Swimming Pool

Swimming Pool

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Swimming Pool 2003 1080p WEBRip x264-[YTS AM]
A Commentary by ThachVu

Tags

webrip
web
x264
BRip
1080
TS
YTS
Published on: 2023-06-27
Downloads: 59
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

HỒ BƠI Dịch phụ đề: QKK

Xin lỗi, nhưng không phải là Sarah Morton đó sao?

Đúng là bà. Tôi nhận ra bà ngay.

Nhìn nè. Tôi đang đọc quyển tiểu thuyết mới nhất của bà.

Tôi thích lắm.

Tôi rất hâm mộ thanh tra Dorwell. Tôi đã đọc tất cả sách của bà...

Chắc là bà đã lầm tôi với một người nào khác.

Tôi không phải là người mà bà đang nghĩ đâu. Xin lỗi.

- Xin lỗi. - Chào. - Bà uống gì?

- Xin cho whiskey. - Đá không?

Có.

Phải, và sau đó trong tất cả các danh mục.

Và chúng tôi sẽ chỉnh lại, chắc chắn. Không vấn đề gì.

Chờ một chút. Chào, Sarah. Chị khỏe không?

- Không thể nào khỏe hơn. John có trong đó không? - Có, nhưng đang tiếp khách.

Tiếp ai?

- Terry Long. - Ai?

Ơ, đó...

Vâng. Bây giờ tôi đang xúc tiến việc thảo hợp đồng và sẽ gởi cho ông ngay.

Vâng, tôi hoàn toàn chắc chắn.

Bây giờ anh đang ở trong cái mà người ta gọi là "đang lên".

Anh phải giữ đà tiến triển. Hãy đi nghỉ ít lâu, nhưng đừng quá lâu.

Sarah.

Um, để tôi giới thiệu hai người. Sarah Morton, Terry Long. Terry Long, Sarah Morton.

Tôi rất vui được gặp bà. Mẹ tôi rất ngưỡng mộ bà. Bả đọc tất cả những cuốn Dorwell.

Được rồi. Terry, luôn là một hân hạnh.

Chúng ta sẽ sớm nói chuyện với nhau. Và chúc mừng một lần nữa về giải thưởng đó.

- Tôi chắc đó là cái đầu tiên trong nhiều cái sau này nữa. - Ôi, Chúa ơi, John.

Rất vui được gặp bà.

Và nhớ nhanh lên. Mẹ tôi đang nóng lòng chờ đợi sự ra mắt của cuốn Thanh tra Drowell mới nhất.

Vậy tên nhóc đó đã được giải thưởng gì?

Giải Phê bình Văn học Manchester.

Tôi biết chưa phải là một giải thưởng Văn học, nhưng không tệ đối với một tiểu thuyết đầu tay.

"Tên nhóc" đó, như chị gọi, có tài năng.

Hy vọng hắn bán được sách.

- Chắc là anh đã dạy hắn những châm ngôn ưa thích của anh. - Những châm ngôn gì?

Anh biết rõ mà. Anh đã nhồi vào đầu tôi 20 năm trước.

"Giải thưởng giống như bệnh trĩ. Sớm muộn gì mọi tên khốn đều có được."

Tôi đã nói vậy sao?

Chúa ơi, chị đang ghen tức, phải không?

Anh không còn quan tâm tới tôi nữa.

Chỉ vì tôi khích lệ một người mới vô nghề không có nghĩa là tôi bỏ quên chị.

Vả lại, chị chưa bao giờ gặp chút khó khăn gì để tìm cảm hứng cho loạt sách Drowell.

Chị đang viết một cách quá dễ dàng. Tôi không biết chị có còn cần tôi nữa không.

Được rồi, Sarah, có vấn đề gì?

Không thể là tiền bạc. Chị đang có thừa.

Không thể tin được. Chuyện duy nhất mà anh có thể nói với tôi là tiền.

Tôi không hề quan tâm về tiền...

hay sự thành công!

- Tôi chỉ muốn tìm kiếm... - Một cốt truyện đầy cảm hứng..

Không. Anh không hiểu đâu.

Nó... nó không liên quan gì tới cảm hứng.

Tôi đã... tôi đã quá chán với những vụ giết người...

và những cuộc điều tra.

Tại sao chị không làm cho người ta ngạc nhiên bằng cách viết một cái gì đó hoàn toàn khác?

Xếp Dorwell lên kệ, như nó hiện có.

