The first 189 lines.
Sau đây là những gì bạn đã bỏ lỡ trên Glee.
Sue đã vu khống Figgins để có thể thế chỗ ông ấy.
Giờ bà ta làm Hiệu trưởng và Becky là Beck-Ký của bả.
Cút đi, đũy đực!
Kurt đã thành lập một ban nhạc
tên là Pamela Lansbury và Rachel đã gia nhập nhóm.
và cả Santana, Dani, và Elliot cũng thế,
cái cậu này có tên khác là Star Child nhưng tên thật là Elliot.
Ôi Chúa ơi, Star Child.
Jake từ là một thằng lăng nhăng nhưng rồi sau đó đã bỏ tật,
vì cậu ta đã gặp Marley và giờ cậu ấy lừa dối Marley để chơi ả Bree
Thật là ác ôn quá mà, vì Marley dễ thương biết bao nhiêu,
thì con Bree kia kinh khủng bấy nhiêu và có vẻ như, trời đất ơi,
Chắc cậu ta lại là kẻ lăng nhăng nữa rồi. Nản dễ sợ.
Dì Felicia của tớ có câu, "Hổ thì không thể đổi được vằn"
Và đó là những gì bạn đã bỏ lỡ trên Glee.
Này mấy cậu!
Mấy cậu này... New Directions!
New Directions!
Tụi bây! Ê!
Tớ vừa chạy đi gặp Thầy Schue mà có vẻ thầy ấy sẽ kẹt
trên lớp học đến hết chiều luôn
chỉ tại cái vụ hội đồng nhà trường ghé thăm gì đó.
Nhưng thầy vẫn muốn chúng ta gặp nhau để bàn bạc về ý tưởng cho Giải Quốc Gia.
Beyoncé!
Loạn lạc quá đê! Chúng ta... đâu thể cứ hét lên cùng một lúc như thế.
Đỡ hơn rồi đấy.
Tớ đã nghĩ ra được vài ý tưởng rồi. Tớ nghĩ rằng...
phần nhạc thì phải đơn giản thôi,
có vậy mới nhấn mạnh được phần giọng của tụi mình chứ.
Khỏi cần guitar hay bất cứ dụng cụ điện tử nào.
Tụi mình chỉ cần phối nhạc đơn giản bằng piano thôi.
Tớ có thể đảm nhiệm chơi đàn.
Cậu lên hát chính luôn chứ giề?
Ừ thì, tớ cuối cấp rồi, và đây sẽ là lần làm liều cuối cùng của tớ mà.
Tụi mình cần phải thắng giải này.
Có mùi Bắc Triều Tiên không nhẹ ở đây.
Được thôi, vậy quên cái vụ piano đi.
Quên cái phần nhạc đó đi.
Tụi mình chỉ cần, ừm, hát acapella thôi cũng đủ xài rồi.
Tiên tri Warblers ới, tụi mình có cần phải mặc vest đồng phục luôn không?
Quay lại đoạn mới nãy coi... Chơi guitar thì có sao chứ?
Chả sao hết, sao mấy cậu không thôi việc chống đối tớ
và ủng hộ tớ một chút thôi?
Được thôi, Blaine Jong-il.
- Chuẩn luôn! Blaine Jong-il - Tớ không có ra vẻ hách dịch đâu nhé.
Tớ đang cố chỉ cho các cậu những kinh nghiệm xịn nhất của tớ đó,
Tớ thắng nhiều giải hợp xướng hơn bất cứ ai trong phòng này mà.
Cùi bắp.
Acapella cũng đáng để thử mà.
Triển luôn đi.
Vậy hai cậu cứ hú hí trong tiệm hớt tóc cho có đôi có cặp
còn tụi này sẽ bàn bạc ý tưởng khác hay ho hơn.
Được thôi. Không muốn tớ giúp chứ gì?
Vậy nghỉ chơi luôn!
Hình như có thằng nào đang bị "đèn đỏ" thì phải.
Tớ nghe rồi đấy nhé.
Sync & corrections by wilson0804 Vtrans & Edited by KyssDeRain
Ồ, tuyệt.
Có mặt đầy đủ hết rồi.
Cảm ơn, Nhóm Pamela Lansbury, vì đã tập trung lại chỉ vì một thông báo nhỏ.
Tớ đã phải dời lại lịch học phương ngữ của tớ đấy,
vậy nên cậu có tin khẩn cấp gì đây hở?
Tin khẩn cấp là tớ vừa đặt chỗ cho buổi diễn ra mắt của tụi mình!
Đỉnh luôn!
Địa điểm và thời điểm là
Thứ Năm tuần này, 7:30 tối, tại điểm nóng của Greenwich Village, quán Callbacks.
