The first 200 lines.
NƯỚC ANH Năm 1327
CUỘC NỘI CHIẾN TÀN KHỐC KẾT THÚC
VUA EDWARD II BỊ ĐÁNH BẠI
BỞI NGƯỜI VỢ PHÁP CỦA ÔNG
NỮ HOÀNG ISABELLA
BÀ TA BỎ TÙ ÔNG
VÀ TRAO VƯƠNG MIỆN CHO CON TRAI HỌ
VUA EDWARD III
HOÀNG ĐẾ NƯỚC ANH
THẾ GIỚI BẤT TẬN
Dịch phụ đề: Str4wberry
KINGSBRIDGE, ANH
- Chào, Bill. - Này, cho cô một quả táo.
Ôi, cảm ơn anh.
Caris. Caris.
Cháu đã nói chuyện với cha cháu chưa?
- Về chuyện gì ạ? - Thật chứ?
Có phải cựu vương đã bị ám sát không?
Khắp chợ đồn ầm lên.
Ta không muốn tin, nhưng nếu được nghe
từ người đứng đầu thương hội...
Cha cháu không buôn tin đồn đâu. Rất tiếc.
- Mattie. - Caris!
Mẹ em lại bị đau đầu rồi.
Ồ, đừng lo. Chị sẽ pha trà thảo mộc cho bà ấy.
Lần này chị có thể pha đặc hơn không? Chúng đang mọc lại rồi này.
Chị sẽ cho thêm vào một ít vỏ cây anh đào dại.
Và một chút tinh dầu cam.
Em để ý thật đấy!
Chị nghe nói cựu vương vừa qua đời.
Bị ám sát trong ngục. Cha nói vậy
Chúa phù hộ chúng ta. Đi thôi.
Đau không?
- Không. - Tốt.
Có đấy!
Thật không công bằng.
Nhưng em chết rồi mà.
Lại nào! Dậy đi
Này này! Chúng tôi không đánh nhau với anh đâu.
- Các người là ai? - Tôi là Merthin Fitzgerald và đây là anh trai tôi, Ralph.
Cha tôi là ngài Gerald, Bá tước xứ Shiring.
Ai chiến đấu vì nhà vua trong cuộc nội chiến cuối cùng?
Có. Chúa cứu rỗi linh hồn đức vua.
Anh thuộc phe nào?
Đó không còn là vấn đề nữa.
Tôi đang đi về Tu viện Kingsbridge.
Các cậu có thể giúp tôi chứ?
Trước khi tôi chết vì mất máu.
Đó là tình yêu hay chỉ là mê đắm thoáng qua?
Chào Mẹ Cecilia.
Con đang ngắm nhìn những món quà của Chúa trời.
Ồ, thật vậy sao?
Ta thì nghĩ rằng đó là món quà của thương gia, được mua bằng thuế của thương gia.
Cảm ơn!
Chúc một ngày tốt lành, Mẹ Cecilia.
Ở đây lạnh quá! Đốt lửa sưởi cho Mẹ Cecilia đi!
Ngỗng à?
Không lý gì buổi gặp mặt hàng tuần của chúng ta lại không nên đầy hương vị.
Godwyn, xong con rót rượu táo mời Mẹ bề trên nhé!
Vâng thưa bác.
Chúng ta bắt đầu chứ?
Hôm nay là sinh nhật của cháu trai tôi. Nó bước sang tuổi 21.
Chúc mừng con, Godwyn.
Cảm ơn Mẹ Cecilia.
Để bác của con cầu phúc cho con bằng một món quà sinh nhật chứ?
Bác ấy định gửi con tới Oxford để học ngành y.
Thật hào phóng.
Làm thế nào mà ông đủ tiền cho việc đó được?
Ông muốn tôi chi trả cho việc học của cậu ấy?
Vì các xơ nắm việc chi tiêu...
Bởi những góa phụ quá hào phóng theo ý họ, còn chúng tôi phải tằn tiện.
