Bang Bang You're Dead

Bang Bang You're Dead

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Bang Bang Youre Dead 2002 DVDRip DivX-SAPHiRE
A Commentary by sangeras

Tags

divx
DVD
DVDRip
dvdrip
dvdr
Published on: 2010-11-29
Downloads: 46
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Chào mừng đến với cơn ác mộng.

Này Trevor, cho chúng tôi xem qua ba lô của cậu.

Các người có lý do chính đáng chứ?

Có chứ, do tiếng tăm của cậu đấy.

Giờ hãy đưa ba lô đây để khám xét.

- Này, đồ rác rưởi! - Ồ xem ai này. Thằng khủng bố.

Gần đây mày có đánh bom ngôi trường nào không?

Nhờ mày mà bọn tao bị bắt soi X quang mỗi sáng.

Nếu tao là mày, đồ rác rưởi...

Tao không muốn bị trông thấy trong phòng vệ sinh đâu.

- Ồ, ồ, xin lỗi nhé. - Gặp sau nhé, đầu bò...

Xin chúc mừng

Em là nạn nhân đầu tiên của chương trình "Không khoan dung".

Được rồi, các em, hãy lắng nghe! Cô nói, hãy lắng nghe.

Bất kỳ ai có âm mưu gây hành vi bạo lực

dù là thể chất hay tinh thần

Thì sẽ bị đình chỉ học ngay lập tức

hoặc bị đuổi học. Đó là "Không khoan dung".

Được rồi, đi đi. Các em đi ra ngoài đi.

Cậu Adams, cậu có thể đến phòng tôi nói chuyện trước khi về nhà không?

Chào, Trevor.

- Hè vừa rồi thế nào? - Ồ, tuyệt vời.

Trevor, bỏ camera ra chỗ khác, làm ơn đó.

Vậy, cái gì làm cho nó tuyệt vời?

À, giữa việc phải đi điều trị tâm lý

và đi học lại ở trường vào mùa hè.

Là một trò chơi xấp ngửa.

Em biết không Trevor,

nhiều phụ huynh đã yêu cầu em phải bị buộc thôi học.

Nhưng, thầy Olson và những người khác đã ủng hộ việc quay lại trường của em.

Nếu cô vui lòng đưa em danh sách tên những người đó.

Em có lẽ sẽ gửi cho họ hộ cô một thùng bưu thiếp.

Tại sao em lại ở đây, Trevor?

À, cha mẹ em đã đóng thuế vì vậy họ có quyền

cho con mình học miễn phí trong 1 trường công.

Thầy muốn tiếp tục giúp em kiểm soát sự tức giận.

Nhưng tất cả là do em quyết định.

Em biết không, liệu thầy có thể

giúp em vượt qua các chuyện đó được không?

Chào anh ta đi.

Trời, không đâu. Hắn có thể thổi tung tao lên đấy.

Anh ấy là một trong số chúng ta.

Anh ấy ngầu quá.

Chúng ta sẽ bắt đầu với một cái nhìn tổng quát về văn học Mỹ..

Hawthorne, Poe, Twain, và James. Hãy quay lại với những người này

Cậu Adams?

"Poe, Twain, James, ... Cậu Adams."

Tôi nghi ngờ những gì cậu đã nghe được

sẽ giúp cậu trong kỳ thi SATS, cậu Adams..

Trèo lên kim tự tháp không, thầy D?

Này cậu, bắp chân tôi bị kéo căng hết cỡ rồi.

Thầy nên thử luyện tập với nó đi, thầy D. Nó có khác gì cầu thang đâu nào?

Phải rồi, mỗi bậc cao 1,8 mét.

Ho! Đó là điều tôi vừa nói: "Ho."

Này, Trevor, khoan đã!

- Chào. Thật tốt khi gặp lại em. - Vừa qua thế nào?

Đi học vào mùa hè thật chán phải không?

Nghe này, có phải người ta từ chối kịch bản của em rồi phải không?

Thầy được dạy em trong lớp video đó, nhưng không trong lớp kịch nữa.

Phải rồi, chuyện với nhà hát của em chấm dứt rồi.

Nếu em thay đổi suy nghĩ của mình em lúc nào cũng có thể đến câu lạc bộ.

"Tên khủng bố" thế nào rồi?

Thôi nào, cô thừa biết mà, đó chỉ là bốc đồng thôi.

Ồ phải, tôi nhớ khi tôi trải qua giai đoạn khủng bố khi còn là thanh niên.

Download tài liệu khủng bố. chế tạo bom, cố gắng thổi tung trường học.

Không có quả bom thực sự nào đâu.

Phải rồi, thứ duy nhất cậu ta còn thiếu là chất nổ.

Đúng là cậu ấy đã gây ra một sai lầm, cậu ấy cần cơ hội thứ hai.

Tôi vừa nhìn vào đôi mắt nó. Tôi thề là tôi có thể cảm thấy sự hằn học.

