The first 200 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
SÁT THỦ BÍ ẨN
Nhiệt độ 47 độ. Bây giờ là 7:17.
Tin thể thao sẽ được cập nhật lúc 8:25...
và Jack Walters sẽ có cuộc phỏng vấn độc quyền với Billy Martin...
quý vị biết rằng, không chừng còn có cả bắn pháo hoa.
Cơ hội đặt cược tốt nhất cho quý vị đến từ Jersey: Dùng mọi thứ quý vị có...
để cược vào đội Holland hơn là Lincoln Tunnel.
Các phương án dự phòng của đội Lincoln thật sự là ác mộng.
- Chúng ta mong hôm nay sẽ là một ngày đẹp trời ... - Oh, tuyệt. Tuyệt. Tuyệt.
với nắng và nhiệt độ vào buổi trưa trên 10°C.
Đặc biệt trong thành phố, có thể lên đến 15°C.
Hãy tận hưởng nó khi có thể. Cụ già mùa đông...
có thể hạ thấp nhiệt độ bất cứ khi nào.
Nhiệt độ thấp nhất đêm nay là -1°C...
ở vùng ngoại ô lạnh hơn và có sương giá.
Quý vị đang nghe phát thanh viên Willie Craig trên kênh PRN-FM tần số 93MHz.
Và nếu đồng hồ báo thức của quý vị đặt lúc 7:18...
nó sẽ làm việc ngay bây giờ.
Khởi đầu ngày mới bằng âm nhạc tại đây, trên kênh PRN.
Đây là bài hát lấy từ album Pandemonium mới phát hành của Lady Stevie.
Peter, con phải sẵn sàng mọi thứ trong nửa giờ nữa!
- Sẵn sàng để làm gì? - Hôm nay chúng ta sẽ đến bảo tàng, và...
Mẹ, con không đi được. Từ nay đến hết kỳ nghỉ con phải hoàn thành xong thứ này.
Chúng ta đã lên kế hoạch này từ 1 tuần trước, con nhớ chứ?
Con biết, nhưng con đang bị trễ tiến độ. Con xin lỗi.
Peter, con lại thức trắng đêm nữa hả?
Mẹ, giải vô địch khoa học toàn thành phố sẽ diễn ra vào tuần tới.
Tắt nó đi.
Đặt nó xuống và nhìn mẹ.
Chúng ta đã thỏa thuận, đúng không?
Con biết đấy, mẹ rất tự hào và vui mừng cho dự án của con...
nhưng mẹ không muốn con làm việc cả đêm với nó.
Con biết. Con biết rồi. Con xin lỗi.
Mẹ à, đây là điều khó tin nhất mà con từng làm ra.
Ý con là, đây là bộ nhớ.
Bộ nhớ? Nhớ cái gì?
Số nhị phân. Nó có thể lưu trữ tới 20 chữ số.
Đợi đã. Con bảo nó có thể nhớ, và nó cũng lưu trữ được sao?
Nó làm được cả 2. Đó là toàn bộ vấn đề.
Chưa từng có mạch điện nào như thế trong các cuốn sách của con.
Con đã phát minh nó.
Tốt, thật tuyệt.
Điều này tuyệt lắm, Peter.
Con định gọi nó là gì?
- Con chưa biết. - Thôi nào.
Ai cũng biết rằng khi phát minh...
hoặc khám phá ra điều gì đó, chúng ta phải đặt tên cho nó.
Giống như, chằng hạn, Napoleon.
Sao cơ?
Bánh ngọt kiểu Pháp. Được dặt theo tên của Napoleon.
Napoleon tạo ra bánh ngọt sao? Con tưởng ông ấy là một vị tướng.
Chà, đâu phải lúc nào con cũng đánh trận.
Ông ấy nướng bánh như một kiểu thư giãn.
Mẹ vẫn ổn chứ?
Nghe này, đừng thức đêm nữa, được chứ?
Con biết rồi.
Thứ này gọi là gì?
Tất nhiên phải gọi nó là Peter.
