung bậc cảm xúc.
Cô biết đấy, có bao khoảnh khắc vui và buồn.
À, chia sẻ về chuyện đó có ích lắm đấy.
Cô biết không, nhiều phụ nữ gặp khó khăn sau khi sinh.
Như thế nào?
À, họ vật lộn với chứng trầm cảm sau sinh.
Tỷ lệ ghi nhận mười phần trăm.
No comments yet. Be the first to leave one.