The first 200 lines.
‎MỘT BỘ PHIM HOẠT HÌNH NETFLIX
‎Ước mơ của tớ…
‎là được sống hạnh phúc bên người mình yêu cùng những đứa con
‎trong căn nhà nhỏ xinh xắn bao phủ bởi hoa.
‎Bạn có ước mơ gì?
‎Nếu tôi hỏi câu này,
‎liệu bạn sẽ trả lời như thế chứ?
‎Mình nên ăn gì đây?
‎- Hay là mì Ý? ‎- Xin lỗi, Michiru Kaioh-san phải không?
‎Ôi chao! Đúng là cô rồi!
‎Tôi hâm mộ cô lắm!
‎Tôi đã mua mọi CD của cô đấy!
‎Xin hãy bắt tay tôi!
‎Đợi lâu không?
‎Hoa hồng trắng ư?
‎Đẹp đấy. Quà của người hâm mộ à?
‎Nhầm rồi.
‎Là tự tớ mua
‎mừng kỷ niệm sáu tháng ‎cuộc sống mới của chúng ta.
‎Đã sáu tháng rồi cơ à?
‎Nhìn kìa! ‎Là nghệ sĩ vĩ cầm Michiru Kaioh-san!
‎Cô ấy về rồi à? Tớ cứ tưởng ‎cô ấy đi nước ngoài rồi chứ.
‎Hẳn đó là người yêu siêu gợi cảm ‎của cô ấy.
‎Tenoh Haruka, tay lái thử F1 ư?
‎Ngầu quá đi mất!
‎Không biết họ có sống chung không nhỉ.
‎Nhìn kìa! Tay hai người đều đeo nhẫn.
‎Không thể nào! Họ kết hôn rồi ư?
‎MINAMI AOYAMA 5-CHOME
‎Michiru!
‎Đang có giảm giá bỉm và sữa!
‎Giá hời quá!
‎Haruka, cậu vẫn chưa quen nhỉ.
‎Công chúa của chúng ta
‎từ lâu đã không còn cần bỉm sữa nữa rồi.
‎Trong nhà bếp.
‎Ôi trời.
‎Mới nãy con bé vẫn còn đang ‎yên lặng đọc sách mà nhỉ?
‎Về rồi đây.
‎Bố Haruka!
‎Bố về rồi! Mình chơi tiếp trò hôm qua đi!
‎Hôm nay con phải học vĩ cầm ‎với mẹ Michiru cơ mà!
‎Thôi nào.
‎Không được than phiền.
‎Thay quần áo đi.
‎Thôi xong rồi.
‎Đĩa cổ của tớ,
‎tất cả đều vỡ nát.
‎Tớ xin lỗi.
‎Mới nãy con bé còn đọc sách.
‎Cũng dễ hiểu thôi.
‎Con bé đã đọc hết ‎số sách trong phòng đọc rồi.
‎Hôm trước,
‎nó còn đọc thuộc làu ‎một bài thơ Vergilius.
‎Dù là chuyện mắt thấy tai nghe hàng ngày,
‎nhưng tớ vẫn không khỏi sửng sốt
‎với tốc độ lớn lên của Hotaru.
‎Ngày nào cũng như giấc mơ vậy.
‎Ơ?
‎Công nhận.
‎Hôm nay con sẽ mặc bộ này.
‎Hồi còn đóng bỉm, ‎con bé yên lặng và vâng lời bao nhiêu,
‎vậy mà giờ đã lớn tướng
‎và tinh nghịch thế này.
‎Xong rồi.
‎Ừ.
‎Thật sự ngày nào cũng có cảm giác như một giấc mơ.
‎Như ngày nhật thực toàn phần lần đó vậy.
‎Hôm ấy,
‎mình quan sát bầu trời từ Đài Quan sát Vịnh Tokyo.
‎NHẬT THỰC TOÀN PHẦN
‎Mình đã có linh cảm xấu.
‎Linh cảm xấu đầu tiên
‎kể từ khi cả bốn người sống cùng nhau.
‎Xác nhận tiếp xúc lần đầu.
‎Làm ơn đừng xảy ra chuyện gì.
‎Xác nhận tiếp xúc lần hai.
‎Bóng tối…
‎đang dần dần bao phủ.
‎Ơ?
‎Setsuna-san.
‎Setsuna-san?
‎Người cô ướt đẫm mồ hôi kìa.
‎Nhật thực toàn phần đã kết thúc ‎mà không có vấn đề gì.
‎Không vấn đề gì ư?
‎Không đúng, vừa nãy,
‎không gian đã bị bóp méo!
‎Thứ gì đó từ không gian khác đã lọt vào!
‎Kẻ địch ư?
‎Mình cần biến thân và điều tra!
‎Năng Lượng Hành Tinh Sao Diêm Vương Biến Thân!
‎Không được ư?
‎Mẹ Setsuna.
‎Mẹ Setsuna.
‎Mẹ Setsuna?
‎Xin lỗi.
‎Mẹ không sao.
‎Đã sáu tháng kể từ ngày đó.
‎Lẽ ra mình nên lường trước vụ này.