Dĩ nhiên, chỉ khi con hoàn thành nó.
Được rồi, mẹ sẽ bỏ qua cho con lần này...
nhưng chỉ khi con hứa là không làm việc cả đêm.
Vâng. Con hứa.
Con hứa thật mà! Được chưa mẹ?
Có lẽ bà sẽ rất thất vọng...
nhưng không sao đâu.
Mẹ sẽ cố giải thích rằng con đang phát minh ra một máy “Peter”.
Hmm.
Có người ở cửa trước. Vâng.
Tầm 11-12 giờ trưa thứ năm phải không?
Được rồi. Tạm biệt.
Kate! Thật vui khi thấy cô.
Mary đang đi nghỉ, nên tôi phải đích thân làm lễ tân.
- Tôi giúp gì được cho cô đây? - Mong anh sẽ không để tôi phải chờ đợi.
Tôi muốn đến bảo tàng sớm.
Tôi có hẹn ăn trưa lúc 12:30 với Mike và mẹ của anh ấy.
Không cần chờ đâu. Cô vào đi. Bác sĩ sẽ đến ngay.
Vậy...
có chuyện gì sao?
Mẹ tôi vẫn làm tôi phát điên như mọi khi.
- Cô có hay trò chuyện với bà ấy không? - Mm-hmm.
Bà ấy đang ám chỉ về việc gây bất ngờ trong ngày sinh nhật của tôi.
Ah. Bà ấy sẽ đến từ Florida đúng không?
Đó là điều bất ngờ của bà ấy.
Cô thấy thế nào khi gặp bà ta?
Chà, tôi cảm thấy...
tôi nên gặp bà ấy.
Đã 6 tháng kể từ khi chúng tôi xuống đó...
nhưng bà ấy sẽ phá hỏng sinh nhật tôi.
Đó là ngày của tôi, không phải của bà ấy.
Vậy, bây giờ nghĩ xem.
Lựa chọn của chúng ta là gì?
Tôi có thể viện cớ và bảo bà ấy đừng đến.
Mm-hmm.
Không, tôi không thể làm như vậy.
Và tôi cũng không được quên điều bất ngờ đó.
Dù sao, không phải do bà ấy. Chỉ là tôi...
không mấy thích thú với điều đó, hoặc bà ấy, hoặc bất cứ điều gì.
Còn Mike thì sao?
- Vẫn ổn. - Tốt lắm.
Không, không ổn tí nào. Thật là một từ ngu ngốc.
Anh ta đã tặng tôi...
một cuộc mây mưa đầy bạo lực vào sáng nay, và tôi đang rất giận anh ta.
Không phải vậy sao? Tôi không nên nổi điên sao?
Yeah.
Cô đã nói với anh ta chưa?
- Nói cái gì? - Rằng cô đang giận anh ta.
Tất nhiên là không.
Tôi sung sướng rên rỉ trước sự sờ mó của anh ấy.
Đó không phải là điều mà mọi đàn ông muốn sao?
Tôi không chắc?
Đừng khiêu khích tôi.
Cô không nghĩ rằng sẽ tốt hơn nếu cô cáu kỉnh với Mike thay vì tôi sao?
Hãy nghĩ về lý do khiến cô nổi giận.
Tôi xin lỗi.
Đừng xin lỗi mà hãy nói với Mike rằng anh ấy khiến cô tức điên lên.
Bảo anh ta bốc mùi trên giường?
Phải vậy không?
- Đúng vậy. - Vậy hãy nói cho anh ta biết.
Có điều gì đó không ổn với tôi.
Không có gì không ổn với cô cả.
- Anh thấy tôi có hấp dẫn không? - Dĩ nhiên.
Vậy anh có muốn lên giường cùng tôi không?
Có chứ.
Vậy sao anh không làm điều đó?
Vì tôi yêu vợ mình...
và việc ngủ với cô không xứng đáng để đánh đổi cuộc hôn nhân của tôi.
Nó có đáng để cô đánh đổi cô không?
Tôi không chắc.
Tôi xin lỗi.
