The first 200 lines.
Prescott.
Không, Không, Arthur.
Đừng lo lắng chuyện đó. Tôi lo liệu được.
Đúng. Chúng ta đang nói về chuyện gì vậy?
Không vấn đề gì.
Tôi đang xem hắn đây.
Nó sẽ được giải quyết.
Tôi có một người hoàn hảo cho vụ này.
Cái gì vậy?
Công việc. Em sẽ hành động vào ngày mai.
Tốt.
Dù sao em cũng chán ngồi không lắm rồi.
Dẫn theo lính mới nha.
Franklin? Em tự lo được.
Lần này em sẽ cần người giúp đỡ.
Đúng, nhưng không phải anh ta. Anh ta chỉ là một thằng nhóc.
Nghe này, mấy ông chủ nói rằng họ muốn anh ta tham gia.
Họ thấy trong tương lai anh ta sẽ làm được việc lớn.
-Việc lớn như cái gì? -Eve, hãy làm vậy vì anh.
Tốt. Vì anh?
Bây giờ chúng ta đang làm ra vẻ đây là một mối quan hệ sao?
Ồ, không, không. Chỉ là nói vậy sẽ hay hơn là ra lệnh cho em thôi...
...nhưng anh cũng định vậy.
Tốt.
Sao cũng được, Graham.
Em vẫn sẽ sử dụng thang máy đúng không?
Vậy gã này làm gì vậy?
Đó không phải là câu anh nên hỏi.
Dù sao thì cô bị bó buộc với cái gì vậy?
Người ta thì trốn thoát cồng số tám, chứ không phải là từ đó ra.
Cô có thể giết người với thứ này sao?
Nếu tôi phải thế.
Vậy đây là gã Anderton.
Ông ấy chỉ là một doanh nhân.
Nếu ông ta đăng ký điều trị bệnh ung thư...
...và một vài công ty dược phẩm thì không phải sẽ gây chấn động sao?
-Cái gì sẽ xảy ra nếu nó giống vậy? -Sau đó nó sẽ giống như thế.
-Được rồi. -Nghe đây.
Hỏi nữa thì tên anh sẽ xuất hiện trong hồ sơ giống vậy.
Nó không quan trọng làm sao mà tên ông ta xuống hiện, chỉ việc làm thôi.
Cô đã bao giờ nhận được vụ nào chưa? Vụ ám sát?
Chưa.
Được rồi. Họ đều đi hết. Làm việc thôi.
Tôi sẽ ra và vào trong vòng năm phút.
-Anh biết phải ở đâu rồi đó? - Ừ, ừ.
Đằng sau cầu thang trong đường hẻm.
Đừng có thiếu dũng khí thế chứ, Franklin.
Anh chở tôi về nhà đấy.
Oh, Chết tiệt.
Xin lỗi cô. Đây là tầng riêng.
Ồ, tôi xin lỗi.
Cô có thể vui lòng trở lại thang máy?
Nhanh lên, nhấc máy lên.
-Làm ơn để lại lời nhắn. -Cô thật khốn kiếp.
Nhanh lên, nhanh lên
Nhanh lên, nhanh lên
Eve.
Lạy chúa.
Chạy đi.
Chạy.
-Chết tiệt. -Nhanh lên bác sĩ.
Chết tiệt, Eve. Làm ơn đừng cử động. Cô chỉ làm nó tệ hơn thôi.
-Bạn cô nói đúng đó. -Anh ta không phải là bạn tôi.
À, dù sao thì anh ta vẫn đúng. Cô không muốn con dao này đâm sâu hơn chứ. Để tôi ngay mê cho cô đã.
Không. Tôi sẽ không ngủ trong tình trạng như thế này. Tôi sẽ không tỉnh lại được
Được rồi. Được rồi Cố gắng im lặng nào.
Vậy ông đã từng gặp tình trạng này đúng không?
Một bệnh nhân với con dao bốn inch trong đầu?
Chưa.
Có một con dao trong não cô.
-Ừ, đúng. -Bằng cách nào đó, cô vẫn còn sống.