‎Khi trận chiến kết thúc,
‎bọn mình đã chọn con đường khác.
‎Việc không thể biến thân
‎ắt hẳn là dấu hiệu
‎cho thấy nhiệm vụ đã kết thúc.
‎Nhưng dù thế,
‎từ hôm sau nhật thực…
‎Hotaru.
‎Em đã phát triển rất nhanh chóng.
‎Hotaru.
‎Có phải sức mạnh của em đang thức tỉnh?
‎Em đang cố nói điều gì với bọn chị?
‎Chuyện gì sắp xảy ra?
‎- Xin chào! ‎- Xin chào,
‎Michiru sensei!
‎Chào các em.
‎Vẫn đúng giờ như mọi khi.
‎Được rồi, rất tốt.
‎Hotaru-chan, tới lượt con.
‎- Để ý nhé. ‎- Để ý nhé.
‎Chuẩn bị, sẵn sàng, bắt đầu.
‎Xuất hiện rồi!
‎Một con ma Pegasus!
‎Michiru sensei, lại xuất hiện nữa rồi! ‎Tuần trước con ma đó cũng xuất hiện!
‎Tại sao nó lại xuất hiện ‎mỗi khi Hotaru chơi đàn?
‎Mọi người trật tự.
‎Một chị gái!
‎Đó là…
‎Small Lady?
‎Đợi đã!
‎Hotaru à?
‎Hotaru đã trở nên hoạt bát và năng động hơn trước.
‎Nhưng…
‎có những lúc mắt con bé bỗng trở nên lạnh như băng.
‎Hệt như Sailor Saturn vậy.
‎Mình đã từng thấy cô ấy.
‎Cô ấy có trong một bức ảnh chụp cùng mẹ Michiru.
‎Cô ấy đã khóc.
‎Khóc vì Pegasus qua đời.
‎Thật đáng thương.
‎Liệu em ấy
‎có thức tỉnh lần nữa?
‎Tạm biệt, Michiru sensei!
‎Tạm biệt.
‎Tạm biệt, Hotaru-chan!
‎Tạm biệt!
‎Nào, đến giờ ăn tối rồi.
‎Vâng ạ!
‎Giá mà có thể sống ở đây mãi mãi,
‎chỉ bốn người chúng ta.
‎Một cảm giác bất an…
‎…khi thức dậy từ giấc mơ này.
‎Thời điểm đó
‎sắp đến rồi.
‎Trò chơi phát triển Thái Dương hệ ‎vẫn thuận lợi chứ?
‎Vai trò của cậu là gì, Haruka?
‎Vai trò của tớ là ‎kiểm soát sức mạnh của Hotaru.
‎Nếu để tự con bé thì sẽ loạn lên mất.
‎Tuyệt quá!
‎Tất cả các vi thể hành tinh hôm qua
‎đều đã biến mất.
‎Cả khí cũng đang mờ dần đi.
‎Đang chạy mô phỏng nhanh ‎các sự kiện trong quá khứ ạ.
‎Chúng ta đang ở thời gian 4,6 tỷ năm.
‎Thái Dương hệ đã hoàn thành.
‎Có gì đó lấp lánh ở đây.
‎Là gì vậy?
‎Các tiểu hành tinh.
‎Những ánh sáng đang phân vân ‎không biết nên tồn tại hay vụt tắt
‎trong hình thái cuộc sống ngoài ý muốn.
‎Tỏa ánh sáng trắng chính là Mặt Trăng.
‎Đẹp quá, cứ như ngọc trai vậy.
‎Tựa hồ ánh sáng
‎bao quanh hạt thủy tinh xanh, Trái Đất.
‎Haruka-san!
‎Ánh sáng ấy luôn bao quanh con bé.
‎Haruka!
‎Tớ thấy nhớ họ quá.
‎Không biết mọi người đang thế nào rồi.
‎Giờ là
‎thời điểm sắp xảy ra nhật thực toàn phần.
‎Trái Đất ngày càng tăm tối!
‎Ánh trăng.
‎Hotaru!
‎Hôm nay nghỉ ở đây đi.
‎Đến lúc đi tắm và nghỉ ngơi rồi.
‎Vâng.
‎Trái Đất và Mặt Trăng bị bao phủ trong bóng tối sau nhật thực toàn phần.
‎Đó là hình ảnh Hotaru chia sẻ với chúng ta.
‎Khoảng không-thời gian bị bóp méo ‎xuất hiện trên bầu trời Tokyo,
‎nhiệt độ tăng bất thường,
‎thành phố bị phá hủy.
‎Những hiện tượng kỳ lạ này bắt đầu ‎từ hôm xảy ra nhật thực toàn phần đó.
‎Kẻ địch đã thâm nhập.
‎Không cần cậu phải nói, Setsuna! ‎Tớ thừa biết!
‎Cậu ở Đài quan sát Vịnh Tokyo,
‎tớ trình diễn hòa nhạc ở Vienna,
‎còn Haruka đua xe ở châu Phi,
‎tất cả đều cảm nhận điều gì đó.
‎Nhưng không thể biến thân.
‎Chúng ta không thể biến thân nữa!
No comments yet. Be the first to leave one.