Nhưng tằn tiện và ti tiện cũng không cách xa nhau đâu, thưa Mẹ Cecilia.
Định dụ tôi sao?
Cha Anthony.
Thứ lỗi cho tôi, thưa Mẹ.
Có một kỹ sỹ. Anh ta đang trong bếp. Bị thương nặng.
Không có gì mà thuốc tẩy ruột tốt không thể chữa lành.
Giữ yên nhé!
Vì Chúa!
Chuyện gì vậy? Sao ồn ào thế này?
Thầy thuốc của Cha đang khiến tôi mất máu.
Máu cần chảy ra để cân bằng thể dịch.
Ngài là ai, thưa ngài kỵ sĩ?
Thomas Langley,
kỵ sĩ của Nữ hoàng Isabella.
Joseph, làm gì đó đi!
Ngài ấy là quân của Thái hậu.
Ồ, có lẽ nên đắp thuốc từ phân ngựa để giữ mối liên hệ giữa cơ thể và đất mẹ.
- Ông cần phải cầm máu! - Ngươi làm gì ở đây?
Ngươi không phải là thầy thuốc. Ra ngoài đi!
Tôi đã cử cô ấy đấy, thầy Joseph ạ.
Caris, lấy cái khăn đó. Nào, giờ thì quấn chặt tay anh ta lại.
Phía trên vết thương.
Chiếc khăn đó để dùng trong Lễ ban thánh thể mà.
Vậy thì càng tốt. Hãy quấn chặt vào.
Anh. Giúp cô ấy một tay.
Đây là sự sỉ nhục. Dừng lại đi!
Mattie Wise, ta nghĩ tốt nhất con nên đi đi. Thầy Joseph biết phải làm gì.
Cô không thuộc về chỗ này.
Ngươi chỉ là con gái tên thợ cắt tóc.
Ông ấy còn là nhà phẫu thuật nữa.
Rượu! Chúng ta cần rượu để rửa vết thương.
Rượu chỉ khiến mất cân bằng thể dịch.
Phân động vật sẽ làm vết thương đóng vẩy và giúp nó liền lại.
Đừng lo chảy máu, Caris. Thắt chặt vào!
Ngừng lại rồi. Máu ngừng chảy rồi!
Tốt!
Kim chỉ đâu?
Phải chắc rằng lớp da đã được kéo ra khỏi vết thương.
Giữ sạch chỗ bị thương đó.
Tu sĩ Godwyn,
có lẽ con nên tránh việc học y nếu cảnh máu me làm con khó chịu.
Không ạ, con sẽ quen ngay thôi.
Ồ, vậy nói cho ta nghe,
cái nào đúng: phân hay rượu?
Nếu ta đồng ý, ta sẽ bảo trợ cho con đi học ở Oxford.
Rượu tất nhiên có vai trò của nó...
nhưng phân luôn được ưu tiên hơn.
Một sự lựa chọn có cân nhắc.
Nhưng theo ý ta, đó chưa phải câu trả lời chính xác.
Thưa Cha!
Thưa Cha, tôi có thể nói chuyện riêng với Cha được không?
- Ngài muốn thú tội ư? - Tôi...
Tôi muốn trở thành thầy tu.
Tu viện quá nghèo để có thể nhận thêm thành viên, thưa ngài Thomas.
Trừ phi ngài trả phí, chuyện này có thể cân nhắc.
Tôi có một người bảo trợ.
THÁNH ĐƯỜNG WESTMINSTER, LONDON
ĐÁM TANG VUA EDWARD II
- Amen. - Amen.
Chúng ta có mặt tại đây để tiễn đưa
thi hài của đức vua Edward II,
Hoàng đế nước Anh.
- Thái hậu? - Vâng.
Dường như bà ấy nợ ông ta một đặc ân.
Thât may cho chúng ta là ông ta đã chọn tới đây.
Tôi nghĩ là không may chút nào đâu.
Tại sao?
Vì đức vua vừa băng hà và nói rằng ông ấy đã bị ám sát?