Nếu cô bị đâm vào đầu, nhổ ra bằng một phát chính xác, nhưng, sau đó...
-...cô sẽ. -Bác sĩ.
Tôi sẽ sống đúng không? Nói đại ra đi.
Nếu con dao vẫn ở đó, chắc chắn cô sẽ chết vì nhiễm trùng.
Lấy nó ra cũng có thể giết cô luôn.
Nhưng cú đâm của cô đã hơn.
Người ta sẽ vượt qua được.
-Hãy giúp tôi giữ cô ấy. -Cái gì? Không, không. Chết tiệt, không.
Khốn kiếp.
Bác sĩ, cái quái gì vậy?
-Chỉ việc lấy con dao ra thôi. -Trời, khốn kiếp, đồ nghiện ma tuý.
Tôi có thể làm việc này giỏi như Hendrix.
-Nhưng tôi không thề nếu cứ run thế này. -Loạn rồi.
-Thật tuyệt. -Thấy không?
Khốn kiếp.
Bây giờ, cố gắng đừng cử động.
-Ông muốn làm cái quái gì vậy? -Rút nó ra.
-Lạy chúa. -Rút nó ra?
Chết tiệt làm đi. Lấy nó ra đi.
Được rồi. Làm ơn. Làm ơn
-Lấy nó ra đại đi. -Bình tĩnh nào.
Chết tiệt.
Nhìn xem.
Cô ấy phải uống bao nhiêu?
Thuốc kháng sinh, 2 lần 1 ngày. Chúng mạnh lắm.
-Không bị nhiễm trùng chứ. -Đúng.
Ông biết đấy, những trường hợp như thế này, thường thì sẽ hồi phục bình thường.
Nhưng đôi khi, không được như vậy.
Là sao?
Là mất một số chức năng vận động, mất trí nhớ, thỉnh thoảng còn bị choáng.
Những viên thuốc này dùng trong những trường hợp đó.
-Liệu có ngăn chặn được không? -Không hẳn.
Thực tế, nếu cô ấy bắt đầu bị choáng...
...tôi hi vọng cô ấy có tiền để dành.
Tôi không nghĩ những người thuê cô ấy có sẵn kế hoạch nghỉ hưu đúng không?
Không phải như ông nghĩ đâu.
Nghe này.
Bây giờ chuyện này chỉ chúng ta biết.
-Được chứ, Rankin? -Vâng, đương nhiên rồi, Ông Prescott.
Chắc chắn cô ấy sẽ khoẻ lại.
Đó là Eve mà phải không?
Cô ấy không dể dàng bị thương được.
Vậy đây là nơi ở của Eve?
Nhìn không giống nhà lắm nhỉ?
Anh đã từng gặp cô ấy hả?
Cô ấy không thích có sự ràng buộc.
Ổn rồi. Em đã an toàn rồi.
Ổn chứ? Là anh đây.
-Đó là tiếng Nga hả? -Tiếng Đức.
Cô ấy nói được nhiều thứ tiếng.
Cậu có thể đi được rồi. Ở đây tôi lo được.
Anh sẽ chăm sóc cô ấy và anh có chìa khoá.
Được rồi. Tôi không muốn biết.
Khốn kiếp.
-Graham. -Tôi biết.
Vụ Anderton tiêu rồi. Tôi có thể giải thích.
Tôi không phải là người mà anh phải giải thích.
Tôi xin lỗi.
Đã ba ngày và không tin tức gì từ anh?
Anh đang đi nghĩ ở chỗ quái quỷ nào mà tôi không biết sao?
Tôi đang giải quyết với một trong những sát thủ của tôi. Cô ấy đã bị thương.
Được rồi, vậy đó là lí do sao?
Vì đó là một mớ lộn xộn rất lớn, Prescott.
Tôi hi vọng không ai đòi trả thêm ba món hàng đó.
Không, chúng đều miễn phí.
Bây giờ annh còn giỡn sao?
Tôi xin lỗi, đó là một tuần dài.