Anh không thích cuốn sau cùng phải không? Tôi biết! Và anh không có đủ can đảm để nói thẳng với tôi.

Không phải đâu. Chị biết là tôi thích loạt truyện Dorwell ngay từ lúc đầu mà.

Chừng nào anh còn kiếm được tiền từ nó.

Chị thích nước Pháp không?

Tôi thích đùi ếch.

Vậy thì sao?

Nhà tôi.

Tại sao chị không tới đó một thời gian? Hít thở không khí trong lành.

Ở đó có tự do, thanh vắng, thời tiết tuyệt vời. Có một hồ bơi nữa.

Anh sẽ tới thăm tôi chớ?

À. Tôi có một đứa con gái.

Nhưng biết đâu tôi sẽ tới nghỉ cuối tuần.

- Ông là Marcel? - Phải.

Chào, tôi là Sarah Morton.

- Chuyến đi thế nào? - Rất tốt.

- Tôi xách cái này nhé? - Nó có bánh xe.

- Để tôi xách cái nhỏ. - Cám ơn.

Xe đậu ngay ở ngoài.

Được.

Phòng ngủ và phòng tắm ở trên lầu,

nhà bếp bên trái.

Tôi sẽ đưa bà đi xem vòng quanh.

Tôi đã bật nước nóng và ga.

Nếu bà cần gì, bà có số của tôi rồi phải không?

- Vâng, John đã cho tôi. - Tốt.

Muốn đi vô làng,

bà có thể đi bộ theo con đường mà tôi đã chỉ cho bà...

hay dùng xe mobylette trong garage.

Chìa khóa có sẵn trên xe.

Cám ơn, Marcel. Tạm biệt.

Tạm biệt, thưa bà. Nghỉ ngơi vui vẻ.

- Chào. - Chào.

Bà dùng gì?

Một ly rượu khai vị?

Không.

Có lẽ một cái gì nhẹ hơn.

Hay một ly Panache?

Không. Chỉ một tách trà thôi.

Được.

Ở Marseilles, dịch vụ xe buýt đang thiếu trầm trọng...

nhưng xe điện ngầm thì chỉ đang đạt hiệu suất 75%.

Đây là cuộc đình công thứ hai trong vòng hai tuần...

và hành khách ngày càng mệt mỏi...

- A-lô? - A-lô, Cha. Là con đây.

- Con khỏe không? - Vâng, con đã tới an toàn.

- Căn nhà ra sao? - Căn nhà rất đáng yêu.

- Còn thời tiết? - Thời tiết rất tuyệt.

- Thời tiết ở London thì sao? - Mưa hoài không dứt.

- Cha khỏe không? - Cha khỏe.

- Con có gặp gỡ ai chưa? - Chưa, vẫn chưa gặp ai.

Con không nên ở một mình. Hãy rán ra ngoài.

Cha. Vâng...

Nghe nè, Cha, nếu có bất cứ vấn đề gì, hãy nhờ bà Smith giúp.

- Được không? - Cha không cần ai giúp.

Vâng. Cha nhớ bảo trọng.

- Con cũng vậy. - Được rồi. Tạm biệt.

Tạm biệt.

- A-lô? - Sarah!

- John, anh khỏe không? - Rất khỏe.

Tôi phải hỏi chị cái này.

Nói tôi nghe, mọi chuyện thế nào? Marcel có tới đón chị không?

Có, nhưng nghe nè. Tôi chỉ nói với anh một điều, đó là cám ơn anh.

Như thường lệ, anh đã đúng. Nhà anh là một góc của thiên đường.

- Và tôi đã bắt đầu làm việc. - Sớm vậy sao?

Phải. Ý tưởng cứ chạy trong đầu tôi từ khi còn trên xe lửa.

- Anh biết đó, những thứ ngu ngốc đó cứ đeo bám tôi không chịu buông tha. - Vậy sao?

- Tôi không biết nó đưa tới đâu, nhưng... - Vậy, bây giờ thì Dorwell sao rồi?

- Ngay bây giờ tôi chưa sẵn sàng để nói về chuyện đó. - Được thôi.

Nhưng tôi nghĩ là nó sẽ rất hay. Dù sao, tôi sẽ chờ cho tới khi hoàn toàn chắc chắn.

À, điều đó thật kỳ diệu. Tôi rất vui thấy chị hạnh phúc.

Chị đã ra ngoài và đi tham quan chưa?

- Chưa. Tôi chỉ đang thưởng thức sự yên bình ở đây. - Tốt.

