The first 200 lines.
Ok chiến nào anh em.
Huntsy này, mày cắt kiểu đầu đấy mất bao lâu thế?
- Tầm 4 tiếng. - Ngon đấy.
Smitty bảo mày cực giống Stevie Wonder đấy.
- Fuck you! - Ooh! Nhìn cái mặt mày kìa đồ đàn bà!
- Tao sẽ đập chết mày! - Lại đây!
Anh nghĩ anh nện hắn rồi.
- Coi nào... - Oh...
- Doug! Làm việc đi. - Ross Rhea...
Cái này ghi là mắt em màu nâu.
Coi nào! Rõ ràng mắt em màu xanh mà.
Tao không trả tiền đâu!
- Tôi thật sự rất xin lỗi ông bạn à. - Câm đi.
- Chuyện gì thế, Gerry? - Tôi chả thắng được gì cả.
Nó là máy hát mà Gerry.
- Trông cậu bảnh đấy. - Cám ơn.
Ông bà Goldsmith, ông bà trông thật trẻ quá.
Lần tới ông bà phải mang ID đi nhé.
Huh? Cậu nói cái quái gì thế?
- Barbara, đây là bác sĩ và bà Glatt. - Xin chào.
- Cháu thế nào? - Rất vui được gặp bác.
- Và con trai họ, Ira. - Thật hân hạnh.
Hân hạnh được làm quen.
- À và đây là thằng con út của tôi Doug. - Chào.
- Ow! - Tôi xin lỗi
Ira này, cậu có người yêu chưa? Đẹp giai khoai to. Tôi cá là khối người đổ cậu đấy.
- À người yêu cháu sắp đến rồi đấy. - Bố cậu lại cứ nghĩ cậu không có đấy.
Tôi thì biết gì chứ?
Thế Doug à, cậu đang học trường Ivy nào thế?
Doug không theo nghiệp gia đình.
- Nó là... - Tôi làm bảo kê.
Kiểu kiểu, er, bóng rổ ấy hả?
Richard!
- Hi! - Chúng thân với nhau lắm đấy.
Trông giống 1cặp hơn Glatt à. Cậu ta người Do Thái hả?
Oh! Coi nào dừng lại nào! Đừng thổi mũ tao nữa gió ơi.
Theo giấy tờ thì, cả 2 đứa đều là con nuôi.
A hắn đây rồi! Thằng khốn đẹp trai. Vào đi.
Cám ơn.
- Cậu thấy Rhea làm gì rồi chứ? - Quả đập ác ý đấy.
Tớ chưa bao giờ thấy Rhea như vậy.
Anh ấy bị treo giò 20 trận. Boston gửi anh ấy về St. John's.
Anh ta 40 tuổi rồi. Anh ta tiêu rồi.
Chào mừng tới Hot Ice.
Tối nay chúng ta sẽ nghe lời xin lỗi của Ross Rhea.
Gửi Darryl và gia đình anh ấy, tôi thực sự rất xin lỗi về những gì đã xảy ra
- về những điều tôi đã làm. - Nhìn anh ấy kìa. Lâm ly bi đát.
Tôi không có lí do gì để bào chữa. Tôi không...
Chúa ơi, tớ không thể nuốt nổi đống phân này nữa.
Nhìn anh ấy thế này cứ như giết tớ vậy.
Tớ sẽ mô tả lại trong Hot Ice tuần sau,
trừ cái thằng khốn Sully ở Worcester gọi lần nữa.
Tuần trước nó gọi mạo nhận nó ở trong mấy tổ chức cá cược
rồi bảo tớ thắng một giải thưởng khổng lồ.
và rằng tớ có thể lựa chọn "yêu" 50 thằng 1 lúc hoặc là mỗi tháng "yêu" 1 thằng trong vòng 50 tháng.
Xin lỗi nhé bồ, tớ không định làm cậu khó chịu đâu.
À không không. Tớ...
Tớ không có gì để tự hào, cậu biết đấy để... khoe ra ấy
kiểu bố với thằng anh tớ, họ là bác sĩ.
Tớ chả có gì. Ai cũng có cái gì đó, tớ thì không.
Tớ có giúp được gì không nếu tớ bảo là tớ muốn cậu "yêu" tớ?