Được rồi. Lại đây, hãy nhìn vào những bức tranh.
Những thứ này chán ngắt.
Hãy ngắm tranh đi. Thôi nào, Jim, lo ngắm tranh đi.
Đó là mục đích của chúng ta đến đây.
Chào.
Lần đầu đến đây hả?
Dừng lại đi!
Đừng mà.
Mẹ!
- Mẹ! - Con thôi đi!
Mẹ đã bảo con đứng đó và giữ yên lặng 1 phút!
TẦNG 1
HÃNG TAXI ANGELOS
Tôi xin lỗi.
Tôi không nên thô lỗ như vậy. Cám ơn vì đã nhặt…
Xin chào?
Ai thế?
THẺ THÀNH VIÊN CLB THỂ THAO THÀNH VIÊN SỐ 483
ANH YÊU, CÓ LẺ MÌNH SẼ GẶP LẠI.
ANH YÊU BUỔI CHIỀU CỦA TA...
TRỤ SỞ BỘ Y TẾ BỘ PHẬN MANHATTAN
SYPHILIS AND GONORRHEA
HỢP ĐỒNG ĐÃ KÝ BỆNH VIÊM KHỚP
LỐI ĐI KHẨN CẤP
Nhìn chằm chằm như vậy là bất lịch sự đấy.
Ôi! Không!
Không... đừng mà.
Anh nghĩ Auditron sẽ lên giá sao?
Chà, tôi có nguồn tin uy tín.
- Gấp đôi sao? - Cô không moi được gì từ tôi đâu.
Anh biết gì không? Tôi sẽ gọi cho người môi giới.
Chúa ơi!
Nè, vậy còn…
Không! Chờ đã!
Làm ơn, cô không hiểu!
Báo cảnh sát. Đợi đã!
Làm ơn, báo cảnh sát!
Báo cảnh sát! Ai đó hãy báo cảnh sát đi!
Bác sĩ Elliott, tôi là Lou Freeman.
Tôi vẫn còn ở Chicago.
Tôi sẽ không về kịp cho cuộc hẹn của chúng ta vào thứ 6.
Tôi sẽ gọi lại cho ông vào thứ 2, được không?
Tôi là Robert, gọi George. Tôi sẽ về nhà vào cuối tuần.
Tôi là Bobbi.
Ông sẽ không còn gặp tôi nữa...
vì thế tôi để lại lời nhắn của tôi vào điện thoại của ông.
Bác sĩ à, tôi rất không vui.
Tôi đã thành cô gái trong thân xác của một gã đàn ông...
vì ông đã không giúp tôi thoát ra.
Nên tôi sẽ coi đó như là chiếc áo mới. Tên ông ấy là Levy...
và ông ấy sẽ lo giấy tờ để tôi có thể tiến hành phẫu thuật.
À, tôi đã mượn chiếc dao cạo của ông, và
Chà, ông sẽ sớm đọc được tin đó thôi.
Có một con điếm tóc vàng đã thấy tôi, nhưng tôi sẽ tóm được ả thôi.
Nhớ lấy, nếu hắn gọi cho ông...
tốt hơn ông nên bảo với Levy rằng tôi vẫn ổn.
Đừng khiến tôi thành cô gái xấu xa nữa.
Bác sĩ Elliott, tôi là vợ của Peters.
Tôi chỉ muốn xác nhận cuộc hẹn của chúng ta vào ngày mai.
Lúc 2 giờ, đúng không?
Tôi là thám tử Marino ở Quận 13.
Một trong những bệnh nhân của ông...
Kate Miller, đã bị giết tối nay.
Không biết liệu ông có thể đến đồn cảnh sát theo yêu cầu của tôi không.
Tôi có vài câu hỏi mà có lẽ ông sẽ giúp được.
Cô chắc chứ?
- Mm-hmm. - Được rồi.
- Đã xác thực danh tính. - Mm-hmm.
Này, Eddie.
Mang thứ này đến phòng thí nghiệm và chụp lại ảnh.
No comments yet. Be the first to leave one.