Nhẫn của cô đâu rồi?

Tôi đã hủy hôn rồi.

Ồ. Ồ. Hủy rồi sao. À, vậy sao, tôi rất tiếc.

Thôi đừng rỏ nước mắt cá sấu nữa đi.

Ồ, mình rất tiếc? Cậu không thể ngồi chỗ cậu muốn được.

Tại sao thế?

Cậu đi cùng ai? Phải đi cùng ai mới được sao?

Cậu phải thuộc đội thể thao hoặc đội cổ vũ thì mới được ngồi bàn này.

Hoặc là quen biết mọi người.

Mấy bàn đó là dành cho bọn ma cô, bọn nghiện, bọn ngu ngốc, bọn vô dụng và bọn lập dị.

Chỗ kia...là của bọn nhà giàu. Còn chỗ kia là dành cho bọn trượt ván và mấy em mê chúng.

Bọn mọt sách và dân kỹ thuật.

Gần sát tường, mấy bọn học đòi hip hop, bọn nhà quê, bọn emo

và lũ hạng dị hợm như là mấy đứa thích gây rối,

bọn vô tích sự, mấy con lăng loàn, bọn gay...

- và bọn trog. - "Trog là gì"?

Tức là người rừng! Dị hợm trong số dị hợm!

Thế các cậu ngồi chỗ nào nếu các cậu chỉ muốn ăn trưa?

Chào, mình là Brad. Bạn có muốn ngồi cùng mình không?

Không, cảm ơn.

- Chào, năm ngoái tuyệt đấy chứ. - Tuyệt bởi cái gì?

Vì đã đối đầu bọn chúng.

- Cậu muốn ngồi cùng chúng tớ không? - Không, cảm ơn.

Được rồi, anh bạn.

Thầy đã kiếm được vở kịch này từ trên mạng.

Thầy thật sự thích vở kịch này. Thầy thật sự muốn dựng vở kịch này.

- Thầy muốn em đóng vai nhân vật chính. - Thầy đùa à? - Thầy không đùa đâu.

- Em không muốn đối mặt với mấy người kia đâu. - Tại sao không?

Để cho người ta thêm lý do khác nhằm ghét em sao?

- Ít nhất em sẽ đọc kịch bản chứ? - Em không thấy ấn tượng.

Chào, vậy thầy muốn gặp em vì cái gì vậy?

Chào, Jenny, um, Jenny, Trevor. Trevor, Jenny.

Chào!

Jenny vừa chuyển đến đây từ California.

Thầy thấy cô bé vài lần năm ngoái... Đóng vai Julliet rất tuyệt.

Bạn ấy sẽ nghiên cứu vai Katie, vai nữ chính.

- Chà, có lẽ chẳng đau đớn gì khi đọc cái này. - Phải.

Ra là, thầy còn công việc trong bữa trưa. Hãy cho thầy biết em nghĩ gì nhé.

Gặp lại em sau.

- Nghĩ sao nếu mình ngồi đây? - Cậu ngồi chỗ nào trong phòng cũng được.

Kiểu là, mình vừa được dạy về tôn ti trật tự trong chỗ này.

Vậy, vị trí của cậu ở đây là gì?

- Bị ruồng bỏ. - Vậy, sao cậu lại thành đứa bị ruồng bỏ vậy?

À, cậu phải có những suy nghĩ điên rồ và kiên trì với suy nghĩ đó.

- Chúc mừng nhé! - Cảm ơn cậu.

Tức là, chỗ của cậu là cả cái bàn này à.

Kẻ bị ruồng bỏ cũng có chỗ của mình.

Thế cậu có muốn ta cùng nghiên cứu vở kịch sau giờ học không?

Có.

Đoạn video của các em phải dài hơn 10 phút.

Nó phải có mở đầu, phần thân và phần kết và thời hạn là ba tuần lễ.

À này, nếu các em bắt đầu ngay lúc này thì các em sẽ có dư dả thời gian đó.

Nhớ là, tôi cần các em cho tôi thấy trí tưởng tượng không giới hạn của mình.

Hãy thoải mái khám phá cái gì thật kỳ lạ. Hãy vượt qua giới hạn suy nghĩ.

Hãy để camera mở rộng suy nghĩ của các em.

Các cô cậu, hẹn gặp lại nhé..

- Được rồi, nhưng vì sao? - Năm nay đã quá đủ điều tệ hại rồi.

Được rồi.

Nhưng mà, Trevor này...

Sao em không tự khẳng định mình là ai trước khi người khác coi em là ai?

Cậu nên cẩn thận hơn với từng đứa ở bên cạnh cậu.

Cho mình thứ lỗi?

Cái thằng mà cậu ăn trưa cùng, không ai dám lại gần nó đâu.

- Liệu mà tránh xa đi. - Nếu cậu còn muốn kết bạn ở trường này.

Cái thằng cậu quen có thể giết cậu đó.