- Ùi, là quán ra mắt nhạc hội piano NYADA đó. - Khoan đã, chỗ đó là cho dân Broadway lui tới mà?
Ừm, thường lệ là vậy, nhưng tớ đã nói chuyện với tay quản lý
và chú ấy bảo Thứ Năm thường thì chẳng có tiết mục nào hết.
Nên tụi mình có thể vào đấy và làm bất cứ điều gì mình muốn.
Không nhé, tụi mình không thể ra mắt ở đó được.
Làm vậy là tự nhấn chìm sự nghiệp bản thân đó!
Phải đó, Kurt, tớ không muốn làm quá đâu,
nhưng tớ đã theo rất nhiều ban nhạc non nớt
và tớ rút ra rằng, màn ra mắt thật sự rất là quan trọng.
Phải lôi kéo các nhà phê bình âm nhạc đến xem chúng ta,
và muốn được như vậy thì tốt nhất là phải chọn địa điểm thật ổn.
Ầy, thôi nào, Callbacks là một chỗ rất sôi động mà.
- Chỗ đó có nhiều sự kiện lịch sử lắm đó. - Phải, nhưng tớ không nhớ...
...là có ban nhạc nào bắt đầu từ chỗ đó hết.
Ý tớ là, nó không giống quán The Bitter End hay quán The Mercury Lounge,...
Phải, và nếu có ai lui tới quán đó
để xem ca nhạc, thì cũng chả có ai muốn xem...
Những bản cover các bài đỉnh nhất của Madonna do tụi mình hát hả?
Tớ không tán thành đâu nhá, Dani.
Ồ, vậy là quay lại với cái mớ Madonna rồi hở?
Dĩ nhiên, đó là động lực đầu tiên của tớ mà.
Được rồi, nghe này, tớ biết vụ này có hơi khác thường, nhưng các cậu phải tin tớ.
Tớ đã đứng trong quán Callbacks.
Và tớ cảm nhận được một viễn cảnh rõ ràng đến hoàn hảo.
Tất cả ghế ngồi đều chật kín.
Một bầu không khí im lặng bao trùm đám đông đang mong đợi.
Và khi Pamela Lansbury bước chân lên sân khấu,
những nốt nhạc dạo đầu của bản nhạc đình đám năm 1985 của Madonna, Into the Groove, vang lên...
Úi, là chồng iu của tớ nè.
Mấy cậu tự bàn tiếp đi nhé.
A lô?
Tớ chỉ muốn nói là CLB Glee chán muốn chết hà!
Thầy Schue hỏi ý kiến bọn tớ về ý tưởng cho Giải Quốc Gia.
Và khi tớ đề ra mấy ý tưởng hay ho cực kỳ thì tụi nó rần rần lên và chê cười tớ.
Có thể là tớ có hơi nhiệt tình thái quá,
Nhưng khi nào mà như thế lại là một điều xấu cơ chứ?
Không xấu đâu, nhưng cậu phải nhớ là, ở McKinley thì ai cũng có quyền lên tiếng như nhau.
Và nếu cậu nhiệt tình thái quá như thế, tụi nó sẽ nghĩ cậu muốn nắm đầu tụi nó
hoặc nghĩ cậu là gã múa rối.
Dù sao thì... tớ đang định gọi cho cậu đây.
Nhóm Pamela Lansbury đã đặt chỗ cho buổi diễn ra mắt rồi.
Và tớ biết là cậu vừa rời khỏi đây,
nhưng tớ mong rằng cậu sẽ đến và cổ vũ cho bọn này dưới hàng ghế khán giả.
Vậy cậu nghĩ sao nào? Để tớ gửi cậu thông tin cụ thể...
và phiếu giảm giá vé máy bay nhé?
Ừ, dĩ nhiên, tớ sẽ không bỏ lỡ dịp này đâu.
Mà trời hỡi, không tin được là có đứa nghĩ tớ muốn nắm đầu tụi nó.
Chỗ này còn bẩn nè.
Tôi đang làm hết sức rồi, Sue à.
Ông biết không, cái kiểu mà ông lau mấy cái sàn này
là một phép ẩn dụ chuẩn khỏi chỉnh cho cái kiểu ông điều hành cái trường này.
Ông đã cố hết sức, nhưng hết sức của ông vẫn chưa đủ.
Nghe này, tôi biết đang quạu
là vì Hội đồng Nhà trường sắp đến đây để đánh giá trường McKinley,
và để đánh giá xem tôi có xứng đáng để thế chỗ vào ghế Hiệu trưởng vĩnh viễn hay không.
Nhưng ông có nhận thấy rằng trong thời gian nhậm chức ngắn ngủi của tôi,
...điểm số của học sinh đã tăng 42%.
Và chính sách đánh đòn của tôi đã giảm số lỗi chuyên cần xuống con số không tròn trĩnh.