Và tớ muốn cậu làm nước chanh trong cái nhà máy chocolate của tớ? Hả?
Thôi trò bi quan vớ vẩn ấy đi.
Đi xem đội Assassins đấu đê. Tớ sẽ cho cậu "tự sướng" với 1 đống xúc xích.
Coi nào!
Fuck you, Oshawa!
Thưa quý vị, bây giờ mới chỉ là hiệp 1.
Tôi dự đoán trận đấu này sẽ là màn hiếp dâm tập thể
mà chỉ có Ned Beatty
hoặc dàn diễn viên của OZ có thể lĩnh hội được!
- Dougie, bạn nghĩ sao? - Vui thật. Đống này ngon thật.
Whoa! Cái đ' gì thế?
- Fuck you! - Đi vào!
- Go fuck yourself! - Chào nhé thằng khốn.
Fuck you!
Chào mừng tới Orangetown, thằng mất dạy.
Cái đ' gì thế? Thích chơi hả, thằng gay kia?
- Này, anh trai tôi gay đấy. - Thế à.
- Clgt...? - Mày quay tao á thằng đồng tính kia?
Này, anh trai tôi là GAY đấy!
Khốn nạn!
Ow!
Oh!
Oh, cừ lắm, Doug. Đập nát sọ nó đi.
- Shit! - Ôi chúa tôi.
Nhìn cái mặt nó kìa!
Giờ cậu muốn rút lại lời nói chưa?
Mẹ mày thằng đồng tính.
Yes! Yes!
Yes! Ôi chúa ơi!
Doug! Doug!
Doug! Doug!
Doug! Doug! Doug! Doug! Doug! Doug! Doug! Doug!
Doug! Doug!
Doug! Doug! Doug! Doug!
Prrrr! Rap-pap pop-pop prop!
Đó là bạn tôi đấy.
Tôi khá chắc là con ngươi tôi vừa phọt ra đấy.
Pat, thế thôi.
Hôm nay chúng ta tiếp một vị khách vãi cả đặc biệt- Doug Glatt "Côn đồ".
Tôi hâm mộ chương trình này lắm đấy.
Người hâm mộ gọi.
Bạn đang gọi đến Hot Ice.
Xin chào. Tôi đang thắc mắc liệu cậu có thích hot dogs không?
- Đó là... - Tôi thích hot dogs, nhưng tôi thích xúc xích hơn
bởi vì bạn không cần bánh mì kẹp ở ngoài
Bởi vì bánh thì bao ở ngoài và bạn có thể ăn riêng xúc xích được.
Mày thích hotdog vì mày muốn quan hệ đồng tính.
- Ôi lũ mất dạy... - Đó là Sully từ Worcester!
Tổ sư, Gus and Brian, bọn mày phải chặn lại đống này lại chứ.
Tổ sư. Tôi xong rồi.
Tôi đã quá đủ với cậu và cái thái độ Cớm của cậu.
Okay?
Bạn là người cuối cùng được kết nối với Hot Ice.
Đây là Rollie Hortense, huấn luyện viên của Orangetown Assassins.
- Yeah? Go fuck yourself. - Pattie, làm ơn đi.
Cho tôi nói chuyện với bạn thân của cậu, Doug.
Tối qua cậu thực sự gây ấn tượng mạnh cho tôi và rất nhiều người khác nữa
Cám ơn. Tôi cũng thấy ấn tượng mạnh với ông.
Tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề. Tôi muốn mai cậu đến sân trượt để thử việc.
Nghĩ về điều đó nhé? 2.30 ngày mai.
Okay. Yeah, hi vọng được gặp ông vào 2.30 ngày mai.
Ở đâu cơ?
Các cậu trông rất nổi bật trong cái Morris đấy.
Dougie! Dougie!
Doug! Lại đây nào con trai.
Thằng quái nào thế?
Đừng có thô lỗ với bạn tao! Anh cậu ta đồng tính đấy.
Gì thế, tụi mày chưa thấy trượt băng bao giờ à?
- Hey. - Howdy.
Fuck.
Tao không biết lũ đàn bà tụi mày cười cái gì thế.
Lần cuối tao thấy là một chọi chín đấy, thế nên câm mẹ hết đi
và để cậu này giới thiệu.