Đó chỉ là một tai nạn. Đức vua đã ngã trong ngục và bị gãy cổ.
Ý Cha là đức vua bị treo cổ?
- Mẹ không cần nói ra điều đó đâu. - Còn có những lời đồn đại đen tối hơn kia...
tin nóng hổi ngay sau lưng.
Nhưng đều không phải việc của chúng ta.
Cái chết của ông ấy... mặc dù ông ta đã chết rồi...
là phán xét của Chúa.
Bằng việc kỵ sĩ đó ở đây? Ước gì tôi có thể biết chắc được.
CUNG ĐIỆN WESTMINSTER, LUÂN ĐÔN
Người là viên ngọc quý trên vương miện của nước Anh, thưa Thái hậu.
Ta thích tiếng Anh hơn nhiều
so với cái thứ tiếng Pháp khó chịu của ông đấy, ông Roland.
Ông muốn gì?
Thần chỉ muốn bày tỏ sự vinh dự
khi được đóng một vai trò nhỏ bé trong chiến thắng huy hoàng của Người.
Dĩ nhiên rồi.
Người đàn ông duy nhất từ Kingsbridge tới chiến đấu vì quyền lợi của Thái hậu.
Thật ư?
Thần chắc nhiều người dân Kingsbridge luôn ủng hộ Người về mặt tinh thần
nhưng kẻ nào bận rộn kiếm tiền, nuôi sống đội quân của nhà vua?
Kingsbridge?
Vâng. Nhà của ngài Gerald, Bá tước xứ Shiring. Ông ấy có mặt ở đây không?
Thần không nhìn thấy ông ấy.
Ý ông là hắn âm mưu chống lại ta, ông Roland?
Ở Kingsbridge, không chỉ hắn ta,
mà còn rất nhiều kẻ khác.
Thần đã tập hợp một danh sách.
Dường như ta cần một cuộc đổ máu mới ở Kingsbridge.
Ông đủ khả năng nhận nhiệm vụ này không, Roland?
Thần sẽ dốc sức vì Người, thưa Thái hậu.
Tạ ơn Người, Thái hậu đáng kính.
Đúng là loại cóc ghẻ.
Cóc cũng có ích đấy!
Nói thật đi, Godwyn!
Con đã nghĩ gì lúc nói chuyện với Mẹ Cecilia?
- Con không muốn thấy máu! - Rõ là vậy rồi.
Chúa ơi!
Nếu con muốn tiến xa hơn việc trở thành kẻ xu nịnh của Tu viện trưởng Anthony,
con phải học cách không bao giờ bộc lộ điểm yếu trước người khác.
Làm sao con biết trong bếp lúc đó đầy máu chứ?
Rõ ràng chúng ta có thể thôi nghĩ về ngành y,
nhưng con vẫn cần sự giáo dục tại Oxford, và mẹ cần đảm bảo điều đó.
Nhưng mẹ đâu có tiền.
Mẹ sẽ bán ngôi nhà này,
mặc dù nó cũ nát rồi.
Mẹ định sống ở đâu?
Sao, tất nhiên là với con, tại Oxford.
Không, mẹ sẽ chuyển tới sống với anh trai mẹ.
Ông ấy sẽ phải đồng ý.
Nhưng nhà bác Edmund đâu còn chỗ cho mẹ?
Vậy thì Chúa trời phải lo liệu.
Hỡi Chúa toàn năng, hãy cho con sức mạnh.
Xin lỗi Cha vì việc hơi lâu.
Lại đây! Ta muốn biết ý kiến của con.
Con sẽ mua cái nào?
- Cha có được chúng ở đâu vậy? - Con không cần bận tâm đâu.
Chỉ cần nói cho cha biết con thích cái nào hơn thôi.
Cái màu đỏ. Mềm hơn nhiều ạ.
Ta đã lo rằng con sẽ nói vậy.
Chọn sai ạ?
Cái màu xanh là len của Kingsbridge.
No comments yet. Be the first to leave one.