Vậy nên, ông sinh ra là để lau sàn còn tôi sinh ra là để điều hành trường học.
Và nếu ông vẫn còn muốn tiếp tục lau sàn và kiếm cơm cho gia đình ông,
Tôi khuyên ông hãy làm tất cả mọi thứ mà ông có thể làm
để khiến chỗ này trở nên sáng bóng trong đợt thanh tra lần này.
Họ đang chờ trong văn phòng đó, HLV.
Câu hỏi cuối cùng trước khi chúng tôi quay lại đây
để đưa ra quyết định chính thức vào cuối tuần.
Tại sao cô muốn làm Hiệu trưởng?
Tôi biết rằng ai cũng muốn đội vương miện lên đầu mình,
nhưng thực tế lúc nào cũng khác nhiều so với tưởng tượng.
Hơn bất cứ ai tôi từng gặp, tôi sinh ra là để đảm nhận vị trí này.
Điểm số tăng vọt.
Bọn trẻ hiện diện đều đặn.
Các đội thể thao của trường giành giải liên miên.
Và cái CLB Glee kia lại chuẩn bị thi đấu
để giành cái giải quốc gia gì đó mà chả ai thèm ngó đến.
Và tất cả các việc ấy xảy ra là do cuối cùng tôi cũng có thể chứng minh tầm nhìn của mình
mà không cần phải giảng giải cho thằng khờ nào hiểu hết.
Các vị cứ giao trường này cho tôi đi, trong một năm nữa thôi,
nó sẽ trở thành trường điểm của bang này.
Tôi đảm bảo luôn đấy.
Tôi là một nhà vô địch.
Hãy để tôi làm nhà vô địch của các vị.
Chúng tôi sẽ quay lại trong một tuần nữa.
Có điều này, để tránh xào xáo thì chỉ có chúng ta nên biết thôi nhé, tôi bỏ phiếu cho cô.
Cô quả nhiên là có rất nhiều cúp đấy, Hiệu trưởng Sylvester.
À, Tổng thanh tra Harris, ông mới vừa đến thị trấn nên chưa biết đấy thôi,
Tôi là HLV duy nhất trong nước giành 7 giải vô địch Quốc gia hạng mục cổ động đấy.
Ừm, vợ tôi hay xem mấy giải thi đấu đó trên TV lắm.
Đã nói thì tôi nói thật luôn vậy.
- Chúng tôi ly dị rồi. - Ồ.
Cô đã kết hôn chưa?
Chưa, chưa.
Tôi từng kết hôn với chính mình một lần. Nhưng tôi không nghĩ rằng thế là hợp pháp.
Bữa nào chúng ta đi nhậu một bữa đi.
Ồ, ông có chắc thế là phù hợp không, Bob?
Tôi nghĩ chắc sẽ không ai cho là 2 ông bạn đi nhậu với nhau là điều mờ ám đâu.
Hơn nữa, tôi vừa đến thị trấn.
Tôi rất muốn tìm một ông bạn thật bá đạo để đi chơi cùng.
Tôi sẽ gọi đến văn phòng ông nhé?
Em không thể tiêu hóa đường được, mà có thể em sẽ "thả bom" đó, thưa HLV.
Nhìn cô đâu có chuẩn men lắm đâu, phải không Becky?
Cô có một sức quyến rũ vượt xa cả khái niệm giới tính.
Lúc nào cô cũng nói thế đó.
Phải công nhận, khi cô đang nghĩ rằng ngôi chẻ tóc của thằng cha đó rất đáng ngờ so với tuổi của hắn,
thì cái gã Bob Harris lại nghĩ rằng cô có thể đóng vai chính trong phim Boys Don't Cry,
Thực tình mà nói, sao mà cô khó chịu quá đi mất!
Có khi là do quần áo của cô.
Cô vẫn có thể thử diện một chiếc váy mà.
Không, em không hiểu được cái thời mà cô phải lớn lên đâu.
Cô bắt đầu nghề giáo khoảng 30 năm trước rồi.
Khi đó là năm 1986.
Một thời đại hoàn toàn khác.
Cô đã cố ăn diện thật nữ tính.
Nhưng rồi cô nhận thấy cô không nhận được sự tôn trọng mà cô đáng phải được nhận.
Mấy đứa, không chơi games trong trường học.
Con mụ này là ai vậy?
Tôi là HLV mới của Đội cổ động.
Cô có "thổi kèn" được không?
Vào lớp đi, mấy cậu nhỏ.
Tôi lúc nào cũng phải gằn giọng như Cá sấu Dundee đấy.
Vài lời khuyên cho cô đây, HLV mới của đội Cheerios Sue Sylvester ạ.
Mặc quần vào!
Vào lớp hết coi!
No comments yet. Be the first to leave one.