Huấn luyện viên à, ông không định để cậu ấy vào đội đấy chứ?
Mày biết đấy, mày không định gia nhập Mousecapades đấy chứ, huh, bạn?
Mày không định thử việc cho ...
- ... Gì nhỉ... đội Capades. - Khạc ra đi.
Mày là dân chơi mà. Dùng từ dân chơi đê.
- Uhhhh. - Mẹ mày.
- Shit! Shit! - Mẹ nó!
Cocksucker!
Ôi chúa ơi, chàng trai.
Thật tệ là cái đám cậu vừa nện là đồng đội của cậu đấy.
- Tôi xin lỗi thưa ngài. - Nhưng theo cách khác thì,
cậu vừa dạy cho lũ đồng đội của cậu một bài học.
Thế con trai à, cậu nghĩ thế nào? Đã sẵn sàng gia nhập Assassin chưa?
- Có. Có. - Cậu thích mặc số bao nhiêu?
69! Chọn số 69 ấy. Nó buồn cười lắm
Số đó bị lấy chưa?
Ấn mạnh vào!
Cậu sẽ khá hơn thôi. Push, push, push!
Đó, cậu thấy chưa.
Glatt! Glatt!
Xin lỗi.
Đi nào!
Okay, khá tốt, khá tốt.
Tốt hơn nhiều rồi.
Whoa!
Ross Rhea "sếp lớn".
Anh ấy là chuyên gia xử lí một đấu một.
Cậu thấy Rhea làm gì rồi chứ? Anh ấy túm vào đây?
Làm đối phương không đấm được rồi mệt lả đi.
Pow! Bam!
Anh ấy nhử bằng cách nện không ngừng nghỉ.
Và đến khi bạn cố áp sát để dừng vụ đánh nhau lại - boom! Đấm móc.
Doug! Doug! Doug! Doug!
- 6,000 off! - 5,000 off
"Côn Đồ" gét xe tồi.
- Xin lỗi nhé bồ - Cậu sẽ cho bọn nó 1 trận.
- Ông muốn gặp tôi hả huấn luyện viên? - Ừ. Chào Doug.
Vào đây. Ngồi đi
Có vài điều tôi muốn nói với cậu.
Tôi cực kì tự hào về cậu.
Tôi cực kì tự hào về ông.
Tưởng tượng chơi trong một giải đấu, nơi người ta thi đấu hockey thực sự.
- Ở đây tài năng của cậu sẽ bị lãng phí. - Tôi không biết tôi có tài gì hay không.
Ôi trời, cậu được chúa để ý đấy.
- Cám ơn ông. - Tôi có thằng em trai Ron.
Nó là giám đốc kiêm HLV đội Halifax Highlanders.
Tôi có kể với nó về cậu và tôi nghĩ cậu có ích cho nó đấy.
Mọi chuyện bắt đầu với tên này cậu ta lấy được từ đây, Xavier Laflamme.
Ôi chúa ơi, cậu ta cứ như nhảy múa trên sân băng vậy
và cậu ta qua người dễ như bỡn vậy
Cậu ta 100 % sinh ra để ghi bàn
Cậu ấy kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 2 và Montreal đã tuyển mộ cậu ấy.
Whoo! Tôi là số 1!
Trận thứ tư của mùa giải, trận đấu trên sân nhà, bam.
- Ross Rhea "sếp lớn". - Đâm đẹp đấy, eh?
Chấn động cấp độ 3. May mắn là cậu ta chưa chết.
Sau đó cậu ta trở lại, và giờ sợ tất cả mọi thứ.
Sức ép bắt đầu đè nặng lên cậu ấy và cậu ta không vượt qua được.
Cậu ta bắt đầu bỏ tập, tụ tậm với những đứa hư hỏng.
Có những tin đồn, rồi clip - nó vẫn tiếp diễn.
Rồi kì chuyển nhượng mùa hè, cậu ta bảo cậu ta muốn đi.
Họ gửi cậu ta xuống Halifax. Giờ cậu ta đến với em trai tôi.
Được rồi, tôi chịu đựng được thế thôi các quý cô.
Các cô biết vì sao chúng ta thua không? Bởi vì các cô như c*t.
Doug, nó muốn kí hợp đồng với cậu.
Đây chỉ là câu lạc bộ sân sau thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.