Đưa trẻ chết tiệt đó đã chết.
Có chuyện gì vậy?
Nó nhảy lầu. Không ai đoán trước được.
Mẹ kiếp nhỏ mười bốn tuổi.
Tôi không hề đề ý, nhưng một số người lại vậy.
Anh biết rằng cha tôi đang quản lý thành phố này...
...nhưng vẫn còn người quan sát chúng ta.
Ở Chicago, New York. Họ không hứng thú lắm với việc máu me.
Nhiều thứ đã thay đổi theo một hướng trịnh trọng, Prescott.
Vì vậy tôi muốn đính thân nhấn mạnh với anh...
...vì anh làm tôi phải đứng nhìn vụ này tệ thế nào.
Vậy tên sát thủ của anh...
...là điều mà chúng ta cần quan tâm?
Vì tôi sẽ nói anh biết tôi cảm thấy thế nào...
...tôi rất vui nếu tôi tự chăm sóc cô ta.
Không.
Không, việc đó chỉ xảy ra một lần.
Cô ấy sẽ trở lại làm việc bất cứ lúc nào.
Hãy chắc rắng cô ta không làm loạn lần nữa, Prescott, hoặc là tôi sẽ xử cả hai.
Xuống xe.
Ôi, lạy chúa.
Khốn kiếp.
Lùi lại.
Nhìn thẳng tôi nào.
Tốt. Lần nữa.
Tốt. Những cơn đau đầu thì sao?
-Ý tôi là tệ như thế nào? -Rất tệ.
Nếu ông không có thứ gì mạnh hơn aspirin, tôi chắc chắn sẽ đánh ông.
Bác sĩ.
Tôi sẽ co cô thuốc khác.
Vậy là tôi bị tổn thương não hay cái gì?
À, cô kể tôi nghe.
Đó là ý gì?
Cô có bất kỳ cơn choáng nào không? Mất trí nhớ?
Bác sĩ, tôi đã nằm trên giường ba ngày rồi.
Ý tôi là cứ từ từ.
Kiểm tra thần kinh đều tốt.
Tôi nghĩ cô ấy sẽ hồi phục trong vài tuần nữa..
Theo dõi sự bình phục của cô ấy nha.
-Cô ấy không thích như vậy đâu. -Tôi ngạc nhiên đó.
Coi nào Graham, Đừng như vậy. Ông ta đã nói gì vậy? Khi nào thì em có thể trở lại làm việc?
Ông ấy nói em thật là kì diệu, ngay cả khoa học cũng không so sánh được..
Ừ.
-Nói rằng em sẽ sống lâu hơn mọi người.. -Ngay bây giờ em có thể sống lâu hơn anh đấy.
Trả lời câu hỏi đi.
Ông ấy nói em đang hồi phục rất tốt, nhưng em cần làm chậm thôi.
-Vậy giao cho em nhiệm vụ đơn giản thôi. -Không có chuyện đó đâu.
Em không thể ngồi không được nữa. Em sắm bị khùng rồi.
Anh sẽ không để em mạo hiểm đâu.
Nếu có thể, anh sẽ bắt em nằm trên giường thêm hai tuần nữa.
Chúa ơi. Bây giờ anh đang quan tâm em sao?
Anh không thể nao hiểm để em bị thương nữa.
Ồ, thậ là ngọt ngào.
Em sẽ ở nhà và nướng bánh. Chúng ta có nên đám cưới luôn không?
-Chúng ta sẽ có con. -Ngưng đi.
-Em nghĩ chúng ta đều biết rõ nhau. -Phải.
Vậy em sẽ làm việc trở lại. khốn kiếp, chỉ những nhiệm vụ đơn giản thôi..
Franklin khốn kiếp có thể làm việc nặng.
Chết tiệt, Eve.
Tôi đã nói.
Tôi đã phá máy quay trước khi tôi bắn ông ta.
-Nhìn xem, tôi không phải thằng ngốc. -Tôi đâu có nói anh ngốc.
No comments yet. Be the first to leave one.