The first 200 lines.
MONTY PYTHON VÀ CÁI CHÉN THÁNH Dịch phụ đề: QKK
Chúng tôi rất tiếc vì lỗi phụ đề. Những người chịu trách nhiệm đã bị sa thải.
Chúng tôi xin lỗi một lần nữa vì lỗi phụ đề. Những người chịu trách nhiệm sa thải
những người vừa bị sa thải đã bị sa thải.
Những đạo diễn được thuê để tiếp tục phần mở đầu phim sau khi những người kia bị sa thải
muốn công bố rằng họ vừa bị sa thải. Phần mở đầu phim đã được hoàn thành
theo một phong cách hoàn toàn khác với một chi phí lớn lao vào phút cuối.
Quao, đây rồi!
Dừng lại!
Ai đó vậy?
Là ta, Arthur, con trai của Uther Pendragon, tới từ lâu đài Camelot.
Vua nước Anh, kẻ đánh bại người Saxon.
Quốc vương của toàn cõi nước Anh.
Còn gì nói luôn.
Ta nói hết rồi, còn đây là đầy tớ trung thành của ta, Patsy.
Chúng ta đã cỡi ngựa hết chiều dài đất nước để đi tìm các hiệp sĩ...
...sẽ tham gia triều đình của ta ở Camelot. Ta cần nói chuyện với chủ nhân của mi.
- Sao? Cỡi ngựa? - Phải.
- Các người đang dùng mấy trái dừa! - Sao?
Các người dùng hai cái muỗng dùa gõ vào nhau.
Rồi sao? Chúng ta đã cỡi ngựa từ khi tuyết mùa đông còn che phủ đất này.
- Đi ngang qua Vương quốc Mercia. - Các người kiếm ở đâu ra dừa vậy?
Chúng ta lượm được...
Lượm được? Ở Mercia? Dừa là trái nhiệt đới.
- Mi muốn nói gì? - Thì, đây là vùng ôn đới.
Chim én có thể bay về nam theo mặt trời, hay chim cút hay choi choi...
...có thể tìm những vùng ấm áp hơn trong mùa đông, những chuyện đó đâu có gì lạ.
- Có phải ông muốn nói dừa cũng di trú? - Không hề. Nó có thể bị tha đi.
- Sao? Một con én tha một trái dừa? - Nó có thể quặp ngoài vỏ.
Không phải là vấn đề quặp ở đâu. Mà là vấn đề về trọng lượng.
Một con chim một lạng không thể tha một trái dừa nửa ký.
Không quan trọng. Hãy đi báo với chủ nhân mi là Arthur ở Camelot đã tới đây.
Để duy trì tốc độ bay,
một con én phải vỗ cánh 43 lần mỗi giây, đúng không?
- Làm ơn đi! - Tôi nói có đúng không?
- Ta không quan tâm. - Một con én Châu Phi thì có thể tha được.
Ồ, phải! Có lẽ là một con én Châu Phi. Không phải én Châu Âu. Đó là quan điểm của tôi.
Ta đồng ý.
Mi có chịu đi hỏi chủ nhân của mi coi ổng có muốn tham gia triều đình ở Camelot của ta không?
Nhưng, tất nhiên, én Châu Phi là loài không di trú.
- Ồ, phải. - Rốt cuộc rồi nó không thể tha một trái dừa.
Chờ một chút! Giả sử như có hai con én cùng tha chung với nhau?
- Không, chúng sẽ phải cần một sợi dây. - Đơn giản thôi. Chúng sẽ dùng dây leo.
- Treo thẳng ở dưới lông đuôi sao? - Tại sao không?
Có ai chết không?
Chín xu.
- Có ai chết không? - Có đây.
Chín xu.
- Ta chưa chết! - Sao?
- Không có gì đâu. Chín xu của anh đây. - Ta chưa chết!
- Ổng nói ổng chưa chết. - Ổng chết rồi.
- Chưa! - Ổng chưa chết?
- Ổng sắp chết rồi. Ổng bịnh nặng lắm. - Ta đang khỏe ra!
Cha sẽ chết ngủm ngay bây giờ.
Tôi không thể nhận ổng như vậy. Vậy là trái quy định.
- Ta không muốn lên xe. - Đừng trẻ con.
- Tôi không nhận ổng được. - Ta thấy rất khỏe.
- Làm ơn đi mà. - Không được.
Anh không thể đợi vài phút được sao? Ổng không còn lâu đâu.
Tôi phải tới nhà Robinson. Hôm nay họ chết chín người.
- Chừng nào anh đi chuyến tới? - Thứ Năm.
- Ta muốn đi dạo một chút. - Cha không gạt được ai đâu.
- Anh không thể giúp gì được sao? - Ta cảm thấy hạnh phúc.