- Tớ không giống Josh một chút nào. - Ý cậu là gì, như kiểu sát thủ nhỏ tuổi hả?

Không, mình hiểu nó là gì chứ.

Mình chỉ không biết làm cách nào để cậu có thể giết người con gái cậu yêu.

Phải rồi, nhưng hắn không hề cảm thấy bị cô ta phản bội đúng không?

Phải. Chắc thế.

Vậy, cậu đã bao giờ cảm thấy như thế chưa?

- Cậu có biết gì về mình không vậy? - À, bọn nhóc đã nói vài điều.

Chuyện gì cơ?

Vài chuyện điên rồ kể như cậu dọa đánh bom đội tuyển bóng đá.

Nó là sự thật.

Sao cậu có thể đến mức đấy?

- Hèn hạ quá à? - Có phải thất vọng không?

Ý mình là, đôi khi.

Nhưng ý mình là, mình không nghĩ về chuyện đánh bom đội tuyển bóng đá đâu.

Jenny, ý mình không phải là chán nản giống như con chó cậu nuôi vừa chết.

Ý mình là khi cậu cảm thấy rằng cậu chẳng có gì để mất.

Cậu chán nản là khi cậu không... không còn quan tâm sống chết là cái gì nữa.

Cậu có bao giờ cảm thấy như thế không?

- Không. - Được rồi, mình thì có.

Có vẻ như cậu đã làm bài tập về nhà vì vở kịch.

Mình không nghĩ cậu có thể tham gia vào một nhóm bạn hay ho nếu cậu đi chơi với mình.

Vậy có lẽ chúng ta nên tự làm nhóm bạn của mình thôi.

- Chào, thầy D. - Chào, Trevor.

- Bạn ấy đúng là một người thái quá. - Em ấy là vậy mà.

À, em đang nghĩ, em có thể, em có thể đóng thử vở kịch này.

Thật sao? Chúa ơi, Trevor. À này. - Dạ.

Em biết không, tôi đoán sớm muộn gì em cũng xin vai, vì chắc em hiểu đó

Tôi đã tuyển thêm vài em khác rồi.

Tôi giúp gì được không?

Thứ lỗi cho tôi. Có vấn đề gì sao ạ?

Đáng lẽ tôi nên đến chỗ khác.

Bố tự hỏi không biết bố mất bao nhiêu khách vì con nữa.

Ra sau làm việc đi.

- Trevor? Hôm nay con thế nào? - À, lớp quay phim rất tuyệt.

Và?

Và người ta nhìn chằm chằm vào con.

Người ta khám cặp của con hai lần. Một số người còn khám cả tủ đồ của con.

Ừm, cái giá con phải trả thôi mà.

Bố nghĩ là sẽ mất nhiều thời gian để mọi người có thể tin tưởng con đó.

- Họ muốn con đóng một vở kịch. - Trevor, tuyệt đó.

Phải, nhưng bọn con diễn tập sau giờ tan học đó.

Này, bố cần con có mặt ở tiệm giặt ủi khi tan học. Đó là giờ cao điểm của bố.

- Chà, có thể em sẽ làm hộ Trevor lúc đó. - Em làm thế kiểu gì?

Không biết nữa. Có thể em sẽ sắp xếp lại bảng kế hoạch tại ngân hàng.

- Tý nữa chúng ta có phải ăn không? - Quên nó đi. Được chưa?

Nó đang có cơ hội quay trở lại mà.

Vì vậy nên nó phải đóng một vở kịch để người ta thôi ngược đãi nó à?

Đây là giả sử như tôi đặt đầu mình vào trong lò nướng.

Chỉ để sau này tham khảo thôi, nó có thể khá tuyệt.

Theo tôi, sự tốt đẹp trong tôi so với sự xấu xa...

chỉ đáng 1 phần 1 triệu.

Thực ra không đúng đâu. Ý tôi hơi phóng đại tý.

Đúng hơn, bạn biết đấy, có lẽ là 1 phần 500.

Này, Trevor. Hãy cho chúng tôi khám cái ba lô.

Bỏ thứ đó ra khỏi mặt tao. Cút ra khỏi đây.

Mày là cái đồ có vấn đề. Cút ra khỏi đây!

Mỗi lần mày gặp tao nếu mày không hát bài "Jingle Bells",

mày sẽ bị ăn đập đấy.

Mày sẽ bị ăn đập đấy, Mày sẽ bị ăn đập đấy.

Đi đi. Đi đi.

Tôi sẽ trả thù

Dù xuống địa ngục, tôi cũng trở thành một kẻ tử vì đạo.

Tôi sẽ xuống đường và dạy cho lũ khốn này một bài học.

Chắc chắn tôi có thể làm được.

- Còn cái này? - Đó là hồi tôi bỏ nhà ra đi.

- À, lực lượng hòa bình? Giải cứu thế giới? - Thực ra, thế giới giải cứu tôi mới đúng.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left