Vâng. Vậy anh tính chừng nào tới đây?

Tôi không biết.

Tôi không chắc. Nó... nó tùy thuộc vào công việc, chị biết rồi.

Ơ, nghe nè, tôi xin lỗi, chị thân mến. Tôi có một cuộc gọi khác.

Bây giờ, nhớ bảo trọng, và gọi cho tôi khi chị có gì để đọc, được không?

- Được. - Tốt.

Tạm biệt, John.

Bà làm tôi sợ!

Cô là ai? Cô đang làm gì trong nhà tôi?

Nhà bà? Đây là nhà tôi!

Đáng lẽ tôi phải hỏi bà.

- Bà là người Anh? - Đúng vậy.

Tôi là Sarah Morton. Nhà văn. Và người xuất bản của tôi, John Bosload, cho tôi mượn căn nhà này.

À, vậy ra bà là cuộc chinh phục cuối cùng của Cha.

Cô là con gái ổng?

Vậy thì sao? Ổng không có nói cho bà biết à?

Không, ổng không nói là cô sẽ tới.

Tôi không hề ngạc nhiên. Ổng có ở đây không?

Không. Tôi tự tới đây một mình. Và tôi tới để làm việc.

Có lẽ ổng sẽ tới thăm.

Tôi vui vì ổng không có ở đây.

Cô định ở đây lâu không?

Tôi không biết. Lúc này tôi không có nhiều việc để làm.

Vậy, bà lấy phòng ngủ nào?

- Cái trên lầu nhìn ra hồ. - Tất nhiên.

Đó là cái tốt nhất. Thôi để tôi đi dọn đồ.

Xin lỗi.

Chào. Hãy để lại tên, số điện thoại và lời nhắn nếu có...

tôi sẽ gọi lại ngay.

Khốn kiếp! Đáng lẽ anh phải cho tôi biết là con gái anh đang tới căn nhà chết tiệt này.

Bây giờ anh nghĩ tôi phải làm việc sao đây?

Là Sarah đây. Tạm biệt.

- Tôi không gọi được cho London. - Ở đây có gì ăn không?

Có. Hãy đi tìm trong nhà bếp.

Phần tôi, tôi sẽ đi ngủ. Sáng mai tôi phải làm việc sớm.

Tốt. Chúc ngủ ngon. Sarah, đúng không?

Đúng.

Tôi là Julie.

Bà không nóng sao?

Xin lỗi. Tôi đã đánh thức bà.

Không. Tôi chỉ ngủ gục.

Chắc bà đang làm việc mệt lắm.

Bà nên xuống hồ bơi. Nước lạnh sẽ làm bà tỉnh táo.

Cám ơn lời khuyên của cô, nhưng tôi rất ghét hồ bơi.

Phải, tôi hiểu ý bà.

Tôi cũng thích biển hơn.

Đại dương. Sóng vỗ.

Cảm giác nguy hiểm. Rằng bất cứ khi nào mình cũng có thể bị mất thăng bằng và bị sóng cuốn đi.

Hồ bơi thì chán ngắt.

Không có sự kích thích, không...

không có cảm giác bao la.

Chỉ là một cái bồn tắm lớn.

Nó giống một cái hầm cầu đầy vi khuẩn hơn.

Ồ, vậy sao? Nó chỉ hơi dơ và nhiều lá vàng thôi.

Vậy, bà đang viết gì? Một tiểu thuyết lãng mạn hả?

Chúa ơi, không. Tôi viết truyện tội phạm hư cấu.

Ồ, phải. Đó là cách ổng kiếm tiền.

Và đó là cách mà ổng có đủ khả năng mua một căn nhà đẹp đẽ ở Pháp cho con gái ổng vui chơi.

Còn bà thì sao? Sách bán chạy không?

- Cũng được. - Cuốn này nói về cái gì?

Những vụ giết người và cuộc điều tra của cảnh sát.

Ở Luberon với những du khách Anh giàu có.

Nghe nè, nếu cô không phiền, tôi còn phải làm việc.

Được thôi. Tôi sẽ để bà một mình, thưa cô Marple. (Nhân vật trong tiểu thuyết của Agatha Christie)

Vả lại, tôi còn phải đi gọi điện thoại.

Hắn đã đi nhảy tế thần nữa à?

Không đời nào!

Với Jean-Pierre?

Phải, đúng vậy.

Thật lố bịch!

Bậy bạ hết biết!

Hắn đã về à?

More Vietnamese subtitles for Swimming Pool

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left