- Cám ơn rất nhiều. - Không có chi. Hẹn thứ Năm gặp lại.
Được.
- Ai vậy cà? - Tôi không biết. Chắc là một ông vua.
- Tại sao? - Người ổng không dính cứt.
- Bà già! - Đàn ông!
Đàn ông. Xin lỗi. Hiệp sĩ nào sống trong cái lâu đài đằng kia?
- Tôi 37 tuổi. - Gì?
- Tôi 37 tuổi. Tôi chưa già. - Tôi không thể chỉ gọi ông là "đàn ông."
- Ông có thể gọi là "Dennis." - Tôi không biết ông tên Dennis.
Ông đã không thèm hỏi, phải không?
Tôi đã xin lỗi về chuyện "bà già," nhưng từ đằng sau, trông ông...
Điều tôi phản đối là ông coi tôi như một người thấp hèn.
- Thì, tôi là nhà vua mà. - Nhà vua? Hay thiệt.
Làm sao ông được làm vua? Bằng cách bóc lột người lao động!
Bằng cách bám vào cái giáo điều đế quốc lỗi thời vĩnh viễn phân hóa...
...các tầng lớp kinh tế và xã hội với nhau!
- Nếu có được chút tiến bộ nào... - Có bùn ngon ở dưới này.
Chào ông?
Chào quý bà. Ta là Arthur, Vua của người Anh.
- Lâu đài đó là của ai vậy? - Vua của ai?
- Người Anh. - Ai là người Anh?
Tất cả chúng ta đều là người Anh. Và ta là vua của các người.
Chưa từng biết có một ông vua. Tôi tưởng chúng ta là một cộng đồng tự trị.
Bà đang tự dối mình. Chúng ta đang sống trong một chế độ chuyên chính.
Một chế độ tập quyền vô hạn định trong đó giai cấp lao động...
Lại nữa rồi. Lại lôi giai cấp vô đó.
- Đó chính là vấn đề. Nếu chỉ cần người dân... - Làm ơn đi, thần dân của ta. Ta đang vội.
Ai sống trong cái lâu đài đó?
- Không có ai sống ở đó. - Vậy ai là lãnh chúa của các người?
- Chúng tôi không có lãnh chúa. - Sao?
Tôi đã nói rồi. Chúng tôi là một công xã vô chính phủ.
Mỗi tuần chúng tôi thay phiên nhau làm kiểu như một viên chức hành chính.
- Vâng. - Nhưng mọi phán quyết về viên chức đó...
- ...đểu được biểu quyết tại một cuộc họp mỗi hai tuần. - Phải, ta hiểu rồi.
- Bằng một đa số nếu là việc nội bộ. - Im lặng!
- Bằng tỷ lệ hai phần ba nếu là... - Im lặng! Ta ra lệnh cho bà im lặng.
"Ra lệnh." Ổng tưởng ổng là ai?
- Ta là vua của các người. - Tôi không có bầu cho ông.
- Người ta không bầu cho nhà vua. - Vậy thì làm sao ông được làm vua?
Tiên Nữ Của Hồ Nước, với bàn tay phủ áo gấm lung linh tinh khiết nhất,
từ mặt hồ đưa cao thanh gươm Excalibur,
ra hiệu rằng, bằng ý trời thiêng liêng, ta, Arthur, phải mang thanh gươm Excalibur.
Đó là lý do ta là Vua của các người.
Nghe đây. Những người phụ nữ kỳ lạ nằm dưới hồ đưa gươm cho ai không phải là nền tảng...
...của một hệ thống chính trị. Quyền hành pháp tối cao...
...được ủy nhiệm từ đại đa số quần chúng. Không phải từ những trò hề dưới nước.
Im lặng!
Ông không thể nắm được quyền hành pháp tối cao...
...bởi vì một con mụ nào đó dưới nước thảy một thanh gươm cho ông.
- Câm miệng! - Nếu tôi đi đó đi đây nói tôi là một hoàng đế...
...bởi vì một cô nàng ướt nhẹp nào đó đã thảy cho tôi một thanh mã tấu, tôi sẽ bị bỏ tù ngay!
- Có chịu câm miệng không? - Hãy nhìn bản chất bạo lực cố hữu của chế độ.
- Câm miệng! - Hãy nhìn bản chất bạo lực cố hữu của chế độ!
- Cứu, tôi đang bị đàn áp! - Đồ nông dân khốn kiếp!
Rõ ràng chưa? Các người có nghe không?
Rõ ràng như ban ngày. Các người có thấy ổng đàn áp tôi không?
Ngài chiến đấu bằng sức mạnh của nhiều người, ngài Hiệp sĩ.
Ta là Arthur, Vua nước Anh.
Ta đang tìm những hiệp sĩ giỏi nhất và can đảm nhất để tham gia triều đình của ta ở Camelot.
Ngài đã tự chứng tỏ mình xứng đáng. Ngài có chịu tham gia với ta không?
Ngài làm ta buồn. Đành vậy thôi. Đi thôi, Patsy.
Không ai được qua.
- Sao? - Không ai được qua.
Ta không có xích mích gì với ngài, ngài Hiệp sĩ, nhưng ta phải đi qua cây cầu này.
Vậy thì mi sẽ chết.
Nhân danh Vua nước Anh, ta ra lệnh cho người đứng qua một bên.
Ta không nhường đường cho ai hết.
Đành vậy thôi!
Bây giờ, đứng qua một bên, đối thủ xứng đáng.
- Chỉ là một vết trầy. - "Một vết trầy"? Tay mi đứt rồi.
- Không có đâu. - Vậy thì, cái gì kia?
- Ta từng gặp nhiều chuyện tệ hơn. - Mi nói dối.
Ra tay đi, đồ ẻo lả!
Chiến thắng thuộc về ta.
Chúng con cám ơn người, Chúa trời...
- Ra tay đi. - Sao?
Hãy đỡ!
Mi rất dũng cảm, ngài Hiệp sĩ, nhưng ta đã thắng rồi.
Sợ rồi hả?
Nghe đây, đồ khốn kiếp ngu ngốc. Mi không còn tay nào.
- Ta có đó. - Nhìn đi!
Chỉ là một vết thương da thịt.
- Nè, thôi đi. - Đồ gà mái!
Ta sẽ chặt chân mi. Muốn không?
- Được! Ta sẽ bắt mi trả giá. - Mi sẽ làm gì?
- Lại đây. - Mi định làm gì? Chảy máu lên người ta sao?
- Ta là kẻ bất khả chiến bại! - Mi là một thằng điên.
Hiệp sĩ Áo đen luôn luôn chiến thắng. Hãy đỡ!
Ra tay đi.
Được rồi, hãy gọi vậy là hòa.
- Đi, Patsy. - Ồ, ta hiểu rồi.
Chạy trốn hả? Đồ khốn hèn nhát!
Hãy quay lại đây và lãnh đòn. Ta sẽ cắn đứt hai chân mi ra!
Lạy Chúa Jesus nhân từ.
Hãy cho họ được yên nghỉ.
Lạy Chúa Jesus nhân từ.
Hãy cho họ được yên nghỉ.
- Một phù thủy. - Chúng tôi bắt được một phù thủy.
- Chúng tôi bắt được một phù thủy. - Chúng tôi tìm thấy một phù thủy.
Chúng tôi bắt được một phù thủy.
Thiêu mụ đi!
- Chúng tôi vừa tìm thấy một phù thủy. Chúng tôi thiêu mụ được không? - Thiêu mụ đi!
- Làm sao các người biết cổ là phù thủy? - Cổ trông giống hệt.
Đem cổ lên đây.
- Tôi không phải là phù thủy. - Nhưng cổ mặc đồ giống y.
- Họ đã mặc cho tôi như vậy. - Không có!
Và cái này không phải là mũi của tôi. Nó là đồ dỏm.
- Sao? - Thì, chúng tôi có gắn cái mũi.
- Cái mũi? - Và cái nón nữa. Nhưng cổ là phù thủy.
Thiêu cổ đi!
- Có phải các người mặc đồ cho cổ như vậy? - Không. Có.
Có, một chút. Cổ có một mụt cóc.
- Điều gì làm các người nghĩ cổ là phù thủy? - Thì, cổ đã biến tôi thành một con giông.
Một con giông?
Tôi khỏe lại rồi.
- Dù sao thì cũng thiêu mụ đi. - Thiêu mụ đi!
Im lặng! Có nhiều cách để biết cổ có phải là phù thủy hay không.
- Vậy sao? Đó là gì? Nói cho chúng tôi biết đi. - Có đau không?
Nói đi, các người làm gì những phù thủy?
Đốt họ!
- Ngoài phù thủy ra các người còn đốt gì nữa? - Phù thủy khác!
- Củi. - Vậy, tại sao phù thủy cháy?
- Bởi vì họ được làm bằng củi? - Tốt.
Vậy, làm sao chúng ta biết cổ có phải làm bằng củi hay không?
- Dùng mụ xây một cây cầu. - Đá cũng xây cầu được vậy.
Ồ, phải.
Củi có chìm trong nước không?
- Không. - Nó nổi.
Hãy thảy mụ xuống hồ!
- Còn cái gì cũng nổi trên mặt nước? - Bánh mì.
- Táo. - Những viên đá rất nhỏ.
- Rượu táo. Anh đào. - Nước thịt. Bùn.
- Nhà thờ. - Chì.
Một con vịt!
Chính xác.
Vậy, theo lý lẽ...
Nếu cổ...
No comments yet. Be the